Thi Uyển ngây người, không nói nên lời.
Cuối cùng nàng cũng hiểu vì sao Lục Lân đột nhiên trở về đã vội vã chạy đến nhà họ Vương. Cũng cuối cùng hiểu được, bản thân đã nói ra những lời không nên nói.
Hắn đến nhà họ Vương là vì Vương cô nương bị từ hôn.
Mà nàng lại nhắc đến phủ Quận hầu trước mặt hắn, còn nói gì mà nếu phủ Quận hầu chịu giúp đỡ thì tốt rồi… hẳn là hắn cực kỳ khinh thường phủ Quận hầu, sao có thể muốn nghe những lời đó?
Nàng hận không thể chạy đến giải thích với Lục Lân, rằng trước đó bản thân thực sự không biết chuyện Vương cô nương bị từ hôn nên mới vô ý nói năng không kiêng dè. Nhưng Lục Lân e rằng đã ra ngoài rồi, hơn nữa, nhắc lại chuyện này hiển nhiên chỉ khiến hắn càng thêm khó chịu.
Nhưng nàng thực sự không biết…
Nhận ra Trương thị vẫn còn đứng bên cạnh, nàng hoàn hồn, vội nói: “Thì ra là vậy, giờ ta mới biết, đa tạ tỷ đã nói cho ta biết.”
Trương thị biết chuyện giữa Lục Lân và Vương cô nương, cũng biết tình cảnh khó xử của Thi Uyển, nhưng lại không tiện nói gì, ngồi thêm chốc lát rồi rời đi.
Thi Uyển ngồi trong phòng, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nhận ra mình không thể đi giải thích, cách duy nhất chính là ngày mai, lúc cùng hắn ra ngoài, tìm cơ hội để làm rõ.
Nhưng đầu óc nàng thế này, mỗi lần gặp hắn là cái gì cũng quên sạch, ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi, liệu có thể giải thích rõ ràng được không?
Nàng ủ rũ thở dài một hơi.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng lại vui sướng không kiềm chế được, khóe môi vô thức cong lên, bởi vì ngày mai hắn muốn nàng đi dự tiệc mừng của đồng liêu cùng hắn.
Hiếm khi nàng có cơ hội như vậy.
Mới gả vào Lục gia, nàng chẳng có chút hiểu biết nào, cũng không thông thạo lễ nghi, mẹ chồng cũng biết điều đó, nên không đưa nàng ra ngoài.
Mẹ chồng thích dẫn theo đại tẩu nhất, vì đại tẩu là danh môn khuê tú, từng lời từng hành động đều chuẩn mực, tôn lên gia phong của Lục gia.
Sau này Lục gia chịu tang, không tham dự tiệc vui, đương nhiên càng không có dịp ra ngoài.
Sau đó nữa, mãn tang rồi, người được đưa ra ngoài vẫn là đại tẩu, thỉnh thoảng mới sắp xếp để đệ muội đi cùng, còn nàng thì vẫn luôn ở trong hậu viện, chỉ có dịp Nguyên Tiêu năm ngoái mới được ra ngoài xem đèn, đầu năm cũng theo mẹ chồng đi dâng hương một lần.
Cơ hội ra ngoài đối với nàng vốn đã ít ỏi, huống chi lần này là đi cùng Lục Lân. Đây là điều trước nay nàng chưa từng có. Lúc này đây, nàng chẳng khác nào một đứa trẻ mong đến Tết.
*
Ngày hôm sau, nàng dậy thật sớm, cẩn thận trang điểm, nhưng khi nhìn hai bộ y phục trước mặt, lại rơi vào khó xử.
Một bộ là một thân áo dài thêu hoa mẫu đơn màu đỏ thẫm và tay áo lớn, diễm lệ rực rỡ, rất đẹp; một bộ, thì là một thân áo trắng và nửa cánh tay màu gạo, lại quá đỗi thanh nhã, nàng sợ mặc ra ngoài sẽ làm mất thể diện của Lục Lân.
