Vào lúc bốn người này biết thân phận của Kỷ Thụy thì cũng đã nghĩ tới việc mấy lời nói bậy của họ sẽ lộ ra ngoài, nhưng chẳng ai ngờ nó lại vỡ lở ra vào ngay lúc này.

Con nhỏ này là học sinh tiểu học hả? Có biết đối nhân xử thế là gì không, ai đời lại đi mách lẻo ngay trước mặt người ta như vậy!

Trong bầu không khí yên tĩnh, Tạ Uyên buông dao nĩa xuống, dao nĩa bằng bạc chạm nhẹ với đồ sứ tạo ra âm thanh lanh lảnh. Tạ Minh vội vàng đứng lên, ghế dựa đằng sau vang lên tiếng kéo lê trên mặt đất đầy chói tai do động tác đứng dậy quá nhanh của ông ta.

- Chuyện đó... A Uyên à, hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Sao nhà bác có thể nói những lời như thế được. - Ông ta cười nịnh nọt, không nhịn được lau mồ hôi.

Tôn Phương Quyên cũng đứng lên theo:

- Đúng thế đúng thế, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Lúc ấy bác đeo tai nghe bluetooth nói chuyện điện thoại ấy mà, chắc là mắng người khác bị con bé nghe thấy nên con bé tưởng đang nói mình. Chứ hai bác là trưởng bối, sao có thể mắng một cô bé như vậy được.

Tạ Khâu không thích thấy dáng vẻ nịnh bợ này của bố mẹ, lập tức nhíu mày:

- Bố mẹ, hai người đừng hèn mọn như vậy được không, rõ ràng hai người họ không...

- Không cái gì mà không? Mày không nói thì cũng không ai nghĩ mày câm đâu! - Tạ Doanh Doanh vỗ cái bốp lên đầu Tạ Khâu, mặt nhăn mày nhó bảo gã im miệng.

Tạ Khâu không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ bà chị ruột của mình, nên cho dù trong lòng tức lắm nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Trong thoáng chốc trong phòng yên tĩnh lạ thường, Tạ Minh và Tôn Phương Quyên đứng lên rồi lại không dám ngồi xuống. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t

Bầu không khí trong phòng cứng đờ ngượng ngập, đến Kỷ Thụy đang ăn đồ ngọt cũng bất giác hành động nhẹ nhàng hơn, còn Tạ Uyên thì cứ như không bị ảnh hưởng, tiếp tục cầm dao nĩa lên cắt miếng thịt bò vẫn còn tơ máu. Những miếng thịt được cắt gọn gàng, đầu nĩa sắc nhọn xuyên qua những thớ thịt hồng hồng. Tạ Minh nheo mắt, sau ưng toát mồ hôi lạnh.

Một lát sau, Tạ Uyên mới ngước mắt nhìn hai người như bị phạt đứng kia, hỏi:

- Sao còn đứng thế, đồ ăn không hợp khẩu vị à?

- Không có không có. - Tạ Minh vội vàng kéo Tôn Phương Quyên ngồi xuống: - Sao đồ ăn ở Tạ gia lại không hợp khẩu vị được chứ. Ngày nào bác cũng nhớ cái vị này đấy.

- Vậy thì ăn nhiều một chút. - Tạ Uyên mỉm cười, nhẹ nhàng cho qua chuyện họ mắng người.

Kỷ Thụy mách như thế chỉ đơn giản là kiếm chuyện chơi cho vui thôi chứ cũng không tính bảo chú út làm gì. Nghe vậy nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, còn tranh thủ lúc Tạ Uyên không để ý, chôm miếng đồ ngọt của anh.

