Chớp mắt đã đến chủ nhật, mười giờ rưỡi sáng, một chiếc siêu xe từ từ di chuyển vào biệt thự nhà họ Tạ, đỗ tại vị trí riêng cho khách ở trong sân. Cửa xe mở ra, một người đàn ông tóc vàng đeo kính râm bước xuống từ trên xe, sau khi nhìn thấy cô gái đang quét rác trong sân thì huýt sáo một tiếng:
- Tạ Uyên cũng có phúc ghê đấy chứ, tìm người dọn vệ sinh mà cũng đẹp cỡ này.
- Mồm em có thể bớt nói nhăng nói cuội đi được không, nghe mà muốn lấy kim khâu cái mồm em lại quá. - Người bước xuống sau đó là một cô gái xinh đẹp với mái tóc uốn xoăn lọn to, nghe gã nói vậy thì lập tức nhíu chặt mày.
Gã tóc vàng chẳng hề bận tâm:
- Cũng có nói thẳng mặt Tạ Uyên đâu, bớt nhạy cảm lại có được không?
Cô gái tóc xoăn cười lạnh một tiếng:
- Bộ em tưởng không nói trước mặt thì anh ta không biết hả? Ở đây là nhà họ Tạ, em biết có bao nhiêu cái camera đang giám sát không?
- ...Chắc không đến mức đó đâu. - Gã tóc vàng khẽ bĩu môi, đảo mắt nhìn quanh một vòng nhưng không thấy camera, có điều vẫn hạ nhỏ giọng xuống: - Tạ Uyên không biến thái như vậy chứ.
- Bộ trong lòng em không tự biết anh ta có biến thái hay không à? - Cô gái tóc xoăn nhìn tòa nhà xa hoa trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ ghét bỏ: - Chờ lát nữa vào nhà nhớ ăn nói cẩn thận, đừng quên mục đích của chúng ta là gì. Em cũng già đầu rồi, bớt báo bố báo mẹ lại đi.
- Vậy mới nói em không muốn đến... - Gã tóc vàng lầm bầm một câu, thấy cô gái tóc xoăn giơ tay định đánh mình thì vội vàng che mặt lại: - Em biết rồi chị! Em sẽ không ăn nói lung tung!
Cô gái tóc xoăn lườm gã một cái sắc lẹm, lúc này mới thả tay xuống. Gã tóc vàng bĩu môi, quay lại nhìn cô nàng dọn vệ sinh đang vung chổi hăng say. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Bây giờ chỉ mới là cuối tháng ba, cảnh xuân tươi đẹp, hoa thơm chim hót, thật ra dưới nền đất được lát đá không hề dơ, ngoài mấy cánh hoa đào bị gió cuốn tới thì cũng chỉ còn ít bụi đất mắt thường không nhìn thấy được. Gã tóc vàng nhìn chằm chằm cô nàng dọn vệ sinh một hồi, đột nhiên nổi hứng hỏi cô gái tóc xoăn:
- Chị ơi, chị nói xem nếu em cho cô ta gấp mười lần lương thì cô ta chịu đi theo em không nhỉ?
Cô gái tóc xoăn nhìn thoáng qua cô gái mà em trai mình nhắc tới, cười khẩy:
- Em có thể thử xem.
- Nhưng làm vậy có phải khinh thường người ta quá không? - Gã tóc vàng ra vẻ khó xử.
Cô gái tóc xoăn lạnh lùng:
- Loại người bần cùng ở dưới đáy xã hội này thì lấy đâu ra tôn nghiêm chứ, chỉ đơn giản là vấn đề về giá thôi.
Gã tóc vàng tỏ vẻ tán đồng, đang định nói thêm gì nữa thì lại có thêm một chiếc siêu xe chạy vào, đỗ bên cạnh xe hai chị em. Một lát sau có một cặp trung niên bước xuống.
- Bố mẹ. - Hai chị em chào.
Người đàn ông trung niên cau mày:
- Sao còn chưa vào nữa?