Những bộ khác lại càng không thích hợp, hoặc là đã cũ, hoặc là y phục mặc ở nhà, không tiện mặc ra ngoài. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Chỉ còn một chiếc váy gấm Tứ Xuyên màu tím, không quá rực rỡ, cũng dịu dàng thanh nhã, là bộ nàng yêu thích nhất. Nhưng lần trước mặc ra ngoài, bị Miên Nhi ném một cục bùn vào khi chơi đùa, vết bùn giặt mãi không sạch, nên bộ y phục ấy cũng không thể mặc được nữa.
Nàng không có sính lễ phong phú như đại tẩu và đệ muội, tiền bán gia sản sau khi gia gia qua đời cùng tiền tháng của Lục gia căn bản không đủ để mua những bộ y phục đắt đỏ của nhà quan lại.
Mọi thứ đều phải dựa vào sự phân phát của Lục gia, mà mỗi lần trong nhà có vải vóc, y phục mới theo mùa, đám hạ nhân đều đưa đến cho đại tẩu và đệ muội chọn trước, chọn xong mới đến lượt nàng, kiểu dáng và hoa văn đương nhiên đều là thứ họ không muốn.
Do dự rất lâu, nàng chọn bộ màu đỏ sậm.
Dù có hơi lộng lẫy một chút, nhưng nàng xuất thân quá kém, nếu lại ăn mặc giản dị quá, người khác sẽ không nói nàng thanh nhã mà sẽ nói nàng quê mùa.
Điều nàng sợ nhất chính là người ta nhìn Lục Lân với ánh mắt đầy thương hại và tiếc nuối ngay trước mặt nàng nên nếu có thể, nàng cũng hy vọng sẽ có người nói rằng bọn họ xứng đôi.
Mặc chỉnh tề, không bao lâu sau, Hồng Ngọc liền tới báo:
“Thiếu phu nhân, Lục Ỷ tới rồi, nói nhị công tử đang đợi người.”
Thi Uyển vui mừng trong lòng, lập tức chỉnh lại y phục, bước chân nhẹ nhàng bước qua bậc cửa.
Chợt nhớ đến dáng vẻ các vị phu nhân quyền quý trong kinh thành, nàng vội vàng điều chỉnh lại động tác, chậm rãi bước đi, uyển chuyển tiến ra sân.
Bàn tay vô thức chạm lên cây trâm cài trên đầu.
Thi Uyển ở Lục gia xưa nay luôn khiêm tốn giản dị, một là vì đã quen như vậy, hai là vì sợ làm lu mờ đại tẩu và đệ muội, khiến họ không vui. Nhưng dù như thế, vẫn thường có những ma ma khen nàng xinh đẹp. Nàng không biết, trong lòng Lục Lân, nàng là như thế nào.
Ra khỏi sân, chỉ thấy mỗi Lục Ỷ đứng đó.
Lục Ỷ khẽ cười, nói: “Thiếu phu nhân, nhị công tử đã đợi bên ngoài, ta đi cùng ngài ra nhé.” ( app truyện TᎽT )
Thi Uyển khẽ “ừ” một tiếng, không để lộ chút thất vọng nào.
Ban đầu nàng còn tưởng Lục Lân đích thân đến đây chờ mình nhưng suy nghĩ lại, quả thực là nàng tự đa tình. Lục Lân vốn là người lãnh đạm, đối với ai cũng không tỏ ra quá thân thiết hay chu đáo — tất nhiên, ngoại trừ nhà họ Vương, nhưng đó dù sao cũng là ân sư của hắn…
Trong đầu nàng lộn xộn bao suy nghĩ, đến khi ra đến cổng lớn, chỉ thấy bên ngoài có một chiếc xe ngựa treo đèn lồng của Lục phủ, không thấy bóng dáng Lục Lân, chắc hẳn hắn đã ngồi bên trong.
Nàng thu tâm tư lại, chậm rãi bước đến bên xe ngựa.