Bầu không khí suốt bữa ăn nặng trình trịch, có vài lần Tạ Minh và Tôn Phương Quyên muốn mở miệng nhưng đều bị Tạ Doanh Doanh dùng ánh mắt ngăn cản lại. Kỷ Thụy ăn no rồi bắt đầu quan sát mấy người này, phát hiện trong bốn người họ thì chỉ có Tạ Doanh Doanh là khôn khéo một chút, nhưng cũng không nhiều lắm. Nếu không thì cô ta đã không đứng trên đất nhà họ Tạ, bàn tán về người nhà họ Tạ với cậu em ngu ngốc của mình.

Bữa trưa tới muộn kéo dài tới gần năm giờ mới kết thúc. Tạ Minh thử đưa ra lời tạm biệt, Tạ Uyên nhìn ông ta một cái với vẻ kỳ lạ:

- Còn chưa ăn tối mà, bác cả vội làm gì.

- Không vội, bác không vội chút nào. - Tạ Minh cười gượng.

Tạ Uyên nhếch môi, nở nụ cười lạnh tanh rồi chống gậy rời đi. Kỷ Thụy thì không có gì để nói với người nhà này nên thấy anh rời đi cũng nhanh chân theo cùng, ai ngờ mới đi được hai bước đã bị Tạ Khâu ngăn cản.

- Tâm sự không? - Gã cười hung dữ, rõ ràng vẫn còn ghi thù chuyện cô làm mất mặt nhà họ vừa rồi.

Kỷ Thụy làm mặt lạnh, đáp: - Tôi với anh thì có gì mà nói.

Nói rồi cô tính vòng qua gã, nhưng Tạ Khâu lại bắt lấy cánh tay cô lúc cô đi ngang qua.

- Không tâm sự thì cô sẽ hối hận đấy. - Tạ Khâu dùng âm lượng chỉ hai người họ có thể nghe thấy để nói: - Ban nãy cô và Tạ Uyên làm gì ở lầu ba, chắc trong lòng cô cũng biết nhỉ.

Kỷ Thụy khựng lại một chút, ngước mắt nhìn gã, nói:

- Hóa ra cơn gió ban nãy là anh à.

- Tâm sự không? - Tạ Khâu buông cô ra, để cô tự quyết định.

Kỷ Thụy im lặng. 

Mấy người Tạ Minh nhận ra bầu không khí khác thường giữa hai người, cho rằng Tạ Khâu đang chọc Kỷ Thụy nên tính mở miệng khuyên can, ai ngờ lại thấy Kỷ Thụy gật đầu. Tạ Khâu lập tức nở nụ cười, phất tay với vẻ bâng quơ với người nhà mình:

- Yên tâm đi, tụi con chỉ nói chuyện thôi.

Nói rồi gã chủ động đi ra ngoài trước, Kỷ Thụy lặng lẽ đuổi theo sau.

Năm phút sau, trên hàng lang trước cửa toilet cho khách dùng ở lầu một, Kỷ Thụy khoanh tay đứng dựa tường, cạn lời nhìn gã tóc vàng trước mặt:

- Bộ không tìm căn phòng nào không có người để nói chuyện được à? Chọn trước cửa toilet là sở thích quái dị gì thế?

- Cô muốn vào toilet nói chuyện hả? - Tạ Khâu hỏi lại.

Kỷ Thụy nhăn mặt thấy rõ:

- Ai muốn vào toilet với anh?

- Vậy thì nói nhiều làm gì. - Trên mặt Tạ Khâu hiện lên vẻ giận dữ: - Tạ Uyên không cho nhà tôi vào bất cứ căn phòng nào ở biệt thự nhà họ Tạ, ngoài chỗ này ra thì không còn chỗ nào để đi nữa.

- Vậy à. - Kỷ Thụy tỏ vẻ thương hại: - Chú ấy chèn ép mấy người đến vậy mà tháng nào mấy người tới ăn cơm, rốt cuộc là mấy người thích đồ ăn ở đây tới mức nào thế?

- Ai thèm đồ ăn của Tạ Uyên chứ! Nếu không phải anh ta lôi công ty nhà tôi ra uy hiếp, chúng tôi không tới lại kiếm chuyện thì còn khuya chúng tôi mới tới nhà họ Tạ để chịu nhục thế này! - Tạ Khâu cười lạnh .