- Thì tụi con đang chờ bố mẹ mà. - Gã tóc vàng vội nói, nói rồi lại không nhịn được càm ràm một câu: - Con không muốn nhìn cái bản mặt như cá chết của Tạ Uyên một mình chút nào.
- Tạ Khâu... - Cô gái tóc xoăn lên tiếng cảnh cáo.
Gã tóc vàng rụt cổ lại, nhìn cặp trung niên bằng ánh mắt đáng thương. Người phụ nữ trung niên lập tức thấy xiêu lòng, kéo gã tới cạnh để che chở:
- Con mắng em hoài vậy, em con rõ ràng là đàn ông con trai mà bị con mắng đến độ sắp không còn ra dáng đàn ông nữa rồi.
- Nó vốn dĩ có cái thứ đó đâu. - Cô gái tóc xoăn bĩu môi nhìn họ một cái: - Bây giờ con không nhắc nhở nó, để lát nữa nó nói bậy nói bạ trước mặt Tạ Uyên thì sao bây giờ?
- Nói bậy là nói cái gì, đây là tiệc gia đình chứ có phải buổi họp mặt cấp trên cấp dưới đâu. Lâu lâu lỡ lời tí thì có làm sao? - Người phụ nữ trung niên không vui.
Cô gái tóc xoăn cười khẩy một tiếng:
- Có bữa tiệc gia đình nào giống ngồi tù như vậy không?
Người phụ nữ trung niên nghẹn họng, đang định phản bác thì người đàn ông trung niên đột nhiên lên tiếng:
- Nói nhỏ thôi, cũng không biết tránh người lạ mà nói à.
- Sợ cái gì, ai dám khua môi múa mép với Tạ Uyên thì tôi sẽ khiến người đó cút ra khỏi nhà họ Tạ. - Người phụ nữ trung niên nhìn cô gái dọn vệ sinh đang ra sức quét rác một cái, sau đó lộ ra vẻ khinh thường: - Ỏng à ỏng ẹo, vừa nhìn đã biết không phải loại đứng đắn gì rồi. Cũng không biết Tạ Uyên nghĩ gì mà tìm loại con gái thế này, đúng là càng ngày càng không ra gì...
- Thụy Thụy! - Bác quản gian đột nhiên xuất hiện ở cửa hiên, gọi.
- Cháu đây! - Cô nàng dọn vệ sinh giơ tay, tung ta tung tăng chạy về phía ông ấy.
Gia đình bốn người nào đó: ...
- Ồ, nhà ngài Tạ Minh đến rồi ạ. - Bác quản gia nhận lấy cây chổi trong tay Kỷ Thụy, gật đầu mỉm cười.
Người đàn ông trung niên hắng giọng một cái rồi dẫn vợ con tới hàn huyên:
- Lâu rồi không gặp bác Chung.
- Tôi vẫn khỏe, không biết ngài Tạ Minh thế nào? - Bác quản gia hỏi lại.
Người đàn ông trung niên cũng nhanh nhẹn khách sáo hai câu, sau một hồi trò chuyện mới nhẹ nhàng nhìn Kỷ Thụy đứng sau lưng ông ấy một cái, hỏi:
- Còn cô gái này là...
- Là cháu gái của cậu chủ đó. - Bác quản gia trả lời.
Người đàn ông trung niên sửng sốt:
- Sao tôi không biết A Uyên có cháu gái vậy?
- Một tháng ngài Tạ Minh chỉ đến nhà họ Tạ hai lần nên không biết cũng đúng. - Bác quản gia nói, sau đó cười ha hả xoa đầu Kỷ Thụy: - Cô Thụy Thụy nhà chúng tôi mới đến ở gần đây thôi.
Kỷ Thụy ngoan ngoãn gật đầu: - Thưa ông Tạ ạ.
- Chào… Cô. - Tạ Minh xấu hổ đáp lại: - Nếu đã là khách trong nhà thì sao lại đi quét rác ngoài sân chứ?
- Còn trẻ đầy sức sống, buổi tối hay thức khuya nên cậu chủ bảo cô ấy sáng mỗi ngày phải ra quét sân để sửa lại thời gian làm việc và nghỉ ngơi. - Bác quản gia giải thích.
