Vì thiếu hụt tài chính nên việc tuyển thêm nhân viên tạm thời bị gác lại.
Chỉ là, theo lời đồn mà Shirakawa Shu nghe được, hình như gần quán họ sắp mở thêm một quán cà phê mới.
Người đầu tiên mang tin này đến là Enomoto Azusa, sau đó là Mori Ran và Conan.
Vì thế, hôm nay mọi người ngồi quây quần chuyện phiếm.
“Bên đó sửa sang cũng lâu rồi, gần đây cuối cùng cũng treo bảng hiệu lên. Trước đó cứ làm thần thần bí bí, khiến nhiều người tò mò đoán già đoán non.” Azusa kể.
Conan cũng lên tiếng: “Em nhìn sơ qua cách bài trí, có vẻ đầu tư lắm đấy.”
Vì tò mò theo kiểu thám tử, cậu bé còn âm thầm quan sát một thời gian.
Shirakawa Shu ban đầu vẫn ngồi dựa lưng thoải mái, nghe đến đây thì chậm rãi ngồi thẳng dậy.
Không biết là trùng hợp hay cố tình, quán mới ấy lại mở cùng phía đường với quán họ, cách chưa đến hai trăm mét, đi vài bước là tới — đúng chuẩn đối thủ cạnh tranh.
Quán cà phê khác với quán ăn, tệp khách hàng vốn đã giới hạn, mà đây lại không phải khu thương mại sầm uất, chỉ là con phố bình thường. Một quán đã đủ để bão hoà rồi.
Theo lẽ thường, một ông chủ có đầu óc sẽ không mở quán cùng loại sát bên một cửa hàng đang vận hành tốt và có nền tảng ổn định.
Việc này quá kỳ quặc, còn khiến người ta thấy khó chịu vô cớ.
Với Shirakawa Shu, chuyện kiếm tiền là rất nghiêm túc, anh không muốn nhìn thấy khách của mình bị quán mới lôi kéo mất.
Một lần nữa, cảm giác muốn giết người lại âm ỉ trào dâng trong lồng ngực, ánh mắt anh ánh lên một tia đỏ rực.
“Bọn họ khi nào khai trương?”
“Hiện tại hình như chưa công bố, nhưng nhìn tình hình sửa sang thì chắc sắp rồi, trong quán gần như đã hoàn thiện hết.” Conan đáp.
“Vậy à——”
Shirakawa Shu nhắm mắt hít một hơi sâu, sau đó mở mắt, mỉm cười với mọi người: “Cảm ơn đã báo tin, hôm nào tôi cũng ghé qua xem thử.”
“Anh đừng lo, quán Poirot của mình ở đây bao năm rồi, danh tiếng và uy tín đều vững chắc, không phải quán nào cũng giành được khách đâu.” Azusa tưởng anh đang lo lắng, vội vàng trấn an.
“Không sao, tôi cũng tin vào Poirot của mình.”
Thực ra Shirakawa Shu vẫn ổn, chỉ là lại khó lòng kìm nén ham muốn... đâm chết ông chủ quán mới kia.
May là chắc vì vẫn chưa thấy mặt người ta, nên dục vọng giết người còn trong tầm kiểm soát. Hít sâu vài hơi, anh thấy bản thân ổn hơn nhiều.
Hơn nữa, hệ thống của anh cũng không có thêm biến động gì lúc này.
Shirakawa Shu âm thầm thở phào.
—
Những ngày bình lặng lại trôi qua. Hôm ấy, quán cà phê Poirot đón hai vị khách đặc biệt.
Một anh chàng tóc xoăn, đeo kính râm đẩy cửa bước vào, vẻ mặt nghiêm túc như côn đồ, ánh mắt sắc bén đảo quanh quán. Người đi sau là một anh tóc dài buộc nửa, mặc đồ đen giản dị, dáng vẻ lười nhác khoanh tay, vừa đi vừa quan sát, khoé môi nở nụ cười mơ hồ như có như không.
Azusa bị dọa phát hoảng, luống cuống đứng dậy: “Hai anh là...?”
“SHIRA! KAWA! SHU!”
Gã tóc xoăn đột ngột hét lớn một tiếng. Shirakawa Shu vốn đang ngồi ngáp vặt trên ghế lập tức tỉnh táo, nhìn thấy Matsuda Jinpei sải bước lao tới, liền hoảng hốt ra mặt: “Sao hai người lại mò được đến đây?!”
Matsuda Jinpei cười nhếch mép, xắn tay áo: “Hay lắm, hoá ra cậu trốn ở đây—”
“C-các anh định làm gì vậy?” Azusa nhìn thấy cảnh này theo bản năng rút điện thoại, tay gõ số cảnh sát vùn vụt.
Cũng phải thôi, gã đeo kính râm kia trông quá đáng sợ, cô cảm giác anh ta có thể đập chết quản lý họ bất cứ lúc nào.
“Xin lỗi, làm cô giật mình rồi. Chúng tôi là bạn thân nhiều năm, đang trêu đùa thôi.” Hagiwara Kenji kịp thời ngăn hành động của Azusa.
Bên kia, Shirakawa Shu chưa kịp trốn thì đã bị Matsuda Jinpei tóm được, tay kia ôm đầu anh mà vò túi bụi ——
“Thằng nhóc này lén quay lại Tokyo mà không báo ai biết! Tội này to lắm đấy, không thể tha thứ! Giờ tôi phạt cậu phải để cái đầu tổ quạ này đi uống rượu với tụi tôi!”
“Ái da, tôi sai rồi sai rồi, Matsuda đại nhân tha mạng!”
Shirakawa Shu vung vẫy tay, cố vùng khỏi móng vuốt của Matsuda, nhưng đáng thương thay, nhỏ bé yếu ớt như anh chẳng phải đối thủ của Ma vương Matsuda, bị vò đến mức đầu tóc rối bù như tổ quạ.
Không biết có phải tóc xoăn gặp tóc xoăn hay không, mà sau khi bị vò xong, mái tóc vốn mềm mượt của Shirakawa Shu hoàn toàn biến thành xoăn tít. Gương mặt thanh tú đẹp đẽ phối với kiểu tóc ấy, trông chẳng khác gì một chú mèo trắng lông xoăn bị bắt nạt.
Thấy vậy, Azusa rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, rồi cố nén cười: “Thì ra hai người là bạn của quản lý. Muốn dùng gì không ạ?”
“Cho bọn tôi hai ly nước lọc là được.” Hagiwara Kenji mỉm cười nháy mắt với Azusa, “Xin lỗi vì làm phiền cô gái xinh đẹp.”
Azusa đỏ mặt: “Không sao đâu, không sao đâu.”
Đúng là trai đẹp thì chơi với trai đẹp!
An ủi xong Azusa đang còn hoảng, Hagiwara Kenji mới thong thả đi đến.
Matsuda Jinpei đã ngồi đối diện Shirakawa Shu, ra dáng thẩm vấn, trừng mắt nhìn anh, trong khi Shirakawa Shu thì rụt rè ngó Hagiwara Kenji: “Tôi cũng mới về không lâu, thật đấy. Không tin thì đi hỏi nhân viên của tôi đi.”
Hagiwara Kenji lúc này mới để ý đến những vết thương trên mặt và tay anh: “Tiểu Shirakawa, cậu bị gì thế? Ai đánh à?”
Matsuda Jinpei cười nhạo: “Tên đó, đi bộ vấp ngã, thành ra thế này.”
Hagiwara Kenji: “...”
Cũng không nhịn được mà bật cười: “Thảo nào không dám báo cho bọn tôi, sợ bị cười phải không.”
Shirakawa Shu mặt mày ủ rũ: “Biết là tốt rồi.”
Matsuda Jinpei và Hagiwara Kenji là bạn học thời cảnh viện của nguyên chủ. Nghe nói hồi đó họ rất thân với nhau.
Khi Shirakawa Shu tỉnh lại, anh đối mặt với cảnh không tiền chữa trị, suýt bị bệnh viện đuổi đi. Chính mấy người bạn này đã góp tiền, giúp anh được ở lại tiếp tục điều trị.
Về sau, cây cầu phải cần bồi thường với giá cao ngất ngưởng, đám chủ nợ thay nhau tới quấy rối Shirakawa Shu, chính mấy người bạn ấy thay phiên túc trực, chặn đám người kia ngoài phòng bệnh.
Khi ấy họ vừa tốt nghiệp, người bạn tên là Furuya Rei vì lý do đặc biệt nên chưa từng xuất hiện, Shirakawa Shu thậm chí còn không biết mặt anh ta. Nhưng chính Furuya là người góp nhiều tiền nhất;
Morofushi Hiromitsu thường mang thuốc bổ và canh dưỡng sinh tới. Nấu ăn rất ngon, lại hiền lành dễ chịu, để lại ấn tượng tốt với Shirakawa. Chỉ tiếc sau này anh ta cũng bận bịu, thường xuyên đi công tác, nên ít gặp lại;
Lớp trưởng Date Wataru là một người đàn ông cứng cỏi, hay chia phần cơm bạn gái nấu cho mọi người. Nghe nói anh ta vào Đội 1 Sở Điều Tra của Cục Cảnh sát, công việc phá án bận rộn, lại có bạn gái cần chăm sóc nên thường chỉ ghé qua vào cuối tuần;
Còn Hagiwara Kenji và Matsuda Jinpei thì vào Đội gỡ bom của Cục Cảnh vệ. Chừng nào không có vụ nổ nghiêm trọng, họ cũng khá rảnh, lại độc thân, ngủ ở đâu cũng được, nên Shirakawa tiếp xúc nhiều nhất chính là hai người này.
Cứ thế qua lại, Shirakawa Shu và họ dần thân lại.
Khi mới xuyên đến, anh hoàn toàn không có ký ức của nguyên chủ, chỉ đành giả vờ mất trí nhớ. May mà có Matsuda và Hagiwara, họ đã kể sơ về tình hình của nguyên chủ. Nhưng chỉ duy nhất chuyện tai nạn xe là cả hai đều không rõ chi tiết.
Dù vậy, họ vẫn tin rằng Shirakawa (nguyên chủ) sẽ không làm ra chuyện như vậy.
Trước cả khi anh tỉnh lại, họ đã liên tục gửi phản hồi và khiếu nại lên nhà trường. Tiếc là lần này vụ việc quá ầm ĩ, cấp trên xưa nay chậm chạp lại bất ngờ ra tay nhanh gọn, rất nhanh đã định tội Shirakawa, đuổi anh khỏi trường, suýt chút nữa là anh còn được “tặng kèm” gói khuyến mãi vào tù.
Việc năm đó không tiện bình luận, Shirakawa cũng không chắc nguyên chủ có thật sự phạm lỗi hay không. Vì vậy, sau nhiều lần năn nỉ, mấy người bạn anh mới dừng lại, để cho sự việc khép lại, trở thành một vết nhơ không thể xoá trong cuộc đời Shirakawa Shu.