Kỷ Thụy cạn lời:

- Nhưng mắc gì chú ấy phải dùng thủ đoạn uy hiếp để bắt mấy người tới nhà ăn cơm?

- Bị biến thái chứ gì. - Tạ Khâu cười khẩy: - Cô từng xem phim cung đấu chưa, anh ta không khác thì mấy ông thái giám già trong cung, vì mình không còn người thân nên chướng mắt gia đình chúng tôi...

- Anh tìm tôi là muốn nói cái gì? - Kỷ Thụy cắt ngang lời anh ta.

- Nói chuyện ăn cơm. - Tạ Khâu nhớ tới chuyện chính.

Kỷ Thụy: ... Thằng cha này được đấy, đứng trước cửa toilet bàn chuyện ăn cơm, đúng là gu lạ.

- Cô hãy bảo Tạ Uyên hủy bỏ bữa tiệc gia đình này đi, về sau cũng không được kiếm chuyện với chúng tôi vì chuyện này. - Tạ Khâu lười vòng vo, trực tiếp đưa ra yêu cầu.

Kỷ Thụy cảm thấy gã khó hiểu vô cùng:

- Mắc gì kêu tôi đi nói?

- Cô còn giả ngu nữa hả? Tôi thấy hết mấy chuyện cô và Tạ Uyên làm trên sô pha rồi... - Trên mặt Tạ Khâu lộ vẻ khinh thường: - Một người đàn ông không tìm được bạn gái như anh ta lại lên giường với cháu gái của mình, nếu tin này truyền ra thì đám cổ đông cổ lỗ sỉ đó có tìm Tạ Uyên để gây chuyện không nhỉ.

Kỷ Thụy nheo mắt lại, cuối cùng cũng hiểu tại sao anh ta lại muốn tìm cô để "tâm sự".

Thấy cô không nói gì, Tạ Khâu mềm mỏng dụ dỗ:

- Cô yên tâm, chỉ cần cô có thể thuyết phục anh ta bỏ tiệc gia đình thì tôi đảm bảo sẽ giữ kín như bưng chuyện này, sau này mặc kệ hai người muốn làm gì cũng tuyệt đối không tiết lộ ra ngoài dù chỉ một chữ.

Đồ thần kinh.

Kỷ Thụy nhìn anh ta với vẻ cạn lời, nhưng sau đó vẫn hỏi một câu:

- Sao tôi có thể tin tưởng anh được?

- Tôi sắp xuất ngoại du học rồi, chỉ cần cô có thể thuyết phục anh ta thì trong vòng ba năm tới tôi sẽ không trở về. Dựa theo bộ nhớ của tôi thì ba năm đủ để tôi quên sạch sành sanh những chuyện này rồi. - Tạ Khâu còn tỏ vẻ rất đắc chí với trí nhớ kém của mình.

Khóe miệng Kỷ Thụy giật giật, không biết nên nói gì cho phải.

- Đi ngay bây giờ đi, đ cụ nó chứ tôi không muốn ăn ở cái nhà này thêm một bữa nào nữa. - Tạ Khâu nhường đường, nhìn chằm chằm Kỷ Thụy với ánh mắt nặng nề.

Kỷ Thụy im lặng một hồi, cuối cùng cũng thuận theo ý anh ta, rời đi.

Chẳng mấy chốc trước cửa toilet chỉ còn lại một mình Tạ Khâu. Gã thở phào một hơi, hân hoan đắc chí đứng dựa vào tường móc ra hộp thuốc lá, đang định châm một điếu để chúc mừng gia đình mình sắp rời khỏi bể khổ, ai ngờ vừa ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Kỷ Thụy vốn phải lên lầu để thuyết phục Tạ Uyên đang cầm một chiếc khăn quàng cổ đứng ở đầu bên kia phòng khách, đối diện với gã.

