Bầu không khí căng như dây đàn lập tức vỡ tan, Kỷ Thụy cười gượng:
- Cháu đùa thôi mà.
- Nói bậy nói bạ cái gì đấy. - Lý Diệc Sính vỗ một phát lên gáy cô.
Kỷ Thụy hoảng sợ che đầu lại: - Đừng đánh mà.
- Cái này mà gọi là đánh hả. - Lý Diệc Sính cạn lời, ngay sau đó lại nghĩ tới một chuyện khác, hỏi một câu: - Cháu đủ mười sáu tuổi chưa đó?
- ... Đủ rồi ạ. - Kỷ Thụy nghĩ thầm, từng tuổi như cô giả bộ làm trẻ vị thành niên thì thôi, còn nói mình chưa đủ mười sáu thì hơi quá rồi.
Lý Diệc Sính nhận được câu trả lời khẳng định, lập tức nhìn Tạ Uyên với vẻ khiêu khích:
- Có nghe thấy không, con bé đã đủ mười sáu tuổi rồi, có quyền tự làm chủ. Bắt đầu từ hôm nay con bé sẽ đi theo tôi, tôi sẽ tìm cho con bé trường học tốt nhất, bảo đảm cho nó một ngày ba bữa cơm no, chắc chắn không giống người nào đó, hở ra là ngược đãi người khác.
- Chú muốn nhận nuôi cháu? - Kỷ Thụy giật mình.
Lý Diệc Sính cạn lời trước cách dùng từ của cô:
- cái đó gọi là cưu mang.
Tạm thời không bàn tới việc anh ta không thể nào nhận nuôi một đứa trẻ lớn như vậy, mà cho dù anh ta có muốn nhận nuôi thì pháp luật cũng không cho phép! - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t
Tầm mắt Tạ Uyên đảo qua đảo lại giữa hai người, cuối cùng nhìn Kỷ Thụy nói với vẻ sâu xa:
- Đây là lý do mà cô nhất quyết phải đòi theo hôm nay đấy à?
Kỷ Thụy khựng lại một chút, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện thì Lý Diệc Sính đã giành lên tiếng trước:
- Lý do lý trấu cái gì, cậu lại đang hù con bé nữa đúng không? Kỷ...
- Kỷ Thụy ạ. - Kỷ Thụy vội vàng báo tên.
- Kỷ Thụy, cháu mau nói với anh ta là cháu sẽ không theo anh ta đi về! - Lý Diệc Sính ưỡn thẳng lưng.
Kỷ Thụy nhìn Lý Diệc Sính một cái với vẻ khó xử, Tạ Uyên thì vẫn rất bình tĩnh, nhưng trong mắt đã hơi loé lên vẻ nguy hiểm. Kỷ Thụy cắn môi, nói:
- Cháu xin lỗi ạ, cháu sẽ không đi theo chú đâu...
Đôi mắt hẹp dài của Tạ Uyên nheo lại còn Lý Diệc Sính thì nở nụ cười đắc chí.
- ...Chú Lý.
Đến lúc này thì Lý Diệc Sính cười hết nổi rồi, anh ta nhìn cô nhóc chỉ mới cao xấp xỉ bả vai mình với ánh mắt ngỡ ngàng, còn cô nhóc thì cười ngượng ngùng đưa mắt nhìn sang chỗ khác.
- Câu vừa rồi của cháu... Là nói với chú à? - Lý Diệc Sính chỉ vào mặt mình, vẫn chưa kịp phản ứng.
Tạ Uyên cười lạnh một tiếng, thấy tài xế đã lái xe lại đây nên trực tiếp quay người đi.
- Còn đứng đó làm gì nữa? - Tiếng nhắc nhở lạnh lùng của anh vọng ra từ trong xe.
Kỷ Thụy vội vàng đáp lời rồi tính rời đi, nhưng Lý Diệc Sính lại nắm của áo cô không chịu buông ra.