Kỷ Thụy vươn tay: - Tiền công hôm nay đâu ạ?
Quản gia thuần thục móc ra 200 đồng, hiển nhiên đây không phải lần đầu ông ấy cho. Kỷ Thụy hoan hô một tiếng, sau đó cất tiền vào túi.
- Thưa bà, thưa cô chú ạ. - Kỷ Thụy tiếp tục chào hỏi. Mỗi khi cô chào đến ai là mặt người ấy sẽ hiện lên vẻ xấu hổ, nhất là gã tóc vàng. Nhớ tới những lời bông đùa cợt nhả của mình ban nãy, mặt mũi gã sắp nghẹn đỏ như tương.
Quản gia nhận ra có lẽ ở đây vừa xảy ra chuyện gì đó, cười nói với Kỷ Thụy:
- Cậu chủ còn chưa dậy, cháu đi kêu cậu ấy đi.
Kỷ Thụy đáp một tiếng rồi chạy vào nhà, bên tai còn nghe thấy loáng thoáng giọng nói của bác quản gia:
- Cô Thụy Thụy hơi hoạt bát một tí, chắc ban nãy không làm gì khiến mọi người khó chịu đâu đúng không?
- Không có không có... - Gia đình kia nhanh chóng đáp.
- Không có thì tốt, tại cậu chủ thương cô ấy lắm, cho dù cô ấy có làm gì khiến mọi người khó chịu thì mọi người cũng chỉ có thể nhịn thôi.
Gia đình bốn người kia: ... Vậy ông còn hỏi làm gì nữa.
Kỷ Thụy nghe vậy thì sướng rơn cả người, nhảy chân sáo lên lầu ba. Từ khi dọn vào nhà họ Tạ đến giờ cô gần như chưa lên lầu ba lần nào, nhưng cô vẫn quen cửa quen nẻo tìm được phòng Tạ Uyên, gõ cánh cửa đang đóng chặt.
- Chú út ơi, mở cửa, có khách tới nhà kìa.
Nhưng không ai trả lời.
- Chú còn chưa dậy nữa hả? - Kỷ Thụy nhìn đồng hồ: - Sắp mười một giờ luôn rồi kìa, bác quản gia bảo cháu lên gọi chú dậy đấy, mau mở cửa đi.
Nhưng vẫn không ai để ý tới cô. Kỷ Thụy sờ mũi, vươn tay tới ấn tay nắm cửa một cái, cửa phòng từ từ mở ra. Cô chớp chớp mắt, gọi lí nhí:
- Chú út ơi?
Trong phòng im phăng phắc, cứ như không có ai.
- ...Chú không nói gì là cháu vào đấy, cháu vào thật đấy nhé. - Kỷ Thụy lại nói thêm hai câu nhưng vẫn không có ai đáp lại cô, thế là cô quyết đoán mở cửa bước vào.
Lần đầu tiên Kỷ Thụy bước vào căn phòng này là năm cô 12 tuổi, toàn bộ nội thất trong phòng đều được phủ kín bởi vải trắng, mặc dù có nhân viên vệ sinh tới dọn dẹp thường xuyên nhưng chỉ cần có ánh sáng mặt trời là có thể thấy rõ bụi bặm trong phòng. So với lúc ấy thì bây giờ căn phòng này sạch sẽ, gọn gàng hơn nhiều, còn có mùi thơm thoang thoảng, có thể cảm nhận được rõ ràng có người đang sống ở đây.
Tốt quá.
Kỷ Thụy ngơ ngác quan sát mọi thứ trong phòng, trên sô pha có vắt một cái áo khoác, trên bàn trà là giấy tờ, trên tủ đầu giường là ly nước chưa uống hết, còn có tấm chân đã xốc lên trên giường... Ủa? Sao chỉ có chăn vậy?
Kỷ Thụy chớp chớp mắt, sau đó quay đầu tìm người theo bản năng, ai ngờ đầu lại va vào một lồng ngực cứng rắn, cô kêu lên một tiếng rồi ngã ra đất. Tạ Uyên đã vươn tay ra rồi nhưng lại không giữ người, chỉ đứng khoanh tay ngay tại chỗ.