Tạ Khâu: ?

Gã sửng sốt ngậm điếu thuốc chưa châm lửa, thấy Kỷ Thụy bắc một cái ghế ra cửa hiện, sau đó leo lên ghế ném chiếc khăn quàng lên... Vèo, khăn quàng cổ treo vắt vẻo trên cửa, kế tiếp cô thắt hai đầu khăn lại, sau đó tròng vào đầu mình.

Tạ Khâu: ...

- Thụy Thụy!

Bác quản gia vừa mới bước vào hét lên thất thanh, sau đó là một trận hỗn loạn. Tạ Khâu vẫn còn đứng ngơ ngác tại chỗ, điếu thuốc trong miệng rơi ra từ khi nào cũng chẳng biết.

Chỉ trong một thoáng, chuyện cô Thụy Thụy muốn thắt cổ tự sát đã lan ra khắp nhà họ Tạ. Đến lúc Tạ Uyên xuống lầu thì thấy Kỷ Thụy đang ngồi trên sô pha với vẻ rất đáng thương, còn bác quản gia thì tức đỏ mặt, đứng chống nạnh cãi nhau với nhà Tạ Minh.

- Cậu ta còn nhỏ không hiểu chuyện? Vậy Thụy Thụy nhà tôi lớn lắm à? Dùng mấy lời đồn độc mồm độc miệng như thế để đe dọa một cô bé, đúng là táng tận lương tâm! Tôi là tôi muốn báo cảnh sát bắt cậu ta lại, rồi bắt công ty mấy người đăng thông báo xin lỗi công khai lên mạng!

- Mong bác Chung bớt giận, bác đừng nóng giận như thế nữa, đầu óc thằng nhóc chết tiệt này vốn không được thông minh, người làm bố như tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại nó!

- Nếu mấy người chịu dạy dỗ đàng hoàng thì cái nết cậu ta đã không như bây giờ rồi! Tôi nói thật, cây non mà không uốn thì chẳng làm nên cơm cháo gì, thật sự không biết cái thói lưu manh của cậu ta giống ai nữa!

- Ông có ý gì... - Tạ Khâu nghe bác quản gia chọc ngoáy bố mình thì lao tới muốn tính sổ với ông ấy. Tạ Doanh Doanh và Tôn Phương Quyên vội vàng cản gã lại.

- Sao? Còn muốn đánh tôi hả? - Quản gia trừng mắt, rướn cổ nhích về phía trước: - Nhào vô nhào vô, cậu đánh đi đánh đi! Để tôi coi cậu có thể ngông tới mức nào!

Kỷ Thụy nhanh chóng kéo ông ấy lại, nhưng vì sức quá yếu nên bị đẩy lên phía trước hai bước. Mắt thấy Tạ Uyên xuống lầu, cô nhanh chóng nói với anh:

- Chú út, mau lại đây! Tạ Khâu muốn đánh bác quản gia kìa!

Vẻ mặt người nhà bên kia cứng đờ.

- Cô bé đừng nói bậy, ha ha. Sao Tạ Khâu dám đánh trưởng bối được chứ. - Tạ Minh cười gượng, lau mồ hôi.

Tạ Uyên bước tới với vẻ mặt mình tĩnh, Tạ Doanh Doanh vốn đang đứng chắn giữa đường vội vàng kéo Tạ Khâu sang một bên. Giữa bầu không khí yên tĩnh, tầm mắt Tạ Uyên đảo qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên mặt Kỷ Thụy, hỏi:

- Chuyện này là sao?

Kỷ Thụy lập tức kể ra chuyện Tạ Khâu uy hiếp mình, lúc kể tới đoạn gã nghi ngờ hai chú cháu họ có mối quan hệ không trong sáng thì Tạ Khâu hừ lạnh một tiếng, khiến Tạ Doanh Doanh tức giận đến mức mặt mũi xanh lè xanh lét, giơ tay định đánh gã. Tôn Phương Quyên thấy thế bèn nhanh tay kéo con trai ra sau lưng.