Lục Ỷ vén rèm xe, quả nhiên, Lục Lân đã ngồi bên trong.
Nàng lập tức cụp mắt xuống, được Cẩm Tâm dìu lên, ngay cả nhịp thở cũng cố gắng giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng bước vào trong xe, cẩn thận ngồi xuống một góc ghế, dịu dàng cất tiếng: “Phu quân.”
Lục Lân đang đọc sách trong xe.
Một thân trường bào cổ tròn màu xanh đậu, tóc được cố định bằng ngân quan trắng bạc, cả người toát lên vẻ thanh nhã như trăng sáng giữa mây, chẳng cần thêm bất cứ trang sức nào, đã đủ để khiến người khác rung động.
Hắn không lập tức đáp lời, mãi một lúc sau mới ngẩng đầu lên, nhưng lại nhíu mày.
“Nàng còn nhớ gia gia vừa qua đời chưa tròn hai năm chứ? Ăn mặc lộng lẫy như vậy, chẳng phải quá vội vàng hay sao?” Hắn nhìn nàng, hỏi.
Thi Uyển vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp sự không hài lòng trong ánh mắt hắn, lập tức căng thẳng, vội vàng nói: “Thiếp thấy lần trước đại tẩu cũng…”
Câu nói còn chưa dứt, nàng đã nhìn ra sắc mặt hắn càng không vui.
Lúc này, nàng mới hiểu ý hắn: Người khác là người khác, bản thân mình là chính mình, tại sao chuyện của mình lại phải kéo người khác vào?
Nhưng hắn không hiểu rằng, giữa chị em dâu vốn có sự so sánh, người ngoài cũng sẽ vì vậy mà càng xem thường nàng.
Do dự hồi lâu, cuối cùng nàng nhận sai: “Là ta suy nghĩ không chu toàn, hay là để ta về thay một bộ khác?”
Nói xong, nàng lập tức đứng dậy xuống xe.
Lục Lân nhìn theo bóng lưng nàng, định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ lặng lẽ thở dài.
Thi Uyển về phòng thay bộ y phục màu kem, vừa chuẩn bị đi thì lại phát hiện trâm cài vàng trên đầu không hợp với bộ đồ này, bèn vội vàng tháo xuống, đổi sang một cây trâm ngọc vẫn thường dùng.
Cây trâm ngọc này thực ra hơi đơn giản nhưng nàng sợ Lục Lân đợi lâu sẽ mất kiên nhẫn nên không dám chậm trễ, cài xong liền vội vàng chạy ra ngoài.
Lên xe lần nữa, Lục Lân chỉ liếc nhìn nàng một cái, không nói gì.
Nhưng chỉ với một cái nhìn ấy, nàng đã biết hắn cũng không hài lòng với bộ đồ này.
Có lẽ là quá đơn giản rồi…
Nàng muốn giải thích rằng mình chỉ có hai bộ này để chọn nhưng hắn không hỏi, nàng cũng không biết nên mở lời thế nào.
Xe ngựa lăn bánh, bên trong xe vì sự im lặng giữa hai người mà trở nên tĩnh lặng.
Lục Lân cúi đầu đọc sách, nàng thì cúi đầu nhìn tay mình, thỉnh thoảng lại len lén ngước mắt nhìn hắn.
Bàn tay hắn thon dài, trắng nõn, đặt trên bìa sách màu lam, tựa như một bức họa hút mắt.
Gương mặt hắn còn trắng hơn tay, mắt sáng như sao, sống mũi cao thẳng, từng đường nét trên mặt như thể được tạo ra theo đúng những gì sách vở mô tả—“mặt như quan ngọc”, “phong thần tuấn lãng”. Chỉ có đôi mày kiếm kia khiến gương mặt vốn ôn hòa lại thêm vài phần sắc bén.
Có lẽ vì ngồi lâu, hắn đổi tư thế, vô tình di chuyển đầu gối, làm hai đầu gối của họ chạm nhẹ vào nhau.
