Cô lấy hết can đảm bước về phía trước, nhìn rõ thứ rơi trên đất đúng là một quả bóng cao su nhỏ màu đen cũ kỹ. Ngẩng đầu nhìn lên, trên cây còn vướng lại không ít rác nhựa, thậm chí cả hộp mì ăn liền. Rất rõ ràng, giống như biết bao ngôi trường khác, luôn tồn tại một vài kẻ vô ý thức thích ném rác xuống từ trên tầng cao.
Bình thường sẽ không để ý đến, nhưng chỉ cần có gió là sẽ thấy rác rưởi bay lả tả rơi xuống.
Bạch Dao rất có ý thức giữ gìn vệ sinh chung, cô nhặt quả bóng cao su dưới đất lên, vứt vào thùng rác bên cạnh, rồi tiếp tục men theo con đường nhỏ phía trước.
Khi bóng dáng Bạch Dao khuất hẳn, một bóng người mặc váy đỏ không có đầu loạng choạng bước ra. Cô ta hết đâm vào cây rồi lại đụng vào tường, tiếng va chạm vang lên khiến người nghe cũng phải động lòng thương cảm.
Từng lọn tóc đen theo tiếng nước tí tách dần dần bò ra, mái tóc len vào trong thùng rác, rồi quấn lấy một vật tròn tròn mang ra ngoài.
Bóng người mặc váy đỏ lần mò tìm được cái đầu của mình, cô ta gắn nó lên cổ, nhưng lại gắn ngược. Dù vậy cô ta cũng chẳng quan tâm, chỉ dùng đôi mắt đỏ rực giận dữ trừng trừng nhìn sang phía người phụ nữ áo trắng, tóc dài che kín mặt bên kia.
Hiển nhiên, cái đầu của cô ta là do người phụ nữ kia ném đi vừa nãy.
Không biết hai bên đã trao đổi kiểu gì, chỉ thấy một trận gió lạnh lướt qua, hai bóng ma liền nhào vào làm gỏi nhau.
Trong rừng cây, bước chân của Lộ Tiểu Nhiên khựng lại.
Lộc Chi Chi sợ hãi hỏi: “Bạn học Lộ, có… có chuyện gì vậy?”
Lộ Tiểu Nhiên dụi dụi mắt, chỉ thấy màn đêm trước mặt vẫn yên tĩnh như thường, cô ta lẩm bẩm nói: “Hình như tớ vừa mới xuất hiện ảo giác thì phải, hình như tớ vừa mới thấy Đũa Tiên đại chiến với Sadako* hay sao á.”
(*Đũa Tiên: là một trò chơi gọi hồn dân gian khá nổi tiếng trong văn hóa mạng Trung Quốc, tương tự như chơi cầu cơ ở phương Tây. Người chơi dùng một đôi đũa hoặc bút, đặt tay lên rồi cùng nhau niệm chú để “gọi” một linh hồn đến trả lời câu hỏi. Nhiều người cho rằng đây là trò chơi gọi ma, có thể gây ra những hiện tượng đáng sợ.
Sadako: là một nhân vật ma nữ nổi tiếng trong loạt phim kinh dị Nhật Bản “Ringu” (Vòng tròn oan nghiệt), sau này được Hollywood làm lại với tên “The Ring”. Sadako là biểu tượng của sự kinh dị với mái tóc dài che mặt, bò ra từ tivi.)
Hôm nay đúng thật là rất tà môn, hai người các cô đã lạc đường thì chớ, giờ lại còn xuất hiện cả ảo giác.
Bạch Dao đi được một lúc lâu cuối cùng cũng thấy toà nhà tổng hợp bị bỏ hoang. Trong tiếng nhạc phát ra từ điện thoại, cô tiến về phía trước, bước qua khe cửa sắt hoen gỉ mở hé, mỗi bước đi đều khiến bụi bay mù mịt dưới ánh đèn pin điện thoại, cũng vì vậy nên cô cố ý đi thật nhẹ nhàng. Toà nhà tối om, vết tích hoả hoạn ngày trước vẫn còn in hằn trên từng bức tường.
Điện thoại báo pin yếu, cô chỉ có thể đành phải tắt nhạc đi.
Bạch Dao không dám chạm vào tay vịn cầu thang, cẩn thận leo lên tầng bốn. Dọc hành lang, dấu tích bị cháy cũng càng ngày càng rõ rệt.
Nghe nói vụ cháy xảy ra vào tám mươi năm trước cũng chính là bắt nguồn từ phòng mỹ thuật ở đây, cho nên càng đến gần nơi đó, dấu tích hoả hoạn lại càng nặng nề.
Cô nhẹ tay nhẹ chân tiến đến cửa phòng mỹ thuật, qua khe cửa lờ mờ thấy một bóng người đang ngồi xổm, còn nghe thấy tiếng nhai nhóp nhép.