- Sao chú đứng đó hù cháu? - Kỷ Thụy ngồi dưới thảm, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn anh tỏ vẻ trách móc.
Tạ Uyên mặc một bộ đồ thoải mái, không chống gậy, tóc mái cũng rũ ngang mắt, thoạt nhìn thân thiện dễ gần hơn thường ngày. Nhưng tiếc là cái cách nói chuyện của anh không được thân thiện như thế.
- Lẽ ra phải là tôi hỏi cô tại sao lại chạy vào phòng tôi khi chưa có sự cho phép của tôi đấy? - Anh lùi ra sau một bước, lúc không dùng gậy chống chân trái anh yếu đi thấy rõ, cơ thể cũng lảo đảo.
- Bác quản gia bảo cháu tới. - Kỷ Thụy lập tức vươn tay ra đỡ.
Tạ Uyên không bị lừa: - Ông ấy bảo cô vào phòng tôi khi chưa được cho phép à?
Kỷ Thụy không phản bác được, đột nhiên nằm dài ra đất. Tạ Uyên nheo mắt, hỏi:
- Cô làm gì đó?
- Không cãi lại anh, quyết định ăn vạ. - Kỷ Thụy trả lời.
Tạ Uyên: ...
Kỷ Thụy nhắm mắt lại nằm dưới đất, hạ quyết tâm nếu anh không nhận thua thì sẽ không đứng dậy, ai ngờ nằm một hồi cũng không nghe thấy anh nói gì, trái lại còn nghe thấy tiếng lật giấy. Cô len lén hé mắt ra, thấy Tạ Uyên đang ngồi trên sô pha cúi đầu đọc tài liệu.
...Thôi xong, bị ngó lơ rồi.
Dưới đất trải một lớp thảm rất dày nhưng nó vẫn không ngăn được hơi lạnh, trong phòng yên ắng, chỉ còn lại tiếng thi thoảng lật giấy.
Sau khi đọc tới trang cuối tài liệu, Tạ Uyên mới ký tên vào dưới cùng, sau đó ném sang một bên rồi đổi sang tệp khác. Đột nhiên có chiếc khăn lông rơi xuống đầu anh.
- Không phải nói muốn nằm ăn vạ hả? - Bút máy xoay một vòng giữa những ngón tay khớp xương rõ ràng, Tạ Uyên chẳng buồn ngẩng đầu lên, hỏi.
Kỷ Thụy cười hì hì, ân cần lau tóc cho anh:
- Cháu mới phát hiện tóc chú còn ướt nè, chú mới đi tắm hả? Hèn chi không thấy chú đâu.
Tạ Uyên mặc kệ cô. Kỷ Thụy giúp anh lau tóc gần khô, lại cúi đầu ngửi thử:
- Mùi dầu gội của chú út thơm ghê!
Tạ Uyên lười nhác lên tiếng:
- Ngửi bậy ngửi bạ cái gì đó, bộ tôi và cô thân quen lắm sao?
- Đương nhiên là thân quen rồi. - Kỷ Thụy đi vòng ra trước sô pha, sau đó quỳ xuống đấm chân cho anh: - Cháu là người thừa kế tài sản duy nhất của chú mà, xét từ góc độ này thì chú còn đối xử với cháu tốt hơn cả bố cháu.
Tạ Uyên khựng lại, rũ mắt nhìn cô: - Ông ấy không cho cô tiền à?
- Cho chứ, nhưng hầu hết vẫn là cho mẹ cháu, cháu chỉ chiếm tầm 30% gì đó thôi. Không giống như chú út, có là cho cháu hết. - Kỷ Thụy càng nói càng cảm thấy chú út tốt nhất, thế là thân thiết khoác tay anh.
Trên mặt Tạ Uyên không biểu cảm: - Ồ.
- Cháu biết chú không tin... - Kỷ Thụy còn định nói gì đó thì đột nhiên cửa phòng động một chút, hai người đồng thời quay đầu nhìn lại.
Kỷ Thụy: - Gió hả ta?