- Cháu muốn đi với cậu ta thật hả? - Lý Diệc Sính vẫn không dám tin.
Kỷ Thụy hít mũi một cái, nói với vẻ ngây thơ:
- Thành thật xin lỗi chú Lý, tình huống của cháu khá phức tạp nên không thể giải thích rõ ràng ngay được, nếu có cơ hội thì chúng ta lại đi ăn uống cưỡi ngựa với nhau nữa nhé! Lúc chú cưỡi ngựa trông ngầu lắm đấy, cháu thích lắm luôn!
Nói rồi cô tránh khỏi tay Lý Diệc Sính, chạy lên xe nhanh như chớp. Lý Diệc Sính vô thức đuổi theo hai bước nhưng giọng nói lạnh lùng của Tạ Uyên lại vang lên:
- Sếp Lý, còn tiếp tục dây dưa như thế nữa thì mất mặt lắm đấy.
- Có phải cậu dùng cái gì đó để uy hiếp con bé đúng không? - Lý Diệc Sính cau mày: - Tạ Uyên, cho dù cậu máu lạnh cũng không sao, nhưng tốt nhất là đừng làm những chuyện vi phạm pháp luật, nếu không thì chắc chắn tôi sẽ không tha cho cậu đâu.
Tạ Uyên chẳng buồn nói chuyện với kẻ ngốc, trực tiếp bảo tài xế lái xe rồi đi. Kỷ Thụy thấy bóng dáng Lý Diệc Sính càng ngày càng xa qua lớp cửa kính của xe, vừa bóc vỏ một viên kẹo trái cây vừa thở dài, nói:
- Chú Lý tốt bụng quá.
- Tốt như thế sao cô không đi cùng cậu ta luôn đi? - Tạ Uyên liếc cô một cái.
Kỷ Thụy cười khà khà đặt tất cả túi mua hàng xuống dưới sàn xe, sau đó khoác lấy tay anh cách một thanh tay vịn. Tạ Uyên rút tay về với vẻ ghét bỏ lại bị cô khoác lấy lần thứ hai, lại mấy lần như thế nữa nên anh cũng thấy phiền, để mặc cho cô muốn khoác thì khoác.
- Cháu đâu có ngốc đến thế, cho dù chú Lý có tốt cỡ nào thì đó cũng chỉ là một người chú đối xử rất tốt với cháu thôi, còn chú mới là người thân thực sự của cháu. Trước khi tìm được bố mẹ thì cháu nhất định phải đi theo chú. - Kỷ Thụy dựa lên vai anh như con mèo con, cảnh tượng này quá ấm áp, đến mức tài xế không kìm được nhìn vào kính chiếu hậu.
Tạ Uyên: - Cô tính chờ tôi chết để thừa kế tài sản của tôi thôi chứ gì.
- ...Chú đừng làm tụt hứng lúc cháu đang bày tỏ lòng hiếu thảo của mình có được không? - Kỷ Thụy ngửa đầu nói: - Cháu đã suy nghĩ rất lâu, nếu ông trời cho cháu xuyên qua thì cháu không thể để nó uổng phí được, nhất định phải giúp chú tránh tất cả mọi hiểm họa, giúp chú sống lâu trăm tuổi luôn.
- Nếu tôi sống lâu trăm tuổi thì sao cô kế thừa tài sản của tôi được? - Tạ Uyên cúi đầu nhìn cô.
- Thì cháu sống lâu hơn chú một chút là được rồi, không phải sao? - Kỷ Thụy cảm thấy chuyện này hoàn toàn không phải là vấn đề.
Chiếc xe chạy băng băng trên đường quốc lộ, ánh đèn đường vùn vụt hai bên hắt lên gò má họ, để lại vệt sáng trên hai gương mặt xinh đẹp như tác phẩm nghệ thuật. Chỉ tiếc là chủ đề mà hai người đang nói lại vô cùng rợn tóc gáy, làm cho cảm giác đẹp đẽ đó bị hạ thấp đi rất nhiều.
