Quý Miên cứ thế ở lại. Cái giá phải trả là cậu biến thành đầu đinh, nhưng là một cậu nhóc đầu đinh thanh tú đẹp trai.
Cậu làm việc cho Đoạn Chước, nên nói là làm việc cho “đại ca” của cậu. Đại ca bảo cậu làm gì, Quý Miên liền làm cái đó. Phần lớn thời gian là ở cửa hàng tầng một giúp việc vặt, đưa dụng cụ, gọt gỗ.
Quý Miên thích gọt gỗ, đặc biệt thích nhìn gỗ dưới lưỡi dao bị bào thành những sợi mỏng nhưng dai. Có sợi to sợi nhỏ, chồng thành một đống xốp.
Cơm của cậu do Đoạn Chước lo.
Đoạn Chước không bao giờ nấu cơm, Quý Miên cũng không biết nấu, thế là cơm của họ luôn mua ở các quán ăn xung quanh. Mỗi lần gần đến giờ cơm, Quý Miên lại lấy một ít tiền từ tủ tiền của cửa hàng – thực ra chỉ là một cái tủ gỗ nhỏ, hỏi Đoạn Chước muốn ăn gì, rồi đi mua hai phần mang về.
Đôi khi, Đoạn Chước còn ném cho cậu một xấp tiền, nói là “tiền công”. Nhưng Quý Miên không chịu nhận, cậu đã ăn không ở nhờ “đại ca” rồi, sao còn dám mặt dày lấy tiền công được chứ.
Chỉ là có một lần, vào một ngày nào đó giữa mùa thu, nước giặt và giấy vệ sinh trên tầng ba đều hết. Hơn nữa, cái quần lót duy nhất của Quý Miên không thể nào phơi một đêm là khô được, phải mua cái mới.
Quý Miên bèn ngượng ngùng nhận lấy một ít.
Lần đó, Đoạn Chước vỗ xấp tiền đỏ chót lên trán Quý Miên. Không hiểu sao, "đại ca” lại cười.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT