Thực ra tôi khá chuyên nghiệp trong khoản ăn chực. Hồi bé thì ăn chực nhà hàng xóm, lớn lên thì ăn chực nhà thầy hướng dẫn, nhưng không ngờ có ngày lại được ăn chực cơm của Châu Hàm Chương.
Thật lòng mà nói, anh nấu ăn rất ngon, nhưng ăn cơm cùng anh khiến tôi cảm thấy vô cùng không thoải mái. Thứ nhất là vì bầu không khí kỳ lạ, cứ có cảm giác giây tiếp theo anh sẽ ném cả tôi lẫn bát ra ngoài. Thứ hai là ngại ăn nhiều, anh keo kiệt chỉ xào có một đĩa rau, anh gắp hai đũa thì tôi mới dám gắp một miếng.
Bữa cơm này tôi ăn mà cứ nơm nớp lo sợ, kết quả vẫn bị chê bai.
Anh nói: “Không phải cậu đã ăn bánh ngọt rồi sao?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play