Trình Chu sống ở thành phố Q, cách quê nhà không xa lắm. Hắn lái xe hơn ba tiếng thì về đến sân nhà.
Ba Trình lúc đầu còn hơi ngờ ngợ không biết ai đến, thấy Trình Chu bước ra từ trong xe thì mừng rỡ vô cùng.
“Tiểu Chu, sao con về mà không báo trước một tiếng, nhà cửa chưa chuẩn bị gì cả!” Ba Trình kích động nói.
Trình Chu cười cười: “Ba, con có phải người ngoài đâu mà về cần phải chuẩn bị gì chứ?”
“Mẹ con đi vắng, ba đi gọi mẹ về nấu thêm mấy món.” Ba Trình phấn khởi đi ngay.
“Anh, sao anh lại về đột ngột thế?” Trình Dương vui mừng chạy ra đón.
Trình Chu vỗ vai Trình Dương: “Vừa hay được nghỉ, dạo này nhà mình thế nào? Có chuyện gì không?”
“Mọi việc đều tốt anh ạ.” Trình Dương đáp.
Trình Chu gật đầu: “Tốt là được rồi.”
Trình Dương đi quanh chiếc xe vài vòng: “Anh, xe này của bạn anh à?”
Trình Chu lắc đầu: “Không, anh mới mua.”
Trình Dương hơi ngạc nhiên: “Anh mua á? Anh phát tài rồi à!”
Trình Chu gật đầu: “Ừ! Dạo này anh kiếm được chút đỉnh, vừa chốt được một vụ làm ăn, sếp thưởng 50 vạn!”
Trình Dương mắt chữ A mồm chữ O, vẻ mặt khó tin: “50 vạn! Nhiều vậy sao?”
Trình Chu gật đầu: “Phải.”
Trình Dương kích động nói: “Anh, anh may mắn thật đấy! Gặp được sếp tốt, cứ bảo mấy ông chủ tư bản là quỷ hút máu, hình như cũng không hẳn đúng nhỉ!”
Trình Chu mỉm cười gật đầu: “Anh đúng là gặp may.”
Tư bản đúng là quỷ hút máu thật, nhưng giờ hắn chẳng phải cũng sắp thành ông chủ tư bản rồi sao?
“Chiếc xe này hỏng rồi à?” Trình Chu nhìn chiếc Wuling cũ kỹ, bám đầy bụi bặm bên cạnh.
Chiếc Wuling của ba Trình đã mua được nhiều năm, năm đó Trình Chu lên đại học, ba Trình chính là lái chiếc xe này đưa hắn ra ga.
Trình Dương gật đầu: “Vâng! Bình ắc quy bị chai rồi, trước đó sửa một lần, giờ lại hỏng, mấy hôm trước còn bị va quệt, bệnh càng ngày càng nhiều, ba đang tính xem có nên sửa nữa không. Sửa xe này tốn kém lắm, không dưới hai nghìn, sửa vài lần thì đủ tiền mua xe mới rồi.”
Trình Chu hào phóng nói: “Đừng sửa nữa, mua xe mới đi, xe này điều hòa hỏng, phanh cũng kém, ắc quy lại hay trục trặc, lắm vấn đề quá. Hồi đó ba mua xe này cũng chỉ có hai vạn, giờ mà sửa chắc cũng mất mấy nghìn, mà sửa xong chẳng được bao lâu lại hỏng, thôi bỏ quách cho rồi.”
“Mua xe mới? Anh, anh phát tài thật rồi!” Trình Dương nói.
Trình Chu cười gật đầu: “Phát tài rồi chứ sao, đi thôi.”
“Có hoang phí quá không?” Trình Dương hỏi.
Trình Chu cười: “Làm gì có, có xe đi lại cũng tiện hơn, với lại anh còn trẻ, kiếm ra tiền được mà.”
Trình Dương có chút phấn khích: “Vậy cũng được.”
Trình Chu để lại lời nhắn ở nhà, bảo là đưa em trai đi chơi rồi đi luôn.
Trình Chu lái xe chở Trình Dương đến cửa hàng ô tô: “Dương Dương, em thấy ba thích xe gì?”
Trình Dương suy nghĩ một chút: “Chắc vẫn là Wuling Jetta, ba lái xe đó bao năm rồi, cũng có tình cảm với hãng này. Bác Lâm nhà bên cạnh mới mua một chiếc Wuling Jetta đời mới, hàng ghế sau có thể gập xuống thành giường, đi đường dài có thể nằm nghỉ trong xe, ba cũng thích lắm. Tuy Wuling khá rẻ, nhưng xe mới cũng phải mười mấy vạn, ba tiếc tiền.”
Trình Chu gật đầu: “Được, mua xe đó đi!”
Trình Dương đi mua xe với anh trai thì rất hào hứng, nhưng đến lúc này lại hơi lúng túng: “Anh, hay thôi đi? Xe ở nhà vẫn chạy được, mua xe mới về chắc ba xót lắm.”
Trình Chu không đồng tình: “Thôi sao được? Có xe đi lại tiện hơn, xe cũ lại không có điều hòa, mùa hè nóng bức lắm.” Mười mấy vạn với hắn giờ chẳng đáng là bao, chạy sang dị giới hai chuyến là kiếm lại được rồi.
Trình Dương gật đầu: “Thôi được.”
Trình Chu bỏ ra mười vạn, đặt cọc xe luôn trong ngày, lúc trước Trình Chu đã dặn Trình Dương mang theo chứng minh nhân dân của ba Trình, xe sẽ đăng ký tên ba hắn.
Trình Chu và Trình Dương đi cùng một xe đến, lúc về thì mỗi người lái một chiếc.
Tuy chân Trình Dương hơi bất tiện, nhưng không ảnh hưởng đến việc lái xe, cậu cũng đã thi bằng lái mấy năm trước, thường lái chiếc xe tải cũ ở nhà đi chở hàng.
Chuyện trong thôn giấu sao được, có gì mới là cả làng đều biết ngay.
Nghe tin Trình Chu lái xe mới về, người trong thôn xôn xao bàn tán, nhiều người chạy đến xem, hỏi han tình hình.
Trước đó, khi Trình Chu và Trình Dương nói chuyện, ba Trình chỉ hỏi han qua loa vài câu rồi chạy đi tìm mẹ Trình, chuyện xe cộ ông không hỏi nhiều, cũng không nghe thấy hai anh em nói chuyện.
Ba Trình cũng không biết xe của Trình Chu từ đâu ra, chỉ cười trừ cho qua, nói chắc là mượn của bạn, ông cũng không rõ lắm.
Mẹ Trình trừng mắt nhìn ba Trình, trách ông chuyện quan trọng vậy mà không hỏi rõ ràng, ba Trình ngượng ngùng cười trừ.
Ba Trình gãi đầu, vẻ mặt vô tội, ông nào ngờ đâu mới ra ngoài có mấy phút mà Trình Chu đã dẫn Trình Dương đi mất.