Bóng dáng kia, cô quen thuộc đến mức không thể nào quen thuộc hơn.
Bạch Dao đá tung cánh cửa ra: “Giỏi lắm, Thẩm Tích, anh không nghe máy của em, thì ra là trốn trong này ăn vụng một mình!”
“Bộp” một tiếng, thứ đồ máu me be bét trong tay thiếu niên rơi xuống đất. Cậu quay đầu nhìn lại, thấy cô gái trong chiếc váy hồng đang giận dữ đứng đó, cả người của cậu đều dại ra, không dám động đậy dù chỉ là một chút.
Mặt trăng lách mình ra khỏi đám mây đen.
Tình trạng của Thẩm Tích lúc này thực sự không thể nói là tốt. Khuôn mặt trắng trẻo như ngọc dính đầy máu thịt đỏ thẫm, hai bàn tay cũng bẩn thỉu không kém, cả người đều ngồi xổm giữa nền nhà phủ đầy tro bụi trông chẳng khác gì một tên ăn xin nhỏ.
Trái ngược hoàn toàn với cậu là Bạch Dao với chiếc váy đuôi cá màu hồng vẫn xinh đẹp tinh xảo như trước, kẹp tóc bạc trên đầu lấp lánh ánh trăng, giày cao gót trắng lộp cộp trên nền nhà cũ kỹ, cô bước nhanh tới, cúi người rọi thẳng đèn điện thoại vào mặt cậu, giận dữ nói: “Tại sao lại không bắt máy em?”
Thẩm Tích nuốt nước bọt, lí nhí nói: Anh quên mang điện thoại theo.”
Bạch Dao nhìn xuống đống xương cùng thịt vụn dưới đất, cô không nhận ra đấy là thịt gì, nhưng nó cũng không ảnh hưởng tới việc gương mặt nhỏ của cô tràn ngập vẻ ghét bỏ: “Em đã nói với anh biết bao nhiêu lần rồi, dù có đói cũng không được ăn mấy thứ mất vệ sinh thế này, anh cứ anh như này rồi cũng sẽ sinh bệnh!”
Chuyện này đã xảy ra từ tuần đầu khi họ mới quen nhau. Bạch Dao lên kế hoạch hẹn hò để gắn kết tình cảm với Thẩm Tích.
Trong trường không có nhiều chỗ thích hợp để hẹn hò, nên cô đã dẫn cậu đến thư viện. Lúc đó cả hai còn chưa thân thiết, lúc nói chuyện với nhau cũng ngượng ngùng gượng gạo. Trớ trêu hơn là, quản lý thư viện không phát hiện vẫn còn người ngồi trong góc, đến giờ tan ca thì liền khóa cửa về luôn.
Cứ thế hai người họ bị nhốt trong thư viện. Gọi điện thì được báo là ít nhất phải hai tiếng nữa quản lý mới có thể quay lại mở cửa.
Vậy nên họ chỉ có thể ngồi đó chờ đợi.
Lúc giữa chừng, khi Bạch Dao đi vệ sinh xong quay lại thì phát hiện Thẩm Tích không còn ở chỗ cũ. Cô tìm một vòng trong thư viện, cuối cùng mới thấy Thẩm Tích đang ngồi chồm hổm trong một góc ở tầng hầm thư viện.
Khi đó cậu cũng giống y như bây giờ, đang ăn mấy thứ bẩn thỉu, sống dở chín dở. Bạch Dao vốn yêu thích sự sạch sẽ, cô hoàn toàn không thể chấp nhận chuyện có một người bạn trai nhếch nhác như thế này. Nếu không phải vì tình thế lúc đó không cho phép, cô thật sự đã sụp đổ đến mức đổi bạn trai luôn cho rồi!
Lúc ấy Bạch Dao đã nghiêm khắc dạy dỗ Thẩm Tích một trận, cấm cậu tuyệt đối không được ăn mấy thứ bẩn thỉu nữa!
Hồi đó, Bạch Dao đã nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo cậu: “Anh mà ăn mấy thứ này sẽ bị bệnh, mà đã bị bệnh rồi sẽ bị tiêu chảy. Em không thể có một người bạn trai suốt ngày bị tiêu chảy được! Nếu anh còn như thế nữa thì mình chia tay đi!”
Lúc đó Thẩm Tích định vươn tay chạm vào cô, nhưng lại bị cô hất mạnh ra: “Mình mà chia tay thì anh cũng đừng hòng chạm vào người em nữa!”
Ngày đó Thẩm Tích đã ngoan ngoãn đồng ý, vậy mà hôm nay cậu lại tái phạm!
Bạch Dao giận đến sôi máu, cô chất vấn: “Thẩm Tích, có phải anh muốn chia tay với em không?!”
