Shirakawa Shu mơ mơ màng màng tỉnh lại.
Anh chớp mắt mở ra, qua khe hở hẹp hẹp ngay trước mắt, lờ mờ thấy được người đàn ông đang thao tác với một quả bom hẹn giờ.
Có lẽ do vừa tỉnh dậy sau cơn hôn mê, đầu óc vẫn còn chưa tỉnh táo, anh cứ thế nhìn chăm chăm vào đôi tay đang nhanh chóng điều chỉnh các sợi dây, mơ hồ nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu——
“Đinh——Thiên phú thành thạo phạm tội đã được kích hoạt, đang học kỹ năng…”
Shirakawa Shu hơi nheo mắt, vẻ mặt ngơ ngác, giống như cái giọng vừa rồi chỉ là ảo giác.
“Ê, tôi sắp xong rồi, sắp xuống đây.”
Giọng đàn ông đè thấp, truyền ra từ chiếc bộ đàm.
“Tôi nghĩ lại thấy vẫn nên cho thêm vài thứ, chí ít cũng phải đảm bảo mạng của bọn chúng nằm trong tay chúng ta.”
“Ừ ừ, gần xong rồi.”
“Yên tâm đi, tuyệt đối không để ai phát hiện. Tôi chỉ đổi vài dây thôi mà, ha ha——”
Shirakawa Shu hơi nín thở. Có lẽ là do lời gã đàn ông quá sức chấn động, nên dù đầu óc choáng váng, anh vẫn cố gắng mở to mắt quan sát từng động tác của hắn, cố tìm cách tháo gỡ quả bom.
Không biết có phải do hiệu ứng tâm lý hay không, anh cảm thấy dường như mình hiểu hết những gì vừa nhìn thấy, cứ như chỉ thoáng liếc một cái, bao nhiêu kiến thức trước giờ chưa từng tiếp xúc đều tự động ùa vào đầu—từ hệ thống dây điện chằng chịt đến cấu trúc bom phức tạp, tất cả đều như thể… anh đã biết cách làm từ lâu.
Những bước hắn làm bỗng không còn xa lạ nữa—anh cũng làm được!
——Chắc là cú va đập vừa rồi làm hỏng đầu rồi.
Shirakawa Shu nghĩ vậy, đáng tiếc thân thể yếu ớt đến mức chẳng còn sức mà cử động. Cứ nhìn mãi như thế, mí mắt anh bắt đầu nặng trĩu——
Không được ngủ…
Không thể…
Ngủ……
Cậu thanh niên nhắm mắt lại lần nữa, rơi vào giấc ngủ mê man.
__
“Đội trưởng, cư dân trong toà nhà đã được sơ tán toàn bộ.”
Hagiwara Kenji hút nốt hơi thuốc cuối cùng, cất bao thuốc vào túi áo, thong thả nói: “Thế thì tốt, chúng ta có thể từ tốn xử lý rồi…”
Shirakawa Shu khẽ nhúc nhích các ngón tay, đầu óc dần tỉnh lại.
Hình như là giọng của Hagiwara Kenji.
À phải rồi, ở đây đã bị đặt bom. Là thành viên tổ xử lý chất nổ, Hagiwara Kenji chắc chắn sẽ đến tháo bom.
“…thay thanh thủy ngân đo áp suất… đổi dây đỏ…”
“Tút… tút… tút——”
Người bên ngoài nhận cuộc gọi.
“Là Jimppei à, có chuyện gì vậy?” Hagiwara Kenji vừa cười vừa nhận máy.
“Ba phút? E là hơi khó đấy. Quả bom này có nhiều bẫy lắm, chắc hẳn bọn tội phạm đã tập trung hết công phu vào đây rồi.”
“Áo chống nổ? Ha ha, cái thứ đó nóng chết đi được, tôi không mặc đâu.” Hagiwara Kenji cười khan vài tiếng, trong nụ cười còn lẫn chút… tội lỗi mơ hồ.
“Đồ ngốc! Cậu không muốn sống nữa à?!”
Giọng hét giận dữ của Matsuda Jinpei xuyên qua cả loa điện thoại, đến mức Shirakawa Shu đang trốn trong hộc bàn cũng nghe thấy rõ mồn một.
Shirakawa Shu cũng không nhịn được cười. Đồ ngốc này, đúng là cần phải dạy dỗ lại một trận! Nghĩ vậy, anh bất ngờ đẩy tung cánh cửa tủ, cố sức lăn ra ngoài.
Vị trí chiếc tủ ngay sát lò sưởi, lại bị che bởi một cái ghế, bình thường không ai để ý nên chẳng ai phát hiện ra có người trốn ở đó.
“Rầm——”
Cửa tủ đập mạnh vào chân ghế, vang lên một tiếng động lớn khiến tất cả người trong phòng đều ngẩn người nhìn về phía thanh niên gầy gò vừa lăn ra từ dưới bàn.
Mặt anh trắng bệch, tóc dài lòa xòa vì nằm viện lâu ngày, nửa quỳ nửa bò trên sàn trong tư thế vô cùng thảm hại, đau đớn đến mức không thể đứng dậy nổi, nhìn xa cứ như một con ma nữ đột ngột hiện ra từ trong lò sưởi để đòi mạng.
Có người hét lên, có người bỏ chạy, tim ai nấy đều suýt ngừng đập.
Chỉ có Hagiwara Kenji vẫn chưa rời khỏi quả bom, còn ngồi xổm đó cầm điện thoại, trợn tròn mắt nhìn “hồn ma” đang bò đến trước mặt mình, không kìm được mà thốt lên:
“Shirakawa?!”
Phía bên kia điện thoại, Matsuda Jinpei cũng ngớ người, hét toáng lên:
“Cái gì?! Sao thằng Shirakawa lại ở đó?!”
Shirakawa Shu liếc mắt nhìn quả bom trước mặt, lòng rúng động.
Quả nhiên, tên kia đã giở trò!
“Shirakawa, sao cậu lại ở đây?!”
Hagiwara Kenji cảm giác đầu óc mình sắp cháy luôn rồi. Những người xung quanh cũng bắt đầu hiểu ra, người trước mặt không phải ma nữ gì cả—mà là bạn của đội trưởng!
“Không kịp giải thích đâu!” Shirakawa Shu chìa tay, “Đưa tôi cái kéo!”
Mọi người đều sửng sốt, rồi vội vàng cản lại:
“Không được! Nguy hiểm lắm! Thưa anh, chúng tôi sẽ đưa anh rời khỏi đây.”
Ngay cả Hagiwara Kenji cũng sững sờ, sững sờ nhìn cậu thanh niên vừa bất ngờ xuất hiện.
Shirakawa Shu nóng lòng như lửa đốt:
“Quả bom có vấn đề! Tôi nhìn thấy hắn lắp đặt mà! Tin tôi đi!”
“Chuyện này không đơn giản vậy đâu—”
Một thành viên đội tháo bom cau mày, “Anh có biết mình đang làm gì không? Điên rồi à?!”
“Chuyện này không phải trò đùa! Mau kéo người này đi, tôi nghi anh ta có vấn đề thần kinh.”
Có người định kéo Shirakawa Shu dậy, nhưng anh chỉ lặng lẽ nhìn Hagiwara Kenji, trong mắt là một sự kiên định và nghiêm túc chưa từng có.
Hagiwara Kenji đối diện với đôi mắt màu vàng kim thuần khiết ấy, im lặng một lúc, rồi từ trong áo lặng lẽ lấy ra một chiếc kéo nhỏ, đặt vào tay anh.
Sau đó anh ta đứng dậy, chắn trước mặt anh và lớn tiếng quát:
“Cậu ấy sức khỏe yếu! Đừng kéo cậu ấy! Buông tay!”
“Hagiwara Kenji, anh điên rồi sao?!”
“Đừng đụng vào quả bom!”
“Hắn làm gì vậy?! Dây đỏ đó không thể cắt được! Dừng lại——!”
Mọi người gần như trợn mắt nứt tròng, trơ mắt nhìn cậu thanh niên có vẻ đầu óc không bình thường kia đưa kéo cắt phập một cái vào sợi dây đỏ quan trọng nhất.
Ngay khoảnh khắc đó, không khí trong phòng như đóng băng.
Những người cố cản anh mắt trợn tròn, cổ nghẹn lại như bị bóp, há hốc mồm mà không phát ra tiếng, số còn lại thì khó thở đến suýt bất tỉnh.
May mắn thay… chẳng có gì xảy ra cả.
Hagiwara Kenji quay đầu nhìn về phía Shirakawa Shu, khóe môi dần nhếch lên thành nụ cười.
Shirakawa Shu cũng thở phào nhẹ nhõm, giơ kéo lên lắc lắc với anh, khẽ cười một tiếng.
Thế nhưng ngay giây sau đó, màn hình đếm ngược trên quả bom bên cạnh lại sáng lên lần nữa——
“6——”
“5——”
“Bom sắp nổ rồi!!”
Thành viên đội tháo bom hét lên, và cả căn phòng lập tức rơi vào hỗn loạn.
“4——”
Hagiwara Kenji sững người trong chớp mắt, nhưng cơ thể đã phản xạ theo bản năng, lao thẳng đến ôm quả bom, hét với Shirakawa Shu:
“Bảo vệ bản thân cho tốt!!”
Sau đó, anh không chút do dự chạy về phía ngược lại với đám đông.
“3——”
Shirakawa Shu hoảng hốt vươn tay—
“Hagiwara!!”
“2——”
Hagiwara Kenji dốc toàn lực chạy về phía trước, trong mắt tràn đầy quyết tâm đi đến cái chết——Ngay từ khoảnh khắc trao kéo cho Shirakawa Shu, anh đã sẵn sàng.
Anh hoàn toàn tin tưởng Shirakawa, nhưng tuyệt đối không để bất kỳ ai khác phải gánh chịu hậu quả của niềm tin ấy!
Chỉ cần anh chạy đủ xa, thì mọi người sẽ càng thêm an toàn!
Chỉ tiếc là…
“1——”
Xin lỗi, Jinpei, Shirakawa——
“Bíp——”
Trong tiếng bíp dài đinh tai nhức óc, mọi người ôm đầu ngồi xổm, chuẩn bị đón nhận cơn sóng xung kích từ vụ nổ.
Chớp mắt, cả căn phòng như đóng băng. Mỗi gương mặt đều đông cứng lại, trong mắt ngập tràn hoảng loạn và đau thương không thể che giấu.
Chỉ còn lại chiếc điện thoại của Hagiwara Kenji rơi trên sàn, từ trong đó vang lên tiếng gào đến rách cổ họng của Matsuda Jinpei:
“HAGIWARA!!!”