- Có hệ thống ổn định nhiệt độ rồi thì lấy đâu ra gió? - Tạ Uyên hỏi lại.
Kỷ Thụy gật gù: - Vậy tức là có người nghe lén, là ai thế nhỉ...
Tạ Uyên nhếch môi, không hề hứng thú với chuyện này:
- Cô ra ngoài trước đi, tôi còn vài tài liệu phải xử lý.
- Phải ăn trưa rồi. - Kỷ Thụy nhắc nhở.
Tạ Uyên ngẩng đầu nhìn cô một cái:
- Bộ cô đói lắm hả?
- Cũng không hẳn. - Kỷ Thụy ngoan ngoãn trả lời.
Sáng nay cô vốn ăn muộn, hơn nữa bác đầu bếp còn ép cô ăn thêm một miếng bánh kem nên bây giờ cô vẫn còn thấy hơi no.
- Không đói thì hối cái gì, về phòng chờ đi, chừng nào ăn cơm tôi sẽ kêu cô. - Tạ Uyên xoay bút máy, chẳng thèm ngẩng đầu lên.
Kỷ Thụy đã biết, trực tiếp quay về phòng nằm. Đoán được bữa trưa nay có lẽ sẽ ăn khá muộn nên cô nhấn mở một bộ phim gần ba tiếng, ai ngờ xem hết luôn rồi mà chờ mãi vẫn không nhận được thông báo ăn trưa.
...Đừng nói là họ ăn trong lúc cô không có mặt luôn rồi nhé? Kỷ Thụy nghi ngờ ba giây, lúc đang định nhắn tin cho bác quản gia để hỏi thăm thì đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên.
- Ra ăn cơm.
Là Tạ Uyên.
Kỷ Thụy lập tức nhảy xuống khỏi giường, mang dép vào chạy ra ngoài. Tạ Uyên cứ tưởng phải gõ cửa thêm hai lần nữa chứ, ai ngờ vừa giơ tay lên là cửa đã mở, cô nhóc thần kinh nào đó cũng xuất hiện trước mặt anh với đôi mắt sáng lấp lánh.
Bàn tay đã giơ lên của Tạ Uyên thuận thế gõ đầu Kỷ Thụy một cái, cô lập tức chuyển từ vui vẻ sang ngỡ ngàng. Thấy vậy khóe môi anh khẽ nhếch lên, xoay người đi ra ngoài.
- ...Đánh con nít cũng là một loại bạo lực gia đình, có thể bị kiện ra tòa đấy. - Kỷ Thụy càm ràm một tiếng nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi theo anh xuống lầu
Đã gần bốn giờ chiều rồi, gia đình bốn người kia mặt người nào người nấy cũng đen thui, chỉ có gã tóc vàng là lộ ra nụ cười nghiền ngẫm lúc thấy hai người xuống lầu thôi:
- Anh Uyên đúng là người bận rộn, nhà em tới lâu vậy rồi mà đến giờ mới gặp được anh.
- Tạ Khâu. - Cô gái tóc xoăn nhíu mày kêu gã một tiếng. Gã tóc vàng bĩu môi, không nói gì nữa.
- Ngại quá, ban nãy hơi bận nên để mọi người chờ lâu rồi. - Tạ Uyên vẫn rất bình tĩnh.
Tạ Minh vội xua tay:
- Có gì đâu có gì đâu, dù sao cũng là bữa cơm gia đình thôi mà, muộn một tí cũng có sao.
- Đúng đó đúng đó, không có gì. - Cô gái tóc xoăn cũng cười hùa theo. ( app truyện T Y T )
Tầm mắt Kỷ Thụy nhìn thoáng qua từng thành viên của gia đình này, trong lòng thầm nhớ mặt và thân phận của họ. Tạ Minh chính là ông bác cả "từ trên trời rơi xuống" kia của chú út, ba người còn lại lần lượt là vợ ông ta - Tôn Phương Quyên, con trai - Tạ Khâu, và con gái - Tạ Doanh Doanh.