- Còn nữa chú út à. - Kỷ Thụy đột nhiên bắt đầu tính sổ: - Hồi nãy chú nói đây là lý do cháu nhất quyết đòi đi theo chú là có ý gì? Đừng nói chú nghĩ cháu tốt bụng đi làm chung với chú là vì muốn đi làm quen với chú Lý, bỏ rơi chú đấy nhé? Chúng ta đã ở chung với nhau bao lâu rồi mà chú còn nghi ngờ cháu như vậy sao? Chú làm cháu cảm thấy đau lòng quá. Còn chuyện chú xuống lầu đứng canh cháu về là có ý gì? Muốn bắt cháu tại trận à?
Mấy câu đầu tiên cô nói Tạ Uyên còn không có biểu cảm gì, nhưng chờ cô nói xong câu cuối cùng thì vẻ mặt Tạ Uyên lại trông rất lạ:
- Cô cảm thấy tôi xuống lầu là để bắt quả tang cô hả?
- Chẳng lẽ không phải sao? - Kỷ Thụy hỏi lại.
- Cô nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ vô tình gặp lúc tan tầm thôi. - Tạ Uyên vươn một ngón tay chọc lên trán cô rồi đẩy cô về vị trí của mình: - Huống chi tại sao tôi phải bắt quả tang cô làm gì? Cô muốn đi thì đi, chỉ cần trả lại gấp đôi số tiền cô đã xài của tôi trong khoảng thời gian này là được.
- ...Chú rộng lượng như vậy sao? - Kỷ Thụy nghi ngờ.
Tạ Uyên: - Xưa giờ tôi vốn là người rộng lượng mà.
- Chú sẽ nói với chú Lý chuyện cháu không phải là trẻ vị thành niên, hơn nữa còn không có hộ khẩu đúng không? - Kỷ Thụy nói tiếp.
Tạ Uyên: ...
- Hừ, quả nhiên. - Kỷ Thụy hừ lạnh một tiếng, sau đó vùi đầu lôi đống đồ của cô ra.
Biệt thự nhà họ Tạ nằm ở vùng ngoại thành, nếu trên đường không kẹt xe thì cũng mất một khoảng thời gian kha khá để đến nơi. Tạ Uyên vừa chịu đựng tiếng sột soạt do túi mua hàng cọ xát ở bên cạnh, vừa nghĩ xem không biết có nên tìm một ngã tư nào đó để ném con nhóc tạo ra tiếng ồn này xuống hay không. Vào lúc anh sắp ra quyết định thì đột nhiên có một cái hộp xuất hiện trước mắt anh.
- Cho chú đấy. - Cô nói.
Mở hộp ra, bên trong là một cặp nút tay áo được mạ vàng.
- Hôm nay đi dạo phố, cháu cảm thấy cái này rất hợp với chú. - Kỷ Thụy nói, sau đó lật ngược nó lại cho anh xem kỹ hơn: - Mặt sau còn khắc hình một nén vàng nho nhỏ, mang ý nghĩa chiêu tài tiến bảo, ngày ngày hốt bạc, may mắn lắm nhé.
- ...Sau này bớt chơi với Lý Diệc Sính lại đi. - Học cái gì không học, lại học cái thói mê tín dị đoan của anh ta.
Kỷ Thụy bị răn dạy cũng không ngại, thò đầu tới tháo cặp nút trên tay áo của anh xuống để thay bằng cái mình mới mua lên. Tạ Uyên ngồi dựa vào ghế, cũng không từ chối, chỉ là sau khi cô đổi xong anh vẫn không quên nói một câu:
- Cặp của tôi còn đắt hơn của cô đấy.
- Quan trọng là tấm lòng, nếu chú út bàn về giá cả thì tầm thường quá. - Kỷ Thụy đổi cho anh xong thì cất cặp cũ vào trong hộp.
Dưới ánh sáng mờ ảo, cổ tay áo Tạ Uyên được vuốt thẳng thớm, nút tay áo mạ vàng lóe sáng lấp lánh như ánh mặt trời phản chiếu xuống mặt sông.
*
Sau khi theo chú út đi làm một ngày thì những ngày kế tiếp Kỷ Thụy đều ngoan ngoãn ở yên trong nhà, không hề nhắc tới việc muốn ra ngoài với anh nữa. Tạ Uyên không tỏ ý kiến gì về chuyện này, nhưng bác quản gia thì lại thấy tò mò, còn cố ý tới hỏi cô tại sao không đi theo.
- Cháu sợ gặp lại chú Lý ạ. Lỡ như chú ấy lao vào đánh nhau với chú út vì cháu thì không hay chút nào. - Kỷ Thụy thở dài thườn thượt, rầu rĩ không thôi: - Lâu lâu cháu lại cảm thấy mình giống như giai nhân hồng nhan họa thủy ấy.
Bác quản gia nhìn cô bé mặc đồ ngủ, cắn hạt dưa, nghĩ thầm có phải cháu có nhận thức sai lệch gì về mình đúng không.
- À phải rồi. - Kỷ Thụy sực nhớ ra điều gì đó, gọi bác quản gia đang thất thần trở lại: - Trước đó cháu không biết chú Lý và chú út quen biết nhau, còn bây giờ ấy hả, cháu lại cảm thấy hai người họ khá thân. Nghe chú Lý nói thì có vẻ như chú út từng làm chuyện gì đó có lỗi với chú Lý đúng không ạ?
- Làm gì có chuyện đó, cậu chủ dịu dàng và lương thiện biết bao, là người tốt nhất trên đời, tuyệt đối không làm gì có lỗi với người ta đâu. - Bác quản gia không thèm nghĩ ngợi đã phản bác.
Kỷ Thụy: ...
Hai người đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt của bác quản gia kiên định như muốn vào Đảng. Kỷ Thụy hắng giọng một cái, cảm thấy hình như ông ấy có hiểu lầm gì đó về chú út rồi thì phải.
- Có điều hai người họ học chung lớp với nhau từ nhỏ, đúng là hồi trước quan hệ rất tốt, sau khi nhà họ Tạ xảy ra chuyện thì cậu Lý cũng hỗ trợ rất nhiều. Nhưng không biết từ lúc nào mà hai người đột nhiên xảy ra xung đột. - Bác quản gia buông tiếng thở dài, cũng vốc một nắm hạt dưa: - Chắc là cậu Lý làm chuyện gì chọc cậu chủ không vui rồi.
Kỷ Thụy không còn gì để nói, chỉ có thể cưỡng chế chuyển chủ đề lúc ánh mắt tìm kiếm sự đồng tình của bác quản gia hướng về phía mình:
- ...Nói tóm lại là sắp tới cháu không tính ra ngoài nữa. Chẳng phải bác muốn trồng tí rau củ trong vườn hay sao? Hay là để cháu giúp bác nhé.
Quản gia nghe vậy, bật cười: ( app truyện T Y T )
- Ngoài việc gây thêm phiền phức thì cháu còn làm gì được nữa, ngoan ngoãn ở yên một chỗ đi. - Vừa dứt lời, ông ấy lại nhớ tới điều gì đó: - Nếu cháu rảnh quá không có chuyện gì làm thì xuống phòng bếp chơi đi. Đầu bếp đã mua đủ nguyên liệu nấu ăn dùng cho buổi tiệc gia đình vào chủ nhật này rồi, nếu cháu muốn thì có thể bảo ông ấy nấu trước cho cháu thử xem.
Kỷ Thụy khựng lại một cái:
- Tiệc gia đình gì vậy? Chẳng phải nhà họ Tạ chỉ còn một mình chú út thôi sao... À, bây giờ còn có cháu, có cháu với chú ấy.
