“Ể? Vậy là các cậu nghe được tin tức về tôi từ bên Đội hình sự số 1 à?”

Shirakawa Shu có chút bất ngờ.

Matsuda Jinpei khoanh tay, sắc mặt hơi tối: “Phải. Mấy hôm trước cậu giúp thanh tra Megure của Đội 1 phá một vụ án, đúng không? Giờ thì cả sở cảnh sát Tokyo đều biết cậu mở một quán cà phê tên là Poirot ở Beika rồi. Bọn tôi cũng là vô tình nghe được từ bạn bè.”

Hagiwara Kenji rón rén giơ tay lên, nháy mắt với Shirakawa Shu, bổ sung nhỏ nhẹ: “Bạn gái cũ đó.”

Đôi mắt Shirakawa Shu lập tức sáng rực: “Ể? Hồi nào vậy?!”

Matsuda Jinpei mà anh lại không biết từng có bạn gái?! Thật quá đáng! Vậy mà không nói cho người ta biết! Cái thằng này đúng là chẳng nghĩa khí gì cả!

Matsuda Jinpei lập tức trừng mắt nhìn Hagiwara Kenji, giải thích to tiếng: “Chúng tôi chỉ quen nhau ba ngày, như vậy mà cũng gọi là bạn gái cũ à?!”

Trừ ăn với ngủ, thời gian bên nhau thực chất còn chưa đến 24 tiếng!

Hagiwara Kenji giơ ngón tay lên lắc lắc, cực kỳ nghiêm túc: “Không đúng đâu, Jinpei à, ba ngày cũng tính là người yêu cũ rồi đấy. Cậu không thể không thừa nhận chuyện cỏn con thế này được, thế thì quá là mất phong độ đàn ông!”

Matsuda Jinpei hừ lạnh, bực bội quay mặt đi.

Shirakawa Shu thực lòng xem Matsuda là bạn bè, liền nháy mắt với Hagiwara, thì thầm hỏi: “Chuyện gì đấy? Kể nghe xem?”

Matsuda Jinpei cũng hạ giọng lạnh lùng cảnh cáo: “Tôi nghe thấy hết đấy nhé!”

Shirakawa Shu hoàn toàn không coi lời cậu ta ra gì, trực tiếp đưa tay bịt miệng hắn lại: “Tôi muốn nghe Hagiwara kể, cậu im lặng đi.”

Matsuda Jinpei: “Ư ư!”

Hắn vươn tay làm một ngón cái úp ngược về phía Shirakawa Shu, nhưng bị anh ngó lơ luôn.

Hagiwara Kenji cười nhìn Matsuda Jinpei, hoàn toàn không nể mặt cậu bạn thanh mai trúc mã, liền nhắc lại chuyện năm xưa: “Cậu còn nhớ chuyện bảy năm trước, suýt nữa cả bọn mình bị nổ chết không, Shu?”

Shirakawa Shu hơi sững người, rồi ký ức như bị ai kéo mạnh trở về bảy năm trước——

Hồi đó sức khỏe của anh đã khá hơn đôi chút, có thể ngồi xe lăn đi lại tạm được, nên đang lúc túng tiền liền quyết định xuất viện, đến ở nhờ căn hộ chung của Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji một thời gian.

Đồng thời, để tỏ lòng tôn trọng nguyên chủ, anh vẫn định ghé qua nhà cũ của nguyên chủ xem thử.

Nhà của nguyên chủ nằm trong khu biệt thự Asai, gần Yoshioka, là căn hộ do cha mẹ để lại. Ngặt nỗi hiện đã bị thu hồi bán đấu giá, đồ đạc trong nhà cũng gần như bị lấy sạch.

Shirakawa Shu không chắc liệu nơi đó còn để lại manh mối nào về vụ tai nạn xe hay không, trong lòng hơi thấp thỏm. Nhưng đến khi anh mở cửa bước vào căn hộ, thì liền sững người tại chỗ.

Không phải vì gì khác – cả căn hộ bừa bộn hỗn độn, chẳng khác gì vừa bị trộm vét sạch một lượt.

Đồ điện, nội thất, vật trang trí… nói chung cái gì có chút giá trị thì đều bị dọn sạch, chỉ còn lại dấu vết trên sàn, chứng minh là từng có tồn tại. Mà phòng của nguyên chủ thì càng khoa trương hơn nữa – trống trơn hoàn toàn.

Shirakawa Shu nhìn căn phòng sạch bong không một hạt bụi, há hốc mồm.

Nếu trước đó còn nghi ngờ thì bây giờ anh có thể chắc chắn——nguyên chủ thật sự đã đụng phải chuyện lớn rồi. Mọi dấu vết bị xóa sạch không chừa thứ gì, đến cả cái phản giường cũng không thèm để lại...

Anh xoay bánh xe lăn đi vòng quanh trong phòng nhiều lượt như không cam tâm, cuối cùng đành ngậm ngùi chấp nhận sự thật – đám người đó ra tay thật quá sạch sẽ. Giờ anh không biết nguyên chủ từng làm gì, quen ai, có sở thích gì, từng đọc sách gì… hoàn toàn không có chút manh mối nào.

Ê này mấy người, không để lại ảnh cha mẹ cũng thôi đi, đến cả giấy tốt nghiệp mẫu giáo cũng lấy mất là sao?

Thật là cạn lời mà!

Shirakawa Shu ôm ngực, cảm thấy mình tức đến phát đau tim.

Nhưng mà biết sao được?

Đành chịu vậy.

Anh nhanh chóng bình tĩnh lại.

Dù gì thì người bị sốc tinh thần cũng là nguyên chủ, đâu liên quan gì đến mình.

Nghĩ thông suốt rồi, anh lại thấy mình khỏe re.

Dừng lại trước phòng của cha mẹ nguyên chủ, anh chắp tay thành kính, hướng vào căn phòng trống không ấy, nhẹ giọng nói:

“Dù không biết hai người là ai, nhưng tôi đoán hai người giờ đã gặp lại Shirakawa Shu thật rồi. Mong hai người nơi suối vàng yên nghỉ, phù hộ cho tôi vượt qua cửa ải này. Đợi tôi có ngày đứng dậy được, nhất định sẽ tìm ra chân tướng vụ tai nạn, trả lại trong sạch cho con trai hai người.”

Nói rồi, anh khẽ vái một cái vào không trung, xem như lấy cách của thế giới mình để tiễn biệt cha mẹ nguyên chủ, sau đó quay đầu lăn xe ra ngoài.

Căn hộ ở tầng 20, Shirakawa Shu lăn xe ra ngoài, men theo hành lang đến thang máy.

Hành lang ngoài thang máy rất rộng rãi, thiết kế có phần giống khu lễ tân khách sạn, dưới sàn trải thảm dày, cả hành lang yên ắng đến mức tiếng bánh xe lăn lướt qua cũng rất nhẹ nhàng.

Chỉ có điều hơi lạ — thang máy đã nhấn nhưng mãi không thấy lên.

Anh ngồi đợi một lúc, trơ mắt nhìn thang máy chạy từ tầng một lên tầng 25, rồi lại từ tầng 25 xuống tầng một, cứ đi qua tầng 20 liên tục mà không dừng lại lần nào.

Shirakawa Shu tròn mắt.

Lẽ nào nút tầng 20 hỏng rồi?

Phiền to rồi đây.

Anh xoay xe, định tìm số điện thoại của ban quản lý tòa nhà.

Nhưng mới vừa quay đầu, đã thấy một người đàn ông mặc đồng phục nhân viên tòa nhà đang ngồi xổm trước một lò sưởi trang trí, mày mò cái gì đó.

“Xin chào,”

Shirakawa Shu nghiêng đầu, đẩy xe tiến lại gần: “Nút tầng 20 bị hỏng rồi, anh là nhân viên của tòa nhà đúng không? Có thể xem giúp tôi, hoặc gọi người tới sửa một chút không?”

Người đàn ông cau có, chẳng thèm ngẩng đầu: “Tầng này nút hỏng rồi, chưa sửa được. Cậu tự xuống tầng dưới mà đi.”

Shirakawa Shu: “???”

Anh đang nói cái quỷ gì thế?

Shirakawa Shu: “Anh trai à, nhìn tôi thế này mà anh bảo tôi ‘tự xuống’?”

Người đàn ông quay đầu lại.

Hớ——

Lần này hắn cứng họng thật rồi.

Do hắn nghiêng người, Shirakawa Shu cũng nhìn thấy thứ đang mày mò trước mặt hắn.

Shirakawa Shu nhướn mày: “Anh đang làm gì thế?”

Người kia hơi dịch sang bên, nói: “Tôi đang sửa hộp điện của lò sưởi.”

Shirakawa Shu “ồ” một tiếng: “Thế anh sửa cái đó sau đi, giúp tôi sửa thang máy trước đã, tôi muốn xuống lầu.”

Người đàn ông: “Chờ chút.”

Hắn đứng lên, mạnh tay đẩy Shirakawa Shu trở lại trước thang máy: “Cậu cứ đợi ở đây.”

Rồi quay về tiếp tục vọc dây trong cái hộp kia.

Shirakawa Shu: “…”

Anh vừa thấy đúng là bom hẹn giờ rồi chứ còn gì nữa?

Gã này tưởng anh còn trẻ nên dễ gạt à?

Dù cái hộp trông cũng giống mấy hộp điện bình thường thật đấy, nhưng mấy sợi dây kỳ quái kia đủ nói lên tất cả.

Shirakawa Shu thấy mình đúng là xui tận mạng.

Giờ làm sao đây? Muốn chạy cũng không có đường.

Do dự một chút, anh lén lút lấy điện thoại ra định cầu cứu——

Nhưng ngay lúc đó, một cái bóng lại đổ xuống từ phía sau.

Toàn thân anh cứng đờ.

“Cốc——”

Sau gáy bị đánh mạnh một cái, điện thoại rơi xuống sàn. Anh gục đầu xuống, người mềm oặt trên xe lăn, hoàn toàn mất đi ý thức.

Người đàn ông cau mày nhặt điện thoại lên, quan sát xung quanh, nhanh chóng kéo người cậu trai gầy yếu lên, nhét vào tủ bên cạnh lò sưởi, còn xe lăn thì bị đẩy vào phòng vệ sinh gần đó.

Xử lý xong tất cả, hắn lại thản nhiên quay về, tiếp tục “sửa hộp điện” trước lò sưởi.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play