Bạch Dao ngồi xem cảnh đan giỏ hoa gần hai tiếng đồng hồ mà vẫn không hiểu bộ phim này có gì gọi là kinh dị. Bộ Chung Yểu trước đó còn thề thốt nói rằng đây là bộ phim kinh dị kinh khủng nhất của hai mươi năm trước, là bảo bối mà cô ta cực khổ lắm mới săn được trên mạng, nhưng bây giờ Bạch Dao thật sự nghi ngờ Bộ Chung Yểu bị lừa rồi.
Phim kết thúc, đoạn nhạc cuối cũng vang lên, tất nhiên vẫn là bài đồng dao “Đan giỏ hoa” kia.
Bạch Dao ngồi đến mức đau lưng ê ẩm, cô vươn vai một cái rồi bước ra khỏi phòng chiếu. Trong đại sảnh chẳng có một bóng người, những người khác vẫn chưa quay lại, còn Cổ Nguyệt Thuyết vừa mới bỏ chạy lúc nãy thì đã biệt tăm biệt tích từ lâu.
Bạch Dao bắt đầu lo lắng cho Thẩm Tích, cô gọi điện nhưng bên kia lại không có ai bắt máy. Cô nhíu mày, bắt đầu nghi ngờ có khi nào lúc nãy Cổ Nguyệt Thuyết giả vờ hoảng sợ để chuồn ra ngoài, rồi tranh thủ đi chặn đường Thẩm Tích để gây sự với cậu hay không.
Không nhịn được nữa, Bạch Dao lập tức rời khỏi đại sảnh, bước vào màn đêm u ám.
Tòa nhà tổng hợp bị bỏ hoang kia là công trình được xây từ thời mới lập trường. Vì một vụ hỏa hoạn xảy ra vài chục năm trước mà nó đã bị bỏ hoang từ lâu, mấy năm gần đây học sinh trong trường rất ít khi lui tới nơi đó, Bạch Dao thì còn chưa từng đặt chân đến đó lần nào.
Dù vậy cô vẫn đại khái nhớ được hướng đi.
Mây đen che khuất ánh trăng, đêm tối càng thêm phần lạnh lẽo. Bóng cây đung đưa theo gió, khiến bầu không khí càng thêm rợn người. Ngôi trường này vốn dĩ đã có không ít tin đồn ma quái, vào giờ này vào ban đêm, đừng nói là con gái, đến cả con trai mà đi một mình trong bóng tối cũng sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi.
Một cơn gió nữa lại lùa qua, Bộ Chung Yểu hét khẽ lên một tiếng, sợ hãi bám chặt lấy cánh tay chàng trai bên cạnh, gần như là dính sát cả người vào người nam sinh kia.
Hiên Viên Mặc vốn không thích tiếp xúc thân mật quá gần với người khác, cậu hơi có chút khó chịu định rút tay ra.
Nhưng Bộ Chung Yểu lại ôm chặt lấy cậu, còn làm nũng: “Hiên Viên Mặc, hình như phía trước có bóng người… sợ quá đi mất!”
Hiên Viên Mặc nhìn ra phía trước, dưới bóng cây quả thật có một người đang đứng. Người đó ẩn mình trong bóng tối nên không nhìn rõ mặt, nhưng từ dáng vẻ của người đó thì có lẽ đấy là một nam sinh.
Hiên Viên Mặc rút tay ra khỏi cái ôm của Bộ Chung Yểu: “Chỉ là một người mà thôi, có gì đâu mà sợ.”
Bộ Chung Yểu nhìn thấy Hiên Viên Mặc bước về phía trước thì cũng vội vàng chạy theo. Thật ra cô ta vốn cũng không gan to gì cho cam, sợ thì sợ thật, nhưng việc cô ta muốn nhân cơ hội này để thân mật với Hiên Viên Mặc cũng là thật.
Hiên Viên Mặc lên tiếng hỏi người phía trước: “Bạn học?”