- Mọi chuyện là vậy ạ. - Kỷ Thụy nức nở một tiếng rồi che mặt: - Chú út, anh ta dám bôi nhọ quan hệ của chúng ta. Cháu thật sự không sống nổi nữa!

- Làm gì đến mức đó, chỉ là chuyện nhỏ thôi, sao lại đòi chết đòi sống vậy chứ. - Tôn Phương Quyên vội vàng khuyên nhủ.

- Chuyện nhỏ thôi à. - Mặt mũi Tạ Uyên lạnh tanh, làm lơ người đang diễn vô cùng nhập tâm nào đó, nói: - Vậy không biết đối với bác cả gái thì chuyện gì mới là chuyện lớn đây.

- Anh đủ... - Tạ Khâu há mồm định phản bác nhưng lại bị Tôn Phương Quyên bịt miệng.

- Tôi tổ chức tiệc gia đình, chẳng qua là vì tôn trọng thói quen của ông nội và bố lúc còn sống thôi. Nếu gia đình bác cả đã ghét như thế thì sau này không tổ chức nữa là được. - Tạ Uyên nắm gậy chống, gõ nhẹ xuống đất.

Tạ Minh vội nói:

- Sao lại ghét được, nhà họ Tạ chịu quan tâm thân thích, nhà bác biết ơn còn không kịp.

- Đúng đó, nhà em thật lòng biết ơn lắm. - Tạ Doanh Doanh cũng nhanh chóng cười làm lành.

Tạ Khâu nhìn thấy người nhà mình phải hèn mọn nhún nhường như thế thì nổi nóng. Gã gạt tay Tôn Phương Quyên ra, cười lạnh nói:

- Mọi người đủ chưa! Rốt cuộc anh ta tổ chức tiệc gia đình là vì quan tâm thân thích hay là để sỉ nhục chúng ta, chẳng lẽ mọi người không nhận ra sao?

- Tạ Khâu! - Tạ Minh quát lớn.

- Con nhịn đủ rồi!

Tạ Khâu đột nhiên bước về phía trước hai bước, Kỷ Thụy thấy vậy nên vô thức chắn trước mặt Tạ Uyên. Ánh mắt Tạ Uyên hơi dao động, gậy chống nằm trong tay anh gõ nhẹ xuống đất.

- Con thật sự nhịn đủ rồi! - Vì sợ những vệ sĩ mới xuất hiện trong sảnh nên Tạ Khâu dừng cách Tạ Uyên một khảng, nói: - Đúng, đúng là lúc trước bố tôi muốn tiếp quản Tạ thị, nhưng khi đó bố mẹ anh đã chết rồi, anh cũng chưa thành niên nên bố mẹ tôi mới tốt bụng làm thế để giúp đỡ anh thôi. Anh không biết ơn thì thôi, còn vì chuyện này mà hận bố tôi, mỗi tháng dùng cái tiệc gia đình chó má này để tra tấn nhà tôi. Tôi nói cho anh biết, tháng bảy này ông đây đi Anh du học rồi, anh đừng hòng bắt tôi giống như chị mình, đi du học mà tháng nào cũng phải bay về tham gia cái tiệc gia đình khốn kiếp này! ( app truyện TᎽT )

- Tạ Khâu! Con nói bậy nói bạ cái gì đó! - Tạ Minh quát lớn.

Lúc nhà họ Tạ xảy ra chuyện Tạ Khâu chỉ mới là thằng nhóc vài ba tuổi đầu, vậy nên những ân oán trong quá khứ đều do gã biết từ lời kể của trưởng bối trong nhà. Tạ Uyên nhếch môi:

- Hóa ra phiên bản cậu nghe được là vậy.

Tạ Minh vội nói:

- A Uyên, cháu đừng so đo với nó, bác chỉ...

- Bố! Bố còn tí tự trọng nào nữa không! - Tạ Khâu nổi giận: - Chúng ta đâu phải nhờ anh ta mới có cơm ăn, mắc cái gì phải nghe anh ta uy hiếp. Từ nay về sau chúng ta không tới thì anh ta có thể làm gì? Con không tin anh ta có thể một tay che trời ở Chu Thành...

Bốp!

Một tiếng tát vang dội, nửa bên mặt Tạ Khâu đỏ bừng lên, cả người sững sờ, ngơ ngác không dám tin.

- Tiểu Khâu! - Tôn Phương Quyên xót con đỡ lấy Tạ Khâu, sau đó nhìn về phía Tạ Minh bằng ánh mắt tràn ngập oán giận nhưng rồi lại không dám lên tiếng.

Tạ Minh hít sâu một hơi: - Cút, mày cút cho tao!

Mắt Tạ Khâu ửng đỏ, mặt mũi sa sầm trực tiếp bỏ đi. Tôn Phương Quyên sợ gã gặp chuyện nên vội vàng kéo Tạ Doanh Doanh đuổi theo. Tạ Minh cũng không thèm nhìn bọn họ, cười khổ nhận lỗi với Tạ Uyên:

- Tạ Khâu còn nhỏ tuổi, không được dạy dỗ cẩn thận. Cháu làm anh nên đừng chấp nhặt với nó làm gì.

- Ông cũng đi đi, tôi không còn tâm trạng ăn bữa tối nay nữa rồi. - Tạ Uyên bình tĩnh đuổi khách.

Sắc mặt Tạ Uyên hết xanh lại tím, cuối cùng buông tiếng thở dài rồi quay đầu rời đi. Thoáng chốc, trong đại sảnh ban nãy còn ồn ào đã yên tĩnh trở lại. Tạ Uyên rũ mắt đứng tại chỗ, trên mặt không có biểu cảm gì.

Bầu không khí này quá bất thường khiến Kỷ Thụy không dám diễn nữa. Cô dụi mắt, đang tính đánh bài chuồn thì vô tình va phải ánh mắt đầy mong đợi của bác quản gia lúc vừa ngẩng đầu lên.

Kỷ Thụy: ?

Bác quản gia giật giật lông mày, liên tục ra hiệu cho cô đi an ủi Tạ Uyên. Kỷ Thụy nhún vai một cái, ý là cô cũng muốn lắm nhưng không giúp gì được. Có điều bác quản gia không thèm quan tâm, vẫn liên tục bảo cô đi dỗ người. Kỷ Thụy bất đắc dĩ, đành phải bước tới trước mặt Tạ Uyên:

- Chú út ơi.

Tạ Uyên ngước mắt, ánh mắt lạnh lùng.

Kỷ Thụy nuốt nước miếng, hỏi: - Chú có biết hồi nãy Tạ Khâu chạy đi đã biến thành cái gì không?

Tạ Uyên lẳng lặng nhìn cô, không có ý định tiếp lời.

- Biến thành cái gì? - Bác quản gia phụ trách hóa giải bầu không khí đóng băng này.

Kỷ Thụy: - Biến thành Tạ bing bong bing bong bing bong bing bong*...

*Chơi chữ đồng âm. Tên Tạ Khâu đọc là "xiè qiū", còn bóng bàn là "pīng pāng qiú", ngoài ra còn có nghĩa ví von dáng chạy của Tạ Khâu giống hình ảnh trái bóng bàn nảy lên.

Quản gia: ...

Bầu không khí như cứng đờ thêm, cứng tới nỗi có thể đập vỡ sàn nhà, rơi sâu vào lòng trái đất, đến mức bác quản gia cũng không cứu vớt được.

Trong bầu trong khí tuyệt vọng đó, Tạ Uyên chậm rãi mở miệng:

- Câu đùa cảm lạnh tới mức này, chắc cô chuẩn bị lâu lắm rồi đúng không.

- ...Dạ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play