Nếu chủ nhà không có ý kiến, khách cũng không có ý kiến thì bữa cơm trưa muộn màng này cuối cùng cũng bắt đầu được rồi. Bởi vì có người ngoài ở đây nên họ không dùng nhà ăn nhỏ trước cửa nhà bếp nữa mà chuyển sang nhà ăn lớn chuyên dùng để đãi khách. Đây cũng là lần đầu tiên Kỷ Thụy tới, vừa vào đã thấy cái bàn dài bày giữa phòng.
Gia đình Tạ Minh đều tự tìm chỗ ngồi xuống, hiển nhiên là đã quen rồi. Kỷ Thụy thấy mấy chỗ xung quanh Tạ Uyên đều có người ngồi rồi, nghĩ một hồi lại bắc thêm cái ghế ngồi xuống bên cạnh anh.
- May mà đủ rộng. - Cô vô cùng hài lòng với vị trí của mình, lại vòng tới cuối phòng để lấy dụng cụ ăn.
Gia đình bốn người kia ngẩn người trước hành động của cô, lại thấy vẻ mặt Tạ Uyên vẫn như thường, dường như không mấy để tâm đến hành động thiếu lễ phép này của cô. Nhớ tới quản gia từng nói Tạ Uyên rất cưng cô cháu gái này, Tạ Minh không nhịn được hỏi:
- Cô bé Thụy Thụy này là... Bà con đằng ngoại cháu à?
- Chẳng phải anh Uyên đã cắt đứt quan hệ với nhà ngoại từ lâu rồi sao, sao lại để thân thích bên đó tới nhà ở lại được. - Gã Tạ Khâu tóc vàng xen mồm.
Bà chị Tạ Doanh Doanh của gã lập tức lườm một cái:
- Em nói nhăng nói cuội gì vậy, anh Uyên cắt đứt quan hệ với nhà ngoại hồi nào?
- Cậu ta nói cũng không sai, đúng là không còn qua lại nữa. - Vẻ mặt Tạ Uyên vẫn rất bình tĩnh.
Tạ Khâu vốn thấy bực bội vì bị răn dạy, nghe vậy lập tức ưỡn thẳng sống lưng, Tôn Phương Quyên bên cạnh nhanh chóng vỗ tay con trai an ủi.
- Không phải cháu gái đằng ngoại cháu thì đó là... - Tạ Minh khó hiểu.
Tạ Uyên không trả lời, chỉ lẳng lặng cắt miếng bít tết của mình. Tạ Minh lộ vẻ xấu hổ, đang định nói gì đó để xoa dịu bầu không khí thì đột nhiên Tạ Khâu xen vào châm chọc mỉa mai:
- Bố quản nhiều như vậy làm gì, con cái nhà ai quan trọng không? Chỉ cần anh Uyên thích là được.
Tạ Uyên nhận ra trong câu nói của gã có ẩn ý nào đó, lập tức dừng dao nĩa lại, nhìn gã bằng ánh mắt lạnh lùng. Tạ Khâu bị ánh mắt lạnh lùng của anh đảo qua, rùng mình một cái, câu tiếp theo đã bật ra khỏi miệng mà không trải qua sự chọn lọc của não bộ:
- Anh Uyên nhìn em làm gì, đừng nói là chột dạ đấy nhé?
Lần này không chỉ Tạ Uyên nhận ra ý của gã mà đến Kỷ Thụy cũng nhận ra được. Cô để dao nĩa xuống, nhẹ nhàng lau miệng, sau đó quay đầu mách với Tạ Uyên:
- Chú út, sáng nay cháu quét sân, nghe hai chị em nhà này nói chú là biến thái đấy.
Tạ Khâu: ...
Tạ Doanh Doanh: ...
- Rồi cái gã đầu vàng chóe kia nữa... - Kỷ Thụy chỉ vào Tạ Khâu, nói: - Gã nói đòi trả cháu gấp mười lần tiền lương để cháu đi theo gã, mẹ gã đầu vàng này còn bảo nhìn cháu là biết không phải người đứng đắn, còn nói chú không ra gì nữa đấy.
Gã đầu vàng: ...
Mẹ gã đầu vàng: ...