Hắn hoàn toàn không để ý, nhưng nàng thì hơi nín thở, lại nhìn hắn, bàn tay không khỏi siết chặt lại.
Khoảng cách gần gũi thế này, không gian chật hẹp thế này, khiến nàng vừa căng thẳng, vừa bối rối, lại vừa vui mừng.
Cho đến khi nàng bỗng nhớ ra còn có chuyện quan trọng.
Nàng cẩn thận quan sát hắn, sau đó lấy ra một chiếc dây đeo nhỏ, nhẹ giọng hỏi: “Ta không biết khi đi thăm vị phu nhân kia nên tặng gì nên đã chuẩn bị một chiếc dây đeo nhỏ, không biết có thích hợp không, chàng xem thử…”
“Không cần, lễ vật ta đã bảo Lục Ỷ chuẩn bị rồi, ở ngay bên cạnh nàng.” Lục Lân vẫn nhìn sách, hờ hững đáp.
Thi Uyển quay đầu lại, lúc này mới thấy bên trong xe ngựa có đặt hai hộp lễ vật, một chiếc lớn hơn, hẳn là món quà lớn mà hắn muốn gửi đi theo lễ bộ, còn chiếc nhỏ hơn chắc là để nàng mang theo tặng cho tiểu thư mới sinh.
Nàng đưa tay mở hộp nhỏ ra, phát hiện bên trong là một con thỏ ngọc nhỏ xinh.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng vừa kinh ngạc vừa vui mừng, suýt chút nữa đã kêu lên thành tiếng: Món quà nàng chuẩn bị và món quà hắn chuẩn bị lại là cùng một thứ!
Năm nay là năm Mão, tiểu thư kia cũng cầm tinh con thỏ, hơn nữa gia đình đó là thanh lưu, phong nhã, tất nhiên sẽ không thích những món quà bằng vàng bạc. Nàng thấy bên cạnh mình có một chiếc dây đeo hình thỏ ngọc, bèn lấy ra chuẩn bị làm quà tặng, không ngờ Lục Lân cũng chuẩn bị một con thỏ ngọc.
Chỉ là, vì hắn có nhiều lựa chọn hơn, nên có thể chọn được một bức ngọc điêu lớn hơn, tinh xảo hơn.
Lục Lân vẫn cúi đầu đọc sách, không nhìn thấy dáng vẻ hân hoan của nàng, cũng không thấy nàng đang cầm chặt dây đeo thỏ ngọc trong tay.
Mà nàng nhìn hắn thật lâu, không nỡ quấy rầy, lặng lẽ cất dây đeo đi, nuốt xuống niềm vui tràn ngập trong lòng, cảm giác như vừa uống một vò mật ong lớn.
Hắn đọc sách, nàng lặng lẽ nhìn hắn.
Hôm nay trời chỉ nắng một nửa, mặt trời lúc ló ra, lúc lại bị mây che khuất. Bốn phía xe ngựa đều được phủ rèm, khi ánh mặt trời bị chắn sau mây, trong xe trở nên hơi tối, chỉ khi gió thổi tung rèm xe bên cạnh, ánh sáng mới có thể rọi vào, sáng thêm một chút.
Nàng lo lắng hắn đọc sách nhiều sẽ mỏi mắt, bèn nhân lúc gió lại thổi tung rèm xe, đưa tay giữ lấy, giả vờ như đang nhìn ra ngoài, thực chất là muốn để bên hắn sáng hơn một chút.
Quả nhiên, Lục Lân đọc sách một lát, dần dần không còn cúi sát sách như trước nữa.
Cuốn sách hắn đang đọc có tên “Hà Phòng Thông Nghị”, Thi Uyển nghĩ một lúc, đoán rằng có lẽ đây là một cuốn sách nói về thủy lợi.
Nàng vốn chỉ biết vài chữ thông thường, cùng với phần lớn tên thuốc và tên bệnh, nhưng từ sau khi gả cