"Trường Tùng này, Trình Chu giờ làm ở công ty lớn, lương tháng được bao nhiêu thế?" Ở quê, các bà các cô tán gẫu, chủ đề vẫn xoay quanh mấy chuyện đó.

Chưa tốt nghiệp thì hỏi điểm số, tốt nghiệp rồi thì hỏi công việc, tình yêu, hôn nhân, rồi đến con cái, sinh một đứa thì hỏi đến đứa thứ hai.

Ba Trình nghĩ một lát rồi nói: "Khoảng bảy tám nghìn gì đó, Tiểu Chu mỗi tháng gửi về một nghìn, mới ra trường kiếm được bao nhiêu đâu."

"Con trai ông giỏi đấy chứ! Ông xem giờ học hành cao cũng chẳng ích gì, trước đây vất vả nuôi dạy nó ăn học, ra trường làm việc, học thêm cái khóa huấn luyện cũng mất mấy vạn, rồi giao thiệp chỗ này chỗ kia cũng tốn kém, tốt nghiệp rồi còn tốn hơn cả lúc đi học."

Bố Trình cau mày không nói gì. Thành tích Trình Chu không tệ, ông vốn muốn con trai học lên thạc sĩ, vì bây giờ cử nhân không có giá, nghiên cứu sinh mới dễ ngoi lên, nhiều công ty lớn chỉ tuyển nghiên cứu sinh. Nhưng mà Trình Chu không chịu, nói là không muốn học nữa.

Trình Chu kiên quyết, ba Trình cũng đành đồng ý. Ông nghĩ chắc con trai không phải không muốn học, mà là muốn đi làm sớm để phụ giúp gia đình.

Gánh nặng gia đình đúng là không nhỏ, Trình Chu không học nữa, ba Trình cũng thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn thấy có lỗi với con.

"Tiểu Chu cũng hiếu thảo đấy, đi làm được tí đã gửi tiền về cho bố mẹ, tương lai sáng sủa."

"Lão Trình này! Cái xe này của Trình Chu chắc là thuê đấy? Giờ bọn trẻ, kiếm được ít tiền đã thích làm màu. Hồi trước, thằng nhóc nhà họ Triệu còn thuê cái Lamborghini, đâm vào xe người ta, đền mất mấy vạn." Lý Hồng lắc đầu, ra vẻ lo lắng.

Mẹ Trình không vui nhìn Lý Hồng. Lý Hồng là chị dâu của bà, tính chanh chua, quan hệ với ba mẹ Trình vẫn luôn bình thường.

Ông nội Trần có ba người con trai, Trình Trường Tùng là con thứ hai.

Ba anh em không hòa thuận, lúc nào cũng so bì nhau.

Trình Trường Tùng là con thứ hai, từ trước đến nay luôn bị xem nhẹ trong nhà. Lúc ông bà còn sống, luôn bênh con cả và con út, rõ ràng Trình Trường Tùng khó khăn nhất, nhưng ông bà lại cứ bắt ông phải giúp đỡ anh cả và em út, khiến gia đình lục đục không ít.

Mẹ Trình bực bội nói: "Chị dâu nói gì vậy? Xe này sao lại là Tiểu Chu thuê, biết đâu thừng bé mua thì sao?"

Lý Hồng cười khẩy: "Em dâu, Tiểu Chu mới đi làm được bao lâu, lấy đâu ra tiền mua xe?"

Mẹ Trình cau mày không nói gì. Thực ra vừa nói xong bà đã hối hận, nghĩ lại thấy khả năng Trình Chu mua xe không cao, nói vậy chẳng khác nào tự vả vào mặt mình.

Mọi người đang nói chuyện trong nhà thì Trình Chu và Trình Dương lần lượt lái xe về đến cửa.

Nhà họ Trình đã tụ tập khá đông người, Trình Chu và Trình Dương nối đuôi nhau xuống xe.

Ba Trình nghe thấy Trình Chu về thì như trút được gánh nặng, vội ra khỏi nhà, ngờ vực hỏi: "Sao lại đem xe về nữa thế này?"

Một cái xe Volkswagen còn chưa rõ nguồn gốc, Trình Chu và Trình Dương lại lái thêm một cái xe về nữa.

Trình Dương xuống xe, hào hứng nói: "Ba ơi, đây là xe anh mua tặng ba, trả hết rồi, đứng tên ba luôn, ba có vui không?"

Trình Dương vừa nói vừa đưa chứng minh thư cho ba Trình, ba Trình lại cốc đầu cậu.

"Thằng nhóc này, dám lấy trộm chứng minh thư của ba, xe ở nhà vẫn chạy tốt, hoang phí thế này làm gì?"

Trình Dương xoa trán, lầm bầm: "Xe ở nhà cũ lắm rồi cũng nên đổi, ba chẳng phải cũng muốn đổi từ lâu rồi sao?"

Ba Trình giận dữ: "Nói linh tinh, bao giờ ba muốn đổi?"

Trình Dương lẩm bẩm: Rõ ràng là ba nói có tiền thì đổi cái mới mà.

Ba Trình miệng thì mắng Trình Chu tiêu hoang, nhưng người thì cứ đi quanh xe ngắm nghía, còn vào trong ngồi thử.

"Tiểu Chu, chuyện này là sao vậy?" Mẹ Trình nhìn Trình Chu hỏi.

"Con nghe Dương Dương nói xe của ba hỏng rồi nên mua cho ba cái mới."

Mẹ Trình liếc Trình Chu: "Xe ba con có cần đổi đâu, cái cũ sửa lại là được rồi, thế cái xe Volkswagen này là sao?"

"Cái này của con, mua để đi cho đỡ phải đi bộ." Trình Chu nói.

Mẹ Trình mừng rỡ: "Thật là con mua à?"

Lý Hồng nhíu mày: "Tiểu Chu, con lấy đâu ra nhiều tiền thế, hay là đi vay? Vay tiền là cái hố không đáy đấy!"

Trình Dương khó mặt: "Thím nói gì vậy? Anh con sao lại đi vay tiền, anh con vừa làm xong một vụ lớn, sếp thưởng 50 vạn."

Không nên lộ tài, Trình Dương vốn không định nói chuyện anh trai được thưởng 50 vạn, nhưng bị Lý Hồng khiêu khích nên không nhịn được.

Vừa nghe Trình Dương nói vậy, mấy người hàng xóm đến tán gẫu đều ồ lên kinh ngạc.

50 vạn với nhiều người thành phố có lẽ không phải là nhiều, nhưng với những người dân quê quanh năm làm lụng vất vả, làm công trình thì đó là một khoản tiền rất lớn.

Mấy người xung quanh thi nhau khen Trình Dương giỏi giang, tương lai xán lạn.

Mẹ Trình nghe nói xe là Trình Chu mua thì cũng được nở mày nở mặt.
 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play