Thẩm Tích lắc đầu: “Anh không muốn, Dao Dao, anh chỉ là đói quá mà thôi…”
Bạch Dao: “Em biết anh còn đang tuổi ăn tuổi lớn, hay đói là chuyện bình thường. Nhưng anh không thể ăn bậy bạ như vậy được! Anh đã đáp ứng với em rồi vậy mà anh lại không làm được!”
Đôi mắt đen nhánh của Thẩm Tích khẽ chớp, lông mi run run, cậu nhỏ giọng nói: “Dao Dao, xin lỗi mà, sau này anh sẽ không ăn linh tinh nữa, em đừng giận anh nữa nhé.”
Bạch Dao thật sự đang tức đến mức muốn phát hỏa, nhưng vừa thấy dáng vẻ này của cậu, trái tim cô lại lập tức mềm nhũn. Cô mím môi, ngồi xuống cạnh cậu, lấy khăn giấy ra từ trong túi nhẹ nhàng lau đi những vết bẩn trên mặt cậu, vừa lau vừa lẩm bẩm: “Lần sau mà còn để bản thân bẩn như vậy nữa thì em không hôn anh nữa đâu.”
Thẩm Tích muốn đưa tay chạm vào cô, nhưng tay cậu lại đang dơ, cậu không dám chạm, chỉ dám nhỏ giọng nói: “Anh rất thích sạch sẽ đấy, Dao Dao. Ngày nào anh cũng tắm rửa giặt giũ hết á. Anh hứa sau này mình sẽ chỉ ăn đồ sạch thôi. Về sau em đừng không hôn anh nữa nha.” ( truyện trên app t.y.t )
Bạch Dao thấy mặt cậu đã được lau sạch sẽ, lại kéo tay cậu lên, từng chút từng chút lau sạch luôn cả bàn tay cho cậu, miệng vẫn không thôi lầm bầm lầu bầu: “Ăn mấy thứ dơ bẩn như vậy không tốt cho sức khỏe, lỡ mà anh bị bệnh thì sẽ rất khó chịu. Đến lúc anh có bị bệnh thật thì cũng đừng hòng nghĩ đến việc em sẽ chăm anh!”
Cô lại hừ một tiếng: “Dù sao thì nếu lần sau anh còn làm bản thân ra nông nỗi như vầy nữa thì em chia tay với anh thiệt luôn.”
Thẩm Tích ngoan ngoãn giúp cô xách vạt váy đang phết đất để lấy lòng, cậu rướn người cọ nhẹ vào má cô, giọng nói ngọt mềm như kẹo bông: “Không chia tay, Dao Dao, tụi mình sẽ không chia tay.”
Bạch Dao bị cậu dụi đến ngứa ngáy trong lòng, cô lấy một thanh sô-cô-la trong túi ra, xé vỏ rồi đút cho cậu ăn: “Sau này nếu đói thì cứ nói với em, em quen với người trong bếp mà. Anh muốn ăn gì em cũng có thể bảo họ nấu cho anh ăn.”
Thẩm Tích cảm nhận được vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi, cậu ngoan ngoãn gật đầu, rồi lại nhẹ nhàng rướn người lên nhẹ nhàng chạm vào đôi môi cô một cái. Thấy cô không né tránh, cậu liền mạnh dạn hơn, cạy môi của cô gái ra, đưa đầu lưỡi len vào, dây dưa quấn lấy hơi ấm của cô.
Vị ngọt của sô-cô-la cứ thế tan ra trong môi lưỡi của cả hai, át đi mùi máu tanh nhàn nhạt khiến cho người khác chú ý vẫn còn vương lại trong phòng.
Thẩm Tích ôm chặt lấy cô gái vào lòng, để cô dính sát vào ngực mình hơn nữa, đáy mắt cậu ánh lên vẻ tươi sáng, tiếng cười khe khẽ len lỏi nơi đầu môi hai người.
Bạch Dao trừng mắt nhìn cậu, cắn cậu một cái: “Anh cười cái gì hả?”
Thiếu niên được đà càng thêm đắc ý, ánh mắt sáng như sao: “Anh biết mà, Dao Dao sẽ không bao giờ ghét bỏ anh.”
Rõ ràng là cô ghét chán ghét chuyện cậu bẩn, còn nói không biết bao nhiêu lời nói tàn nhẫn với cậu, nhưng mà kể cả có như vậy, cô vẫn sẽ nguyện ý hôn cậu.
Cô thật sự đã yêu cậu đến mức không có lối thoát luôn rồi.
_________
Editor có lời muốn nói:
Lú: Đấy thấy chưa, không phải cứ muốn làm nữ chính là được đâu nhé =)))))))))) Thần kinh thô với tâm lớn cỡ này =))))))