Nam sinh kia vẫn đứng bất động trong bóng tối, không trả lời, chỉ im lặng khiến người ta càng cảm thấy rợn gáy.
Bộ Chung Yểu vội vàng nép sau lưng Hiên Viên Mặc, chỉ dám len lén nhìn người kia.
Hiên Viên Mặc lại tiến lên vài bước: “Bạn học, cậu có cần giúp gì không?”
Cuối cùng cái bóng kia cũng động đậy, cậu ta chậm rãi xoay người lại. Gương mặt trắng bệch nở ra một nụ cười cứng đờ: “Đồ của tôi bị mất rồi, cậu có thể tìm giúp tôi không?”
Bộ Chung Yểu thất thanh gọi lên một cái tên: “Triệu Viễn!”
Triệu Viễn lớp Một ở cùng phòng ký túc với Cổ Nguyệt Thuyết, mấy lần đám bạn hồ bằng cẩu hữu kia có tổ chức hoạt động gì, cậu ta cũng từng góp mặt vài lần nên Bộ Chung Yểu mới nhận thức được Triệu Viễn.
Dường như Triệu Viễn phản ứng rất chậm với chính cái tên của mình, động tác của cậu ta chậm chạp vụng về, quay đầu nhìn về phía Bộ Chung Yểu rồi nhếch môi cười một cái.
Một luồng khí lạnh lập tức chạy dọc sống lưng Bộ Chung Yểu.
Hiên Viên Mặc hỏi: “Cậu mất thứ gì?”
Triệu Viễn giơ tay lên, kéo áo khoác ra rồi tháo nút áo sơ mi: “Thứ bên trong, mất rồi.”
Giữa màn đêm u ám, hành động này của cậu ta trở nên đặc biệt quỷ dị, chẳng hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy khẩn trương đến nghẹt thở.
Đúng vào lúc đó, có người bước tới: “Ba người các cậu đứng đây làm gì vậy?”
Là Bạch Dao.
Cô còn liếc nhìn động tác đang cởi áo của Triệu Viễn: “Cậu không thấy lạnh à? Tối rồi còn muốn cởi đồ?”
Triệu Viễn: “…”
Điều kỳ lạ chính là, từ khi Bạch Dao xuất hiện, bầu không khí quỷ quyệt nặng nề bỗng tan biến đi không ít.
Cô lại nhìn sang Hiên Viên Mặc và Bộ Chung Yểu: “Tôi xem phim xong từ lâu rồi mà hai người các cậu chỉ mới đi được tới đây?”
Hiên Viên Mặc hơi nhíu mày. Bạch Dao không nhắc nhở cậu còn không cảm thấy gì, giờ nghe Bạch Dao nói như vậy cậu mới chợt nhận ra, hình như bọn họ đi cũng hơi bị lâu rồi thì phải?
Bộ Chung Yểu chưa thấy bóng dáng Cổ Nguyệt Thuyết đâu, trong lòng âm thầm chửi rủa — cái tên Cổ Nguyệt Thuyết đó đúng là chẳng đáng tin chút nào, cô ta đã dọn đường tạo ra một cái cơ hội tốt đến vậy cho cậu ta với Bạch Dao, thế mà cậu ta lại chẳng biết đường mà tận dụng.
Bạch Dao hỏi: “Mấy người có thấy Thẩm Tích đâu không?”
Hiên Viên Mặc lắc đầu: “Không thấy.”
Bạch Dao quay sang định hỏi Triệu Viễn thì phát hiện chỗ đó đã trống không, chẳng còn bóng dáng của ai cả. Cũng không biết Triệu Viễn đã rời đi từ khi nào, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng. Bạch Dao liền hỏi Hiên Viên Mặc: “Cậu có biết đường đến tòa nhà tổng hợp kia không?”
Hiên Viên Mặc chỉ một hướng: “Bên kia.”
Bạch Dao gật đầu cảm ơn, xách váy bước đi trên đôi giày cao gót.
