017 còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, bụng đã bị đạp mạnh một cú.

Tiếp theo là một trận đau nhức âm ỉ như da thịt bị xé rách.

Đau.

[Hệ thống.] 017 nhíu mày: [Tôi đau.]

[Nhịn đi.] Câu trả lời của hệ thống còn lạnh lùng hơn cả giọng điện tử vô cảm của nó.

017 nhìn rõ môi trường xung quanh: một góc hẻm bẩn thỉu và ẩm ướt.

Và cậu đang nằm trên mặt đất, lưng dính vào nền đất nhớp nháp, đầy dầu mỡ. 017 rùng mình.

Cậu rất ghét những nơi bẩn thỉu.

Người vừa đạp cậu lại giẫm một chân lên vai phải của 017, nhổ một bãi nước bọt lên người cậu. “Thằng nhãi ranh!”

“Dám ăn trộm đồ của ông!”

017 bị đau đến nheo mắt lại, nhưng cố gắng hé một khe hở, để nhìn người kia.

Một người đàn ông trung niên rất béo, toàn thân là sức lực do mỡ tích tụ, bị giẫm một cái, đau điếng người.

Ra là cậu ăn trộm đồ.

[Sao tôi lại ăn trộm đồ?] 017 nhịn đau, lại nói: [Ồ, vậy bị đánh là đáng đời tôi rồi.]

Hệ thống: […]

[Không phải cậu, là nguyên chủ.] Giọng điệu vẫn lạnh lùng, còn có chút nản lòng khó nhận ra.

Hệ thống không hiểu, rốt cuộc chủ thần đang nghĩ gì? Tại sao lại phân cho nó một ký chủ ngay cả ký ức cũng không có?

Không có ký ức, ngay cả tên của mình cũng không nhớ, chỉ có một mã số — 017.

Nó thở dài, phát nhiệm vụ đầu tiên của 017 cho cậu.

Thân thể hiện tại của 017 tên là Quý Miên, trong thế giới này là một nam phụ si tình khiến người ta thở dài.

Quý Miên là sản phẩm của việc ba mẹ cậu vụng trộm ăn trái cấm, năm sinh cậu ra, ba mẹ cậu mới mười tám tuổi.

Khi còn trẻ, họ yêu nhau tha thiết không rời, như keo sơn gắn bó, dường như mọi khuôn khổ trên đời đều là trở ngại cho lời thề non hẹn biển của họ.

Đối với sự ngăn cản của gia đình, họ mặc kệ, kiên quyết sinh Quý Miên ra.

Tuy nhiên, năm Quý Miên năm tuổi, đôi tình nhân yêu nhau này, trong sự nhàm chán của những cuộc cãi vã và cơm áo gạo tiền, ngọn lửa tình yêu không hề bất ngờ đã tắt ngấm.

Quý Miên trở thành gánh nặng, trở thành quả bóng da dưới chân ba mẹ ruột của cậu, người này đá qua, người kia lại đá lại.

Không ai muốn Quý Miên, cái thứ của nợ này cả.

Quả bóng da bị đá qua đá lại, cuối cùng trong một đêm khuya tĩnh mịch, một bên đá bóng đã bỏ chạy — mẹ của Quý Miên cắt đứt mọi liên lạc, bỏ lại chồng cùng với Quý Miên, cái thứ của nợ này.

Một năm sau, ba của Quý Miên xây dựng một gia đình mới, và rất nhanh đã có con mới. Vì vậy, trong gia đình mới, Quý Miên một lần nữa trở thành cái thứ của nợ đáng ghét, thậm chí còn tồi tệ hơn so với hoàn cảnh trước đây.

Trong gia đình mới, cậu bắt đầu không đủ ăn. Vì vậy, dần dần, Quý Miên học được cách ăn trộm.

Sáu tuổi ăn trộm.

Mười tuổi ăn trộm.

Đến năm mười lăm tuổi, Quý Miên vẫn tiếp tục ăn trộm.

Cậu bỏ học năm lớp 7 vì gia đình không đủ khả năng chi trả học phí, điều này không chỉ tước đi kỹ năng kiếm sống mà còn cả tinh thần vươn lên của cậu.

Quý Miên chỉ biết ăn trộm.

Nhưng khi sáu tuổi, người bị mất trộm chỉ nhìn Quý Miên bằng ánh mắt thương hại, cảm động vì mất mát của mình đã cứu giúp được một đứa trẻ đáng thương.

Khi mười tuổi, người bị mất trộm cùng lắm chỉ nhổ nước bọt sau lưng Quý Miên, chửi cậu là đồ không ba không mẹ, rồi lầm bầm quay đi làm việc của mình.

Nhưng đến mười lăm tuổi mà vẫn còn trộm cắp, thì:

"Mẹ kiếp!"

017 lại ăn thêm một cú đá, toàn thân run rẩy không ngừng, cảm thấy xương sườn sắp gãy đến nơi.

