Lúc Trình Chu chưa quay lại, mẹ Trình cũng nghĩ có thể xe là Trình Chu mua, nhưng phần nhiều lại phỏng đoán là mượn bạn bè.
“Tiểu Chu à! Cậu cầm 50 vạn tiền thưởng mua xe cho ba cậu, mẹ cậu lại chẳng được gì à?” Một người hàng xóm nói đùa.
Mẹ Trình trừng mắt nhìn người nói, đáp: “Tôi có biết lái xe đâu, nếu tôi biết lái, Tiểu Chu nhất định sẽ mua cho tôi chiếc tốt hơn cả của lão già chết tiệt kia, Tiểu Chu, con nói có phải không.”
Trình Chu cười cười: “Đương nhiên rồi, nếu mẹ biết lái, con sẽ sang tên xe cho mẹ ngay.”
Nói rồi, Trình Chu lấy điện thoại, chuyển mười vạn vào tài khoản mẹ Trình.
Điện thoại mẹ Trình ting ting, bà mở ra xem, là tin nhắn chuyển khoản ngân hàng.
Mẹ Trình thấy số tiền, vừa mừng vừa lắc đầu.
“Tiểu Chu, con làm gì thế? Có tiền thì tự giữ lấy, chuyển nhiều tiền cho mẹ làm gì?”
Mấy người hàng xóm xúm lại, đầy hâm mộ: “Tiểu Chu giờ kiếm tiền giỏi thật!”
Trình Chu cười: “Con cũng không tiêu gì, mẹ cứ giữ hộ con.”
Cả phòng nhìn mẹ Trình, ai cũng khen Trình Chu hiếu thảo, có triển vọng.
Người trẻ bây giờ áp lực lớn, tốt nghiệp rồi, mấy ai lo được cho cha mẹ, toàn thấy mấy đứa sống bám cha mẹ là nhiều.
Lý Hồng thấy tin nhắn chuyển khoản của mẹ Trình, tức tối ngồi trên ghế không ngừng nhúc nhích khiến cái ghế cứ kẽo kẹt kẽo kẹt liên hồi.
Lý Hồng mỉa mai: “Tiểu Chu, con làm gì thế? Dù có được khoản tiền thưởng lớn, cũng phải tiêu cho hợp lý chứ, mua nhà cũng được mà! Nhà cửa còn tăng giá trị, mua hai cái xe, lại còn phải lo bảo hiểm, xăng xe, đúng là trẻ người non dạ, thích ăn tiêu hoang phí, chẳng biết tính toán.”
Trình Chu thản nhiên đáp: “Không sao, có xe tiện hơn, nhà cửa từ từ rồi tính.”
Lý Hồng lắc đầu, trách móc: “Tiểu Chu à! Con còn trẻ, không có nhà, ai thèm lấy con, có kiếm được tiền cũng phải tiết kiệm, sau này còn nhiều thứ phải tiêu lắm! Xe ba con sửa lại vẫn chạy được mà.”
Trình Chu cười cười: “Không vội, không vội.”
Trình Chu thầm nghĩ: Trước đây Lý Hồng chê xe ba mình nát như sắt vụn, giờ hắn mua xe mới, bà ta lại bảo vẫn chạy được.
Mẹ Trình nhíu mày, tuy bà không ưa gì chị dâu Lý Hồng, nhưng cũng hơi đồng tình với lời bà ta nói.
“Có tiền thì phải lo lúc không có tiền chứ, mua một lúc hai cái xe.” Lý Hồng lắc đầu, vẻ mặt không đồng tình.
Trình Chu cười: “Cũng không đắt!”
Lý Hồng nhìn Trình Chu, lại mỉa mai: “Trẻ tuổi đừng có vênh váo quá, kẻo vui quá hóa buồn.”
Trình Dương nghe không nổi nữa: “Bác gái, sao lại bảo anh con vênh váo, chẳng phải bác nói người trẻ phải dám đầu tư cho bản thân, trước đây, anh họ Vĩnh Kiệt chẳng phải cũng mua BMW sao?”
Trình Dương thầm nghĩ: So với anh họ, anh mình tiết kiệm hơn nhiều.
Lý Hồng vốn đã làm mai cho Trình Vĩnh Kiệt một mối, đưa 28 vạn tiền sính lễ, kết quả Trình Vĩnh Kiệt cầm tiền biến mất, còn cho nhà gái leo cây.
Hơn mười ngày sau, Trình Vĩnh Kiệt lái chiếc BMW series 5 về, nói với Lý Hồng rằng, hắn và cô gái kia không hợp nhau, không muốn vội vàng bước vào nấm mồ hôn nhân, hắn còn trẻ, không nên bị hôn nhân ràng buộc sớm như vậy.
Lý Hồng phản đối Trình Vĩnh Kiệt mua siêu xe, nhưng Trình Vĩnh Kiệt có lý lẽ riêng, nói con gái bây giờ đều thích người có tiền, xe xịn cũng là đầu tư, mua rồi còn có thể tìm được người tốt hơn.
Lý Hồng tức đến muốn ói máu: “Sao có thể so sánh được? Anh họ con đang tán tỉnh con gái sếp, đương nhiên phải mua xe tốt.”
Trình Dương bĩu môi: “Tán tỉnh con gái sếp, chẳng phải vẫn chưa đâu vào đâu sao?”
Lý Hồng trừng mắt nhìn Trình Dương, quát: “Con biết gì!”
Trình Dương: “……” Sao cậu lại không biết? Cậu biết rõ là đằng khác.
Cô gái mà Trình Vĩnh Kiệt theo đuổi không chỉ gia thế tốt, mà còn rất xinh đẹp, hơn nữa, cô ta còn là thạc sĩ tốt nghiệp đại học danh tiếng, lại đã có bạn trai, căn bản không thèm để ý đến Trình Vĩnh Kiệt.
Trình Vĩnh Kiệt thấy bạn trai cô gái ăn mặc bình thường, tưởng là trai nghèo, định cướp người yêu, hắn mua BMW series 5 là để cua được người đẹp.
Trình Vĩnh Kiệt lái BMW đi tỏ tình bị từ chối, sau đó, bạn trai cô gái có lẽ nghe được chuyện gì, lái Porsche chở cô gái đi chơi, xe Trình Vĩnh Kiệt bị lép vế hoàn toàn.
Trình Vĩnh Kiệt quá phô trương, những người trong xưởng vốn đã không ưa hắn, thấy hắn bị bẽ mặt, không ít người sau lưng bàn tán hắn là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.
Trình Vĩnh Kiệt mất mặt, cũng không thèm làm việc nữa, nghỉ việc luôn rồi về nhà.
Nhà Lý Hồng vốn đã vay tiền mua nhà, sau đó Trình Vĩnh Kiệt lại vay tiền mua xe, áp lực trả nợ rất lớn.
Gần đến giờ cơm, mấy người hàng xóm lần lượt cáo từ.
Bị mấy người hàng xóm làm chậm trễ, lúc mẹ Trình nấu xong cơm thì đã một tiếng sau.
Mẹ Trình nhìn ra cửa mấy lần, nói: “Cơm nước xong xuôi rồi, lão cha các con không biết chạy đi đâu, chẳng thấy tăm hơi.”
Trình Chu cười: “Mua xe mới, lái đi dạo cũng phải thôi.”
Mẹ Trình giận dữ nhìn Trình Chu: “Tự con mua một cái là được rồi, mua cho ba con làm gì?”
Trình Chu cười: “Con nghĩ, Dương Dương cũng sắp xem mắt rồi, tuy không phải xe gì xịn, nhưng lái xe mới đi ra ngoài vẫn hơn lái cái xe cà tàng chứ!”
Mẹ Trình như bị điểm trúng huyệt, cũng chẳng còn hơi sức tiếc tiền nữa.
“Em con không biết nghĩ sao nữa, bà mối giới thiệu, nó cứ nhất quyết không chịu đi xem.”
Trình Chu cười: “Không sao, duyên chưa tới, chờ duyên tới là được.”
Mẹ Trình thở dài, lắc đầu: “Duyên số gì, duyên số là nhà cửa với xe cộ, có nhà có xe thì duyên số mới tới, mà giờ……”
Trình Chu cười, an ủi: “Mẹ nói đúng, mẹ đừng vội, đợi thêm mấy năm nữa, con kiếm thêm ít tiền, mua cho ba mẹ căn nhà to, mẹ sẽ có con dâu ngay.”
Mẹ Trình trừng mắt nhìn Trình Chu: “Con chỉ giỏi dỗ mẹ, nếu vậy thật, mẹ sẽ đợi hưởng phúc.”
Trình Chu cười: “Mẹ yên tâm, sẽ sớm thôi.”
Mẹ Trình cười: “Lần này con làm mẹ nở mày nở mặt rồi đấy, con không biết, mấy hôm trước, bác gái con chạy đến, giới thiệu cho em con một bà mẹ đơn thân.”
Chỉ là mẹ đơn thân bình thường thì không sao, nhưng người phụ nữ đó, tiếng xấu đồn xa, mẹ Trình cũng nghe nói, lý do ly hôn là vì nhà trai đi xét nghiệm ADN, phát hiện đứa con nuôi mấy năm trời không phải con mình. Nhà trai hỏi nhà gái đứa bé là con ai. Nhà hái cũng không biết đứa bé là con ai, người như vậy, cưới về, không cẩn thận lại bị cắm sừng, người thường khó mà chịu nổi.
Mẹ Trình nói bóng gió với Lý Hồng rằng không muốn con trai làm cha dượng, bị Lý Hồng mỉa mai một trận.
Nào là con gái chiêu tài, con trai xây nhà, nhà bà không nhà không xe, lại còn hai đứa con trai, nghèo rớt mồng tơi, e là sau này hai đứa con trai đều ế vợ, có người lấy là may rồi, mẹ Trình suýt khóc.
Trình Chu lắc đầu: “Mẹ, đừng vội tìm vợ cho em con, em con cũng chưa lớn…… Bây giờ khác xưa rồi, đàn ông 30 tuổi vẫn còn là một cành hoa mà.”
Mẹ Trình thở dài: “Em con mà là hoa thì tốt, nó chỉ là cây cỏ dại thôi, nó mà được như con, mẹ cũng chẳng phải lo.”
Trình Chu: “……”
Trình Chu đang nói chuyện với mẹ Trình thì ba Trình cuối cùng cũng lái xe về.
“Tiểu Chu vất vả mới về, ông lại chạy đi đâu thế!” Mẹ Trình giận dữ.
Ba Trình cười hề hề: “Tôi đi mua đồ ăn! Tiểu Chu khó khăn lắm mới về, đương nhiên phải làm mấy món ngon.”
“Cũng đúng.”
Trình Chu cười: “Thôi, thôi, chúng ta ăn cơm trước đi.”
Mẹ Trình gật đầu: “Phải rồi, phải rồi, ăn cơm thôi!”