Bạch Dao vừa đi khỏi thì có một nam sinh hớt hải chạy tới, thấy người quen liền sợ đến tái mặt, nhào vào người Bộ Chung Yểu như bắt được cọng rơm cứu mạng, bất chấp hình tượng mà hét lên: “Có quỷ! Thật sự có quỷ!”
Bộ Chung Yểu trợn trắng mắt: “Cổ Nguyệt Thuyết, cậu nói cái gì vậy? Cậu xem phim kinh dị đến ngu luôn rồi à? Lúc nãy Bạch Dao vẫn ổn chán, quỷ ở đâu ra?”
Cổ Nguyệt Thuyết run rẩy, lúc thì lắp bắp nói về cái tivi, lúc thì nhắc đến một người phụ nữ đang ngồi chải tóc, rồi lại chuyển sang cái giếng, sau đó là bàn tay ma quái thò ra khỏi màn hình tivi. Cậu ta nói năng lộn xộn, cả nửa ngày mà cũng không nói rõ được gì.
Bộ Chung Yểu vỗ vỗ vai cậu ta: “Đứa nhỏ này thật là, xem một bộ phim thôi mà cũng bị dọa cho ngu người luôn rồi, cậu đang đóng 'Ngực Linh Lúc Nửa Đêm' đấy à?” ( app TYT - tytnovel )
Hiên Viên Mặc lạnh nhạt nói: “Lúc nãy bọn tôi vừa thấy bạn cùng phòng Triệu Viễn của cậu.”
Cơ thể Cổ Nguyệt Thuyết lập tức cứng đờ.
Bộ Chung Yểu tiếp lời: “Đúng đó, chẳng phải cậu nói Triệu Viễn nghỉ học vì bệnh rồi sao? Vậy sao cậu ta còn ở trong trường? Cậu ta mất cái gì hả, hồi nãy bọn tớ còn thấy cậu ta cứ đứng đó tìm cái gì đó hoài à.”
Cổ Nguyệt Thuyết hét lên thất thanh: “Làm sao các cậu có thể thấy Triệu Viễn được?! Giáo viên không cho bọn tớ nói chuyện của cậu ta ra ngoài, nhưng cả phòng bọn tớ đều biết cậu ta chắc chắn đã chết rồi! Đêm hôm đó chỉ có mỗi mình cậu ta là không đi học lớp tự học buổi tối, đống máu với nội tạng kia trong phòng của bọn tớ nhất định là của cậu ta!”
Cổ Nguyệt Thuyết gần như sụp đổ, ôm đầu hét lên: “Các cậu nhất định là đã gặp quỷ rồi! Chắc chắn là đã gặp quỷ rồi!”
Một cơn gió lạnh thổi qua, buốt đến thấu xương.
Bộ Chung Yểu cũng bắt đầu run lên cầm cập, chỉ còn Hiên Viên Mặc là vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Cậu nhìn về hướng mà Bạch Dao vừa biến mất, khẽ nhíu mày. Hôm nay quả thật có quá nhiều điều bất thường — không biết Bạch Dao đi một mình có gặp chuyện gì không?
Bạch Dao lần theo hướng Hiên Viên Mặc chỉ, đi vào con đường mòn trong rừng cây. Nhưng con đường nhỏ này lại chia ra nhiều lối rẽ khiến cô không biết mình nên đi hướng nào mới đúng.
Cô còn đang phân vân thì chợt nghe thấy tiếng gì đó rơi xuống đất. Ngó theo hướng phát ra tiếng động, hóa ra là có một quả bóng đang lăn lông lốc ra từ con đường nhỏ phía bên trái.
Bạch Dao cẩn thận rút điện thoại ra, rất điềm nhiên mở bài nhạc “Chúng Ta Là Người Kế Thừa Chủ Nghĩa Cộng Sản” và bật loa ngoài ở mức âm lượng lớn nhất. Trong chớp mắt, màn đêm u tối xung quanh bỗng tràn ngập chính khí lẫm liệt.
_______
Editor có lời muốn nói:
Lú: Chị này chỉ tỉnh điên =))))))))))