[Hệ thống, vẫn đau quá.] 017 thở dài, ngũ tạng lục phủ khó chịu vô cùng. ( app TYT - tytnovel )

Hệ thống chỉ im lặng truyền ký ức của Quý Miên cho cậu.

Năm mười sáu tuổi, cuộc đời Quý Miên rẽ sang một bước ngoặt quan trọng.

Cậu ta đầu quân cho một "đại ca" rất có tiếng ở khu bên cạnh. Đại ca còn trẻ, nhưng rất có thủ đoạn và bản lĩnh. Dân anh chị du côn địa phương không ai dám gây sự trên địa bàn của hắn.

Chỉ cần nghe nói là người của đại ca, thì không ai dám đụng vào.

Đại ca còn có một người chị nuôi, chị nuôi nghiễm nhiên trở thành "đại tỷ" của mọi người.

Đại tỷ tên là Mục Ngữ Mạn, cũng là người quan trọng nhất trong cuộc đời Quý Miên.

Mục Ngữ Mạn dịu dàng, lương thiện, đối xử chân thành với tất cả mọi người, ngay cả ngoại hình cũng thuộc hàng tuyệt sắc giai nhân. Ngay cả với Quý Miên, một kẻ bị mọi người ghét bỏ, cô vẫn luôn nở nụ cười với cậu.

Tình cảm của thiếu niên nảy sinh, rung động như trời long đất lở. Quý Miên yêu Mục Ngữ Mạn đến không thể dứt ra được, và từ đó về sau luôn âm thầm ở bên cạnh bảo vệ cô. - bản edit được thực hiện bởi TYT

[Mục Ngữ Mạn là nữ chính của thế giới này, nữ chính nhất định thuộc về nam chính, Quý Miên từ đầu đến cuối cũng không có bất kỳ khả năng nào với cô ấy.] 

Hệ thống nói: [Nhiệm vụ lần này của cậu là đóng vai Quý Miên, một nam phụ si tình, chung tình với Mục Ngữ Mạn, sau đó âm thầm bảo vệ cô ấy vài năm. Đợi đến khi thu thập đủ điểm si tình, nam nữ chính ở bên nhau, cậu có thể offline và đăng xuất.]

Thời gian tiếp nhận ký ức quá lâu, người đàn ông vừa đánh 017 đã lấy lại ví tiền bị trộm, chửi bới vài câu rồi bỏ đi.

017 nằm bất động trên mặt đất, cảm nhận vết thương đau rát, nói: [Được.]

017 tạm thời có một cái tên, Quý Miên.

*

Không biết qua bao lâu, Quý Miên cảm thấy vết thương từ đau nhói ban đầu chuyển sang tê dại, mới chậm rãi chống người ngồi dậy.

Theo ký ức của nguyên chủ, gần đây có một gầm cầu, bên dưới thường có rất nhiều "anh em tốt" của cậu ta tụ tập.

Cậu định đến đó kiếm chút cơm ăn trước.

Cậu vịn tường, chậm rãi bước đi. Loạng choạng, cứ thế mò mẫm ra khỏi con hẻm đen tối âm u này.

Lên đến đường lớn, dù vẫn còn mịt mờ, nhưng dù sao cũng sáng sủa hơn, các cửa hàng xung quanh đều sáng sủa và sạch sẽ.

Quý Miên cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cậu có thể chịu được đau, nhưng không chịu được bẩn.

Ra đến đường, dường như có rất nhiều người quen biết cậu, thường ném cho cậu những ánh mắt ghét bỏ, một số thì cười quái dị che túi tiền của mình, như đang khiêu khích.

Quý Miên quay đầu đi, tiếp tục bước về phía trước.

Cậu nhìn thấy một bóng hình mờ ảo trong tấm kính trưng bày của một cửa hàng thời trang, đó là chính cậu: một thiếu niên khoảng 15- 16 tuổi.

Mặc một bộ đồ hàng nhái màu đen trắng lố lăng, phối tạp nham với mấy món “hàng hiệu”, chẳng biết là quê mùa hay sành điệu. Mái tóc nâu xoăn rối bời, đôi mắt cũng màu nâu, như hổ phách, là chỗ duy nhất sáng sủa sạch sẽ trên người cậu.

Nhìn kỹ thì khuôn mặt rất tuấn tú, mang chút lanh lợi của thiếu niên. Nhưng giờ phút này lại dính đầy bùn đất đen ngòm – ai mà biết là dính phải nước gì chứ? Quý Miên chỉ có thể nghĩ theo hướng tốt. Bùn là đáp án duy nhất cậu có thể chấp nhận hiện tại.

Ngay cả sau lưng chiếc áo đen trắng của cậu cũng dính những vết bẩn đen không rõ nguồn gốc. Chuyện này Quý Miên biết, là do cậu vừa nằm trên mặt đất trong hẻm mà dính phải.

Lần này tuyệt đối không thể là bùn.

Quý Miên lại bắt đầu khó chịu.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play