- Chỉ là vài người bà con không mấy quan trọng thôi, ăn một bữa xong là đi ngay. Đến lúc đó nếu cháu không muốn ăn chung với họ thì cứ ra ngoài trốn đi, chờ đến tối lại về. - Dường như bác quản gia không thích những người này cho lắm, vừa nhắc tới họ đã không kìm được nhíu mày.
Kỷ Thụy ngạc nhiên: - Là bà con nào thế ạ?
- Gia đình bác cả của cậu chủ đấy.
- Nhà bác cả của chú út? Chẳng phải bố chú út là con một sao? Chú ấy lấy đâu ra bác cả chứ... - Kỷ Thụy hít hà một hơi: - Chẳng lẽ là con riêng...
- Nghĩ lung tung cái gì đấy! Không phải là bác cả ruột của cậu chủ. - Bác quản gia bật cười: - Nói đúng hơn thì người này là con trai của anh họ ông chủ. Ông chủ là người quý trọng tình thân nên vào ngày 15 và 30 hàng tháng sẽ mời bọn họ tới nhà ăn cơm, từ từ rồi cũng thành truyền thống của nhà họ Tạ. Lúc trước khi ông chủ còn sống thì đều do ông ấy tiếp đãi, nhưng từ sau khi ông ấy qua đời trong vụ tai nạn giao thông lần đó thì bữa tiệc gia đình hai lần một tháng này đều do cậu chủ phụ trách.
- Cháu hiểu rồi ạ, cũng giống như buổi họp hội đồng quản trị mỗi tháng một lần, là truyền thống nhân văn độc đáo của nhà họ Tạ. - Kỷ Thụy hiểu ra.
Quản gia gật đầu: - Cũng giống như vậy đấy.
- Vậy là bác không thích truyền thống cũ này nên mới không thích những người đó. - Kỷ Thụy tiếp tục nói.
- Việc bác không thích họ không liên quan gì tới truyền thống. - Bác quản gia cười lạnh: - Mà là do gia đình này kỳ cục lắm. Bọn họ không chỉ không giúp đỡ mà còn tính lấy danh nghĩa thân thích để quản lý cậu chủ và tập đoàn. May mà bọn họ không phải người thân có quan hệ huyết thống trực hệ, năm đó cậu chủ cũng tròn mười sáu tuổi rồi, theo quy định của pháp luật thì đủ quyền tự chủ nên đám người này mới không thực hiện được.
- ...Vậy mà chú út còn để họ tới nhà ăn cơm được hả? - Kỷ Thụy giật mình.
Bác quản gia rầu rĩ:
- Vậy mới nói cậu chủ mềm lòng quá, bọn họ vừa tới nhà xin lỗi là cậu ấy cho qua chuyện này ngay. Nhưng thôi, nghĩ lại thấy cũng đúng, khi đó cậu chủ vẫn còn là đứa con nít mà, muốn có người thân cùng ăn bữa cơm là chuyện rất bình thường.
Kỷ Thụy: - ...Bác tin cháu đi, với người khác thì chuyện này bình thường, nhưng chú ấy làm thế mới là bất bình thường đấy.
- Hắt xì!
Tưởng Cách đang trình tài liệu cho Tạ Uyên đột nhiên hắt xì một cái, Tạ Uyên lập tức thu tay lại, lặng lẽ đeo khẩu trang lên.
...Nhà tư bản chết tiệt.
Tưởng Cách mỉm cười, nói: - Sếp Tạ yên tâm, tôi không có bị cảm, cũng sẽ không lây bệnh.
Tạ Uyên ngước mắt lên nhìn anh ta một cái, nói:
- Cho anh nghỉ phép một ngày, khỏe rồi hẵng quay về đi làm.
- Tôi thật sự không sao...
- Có lương.
- Cảm ơn sếp Tạ. - Tưởng Cách đặt tài liệu xuống, sau đó quay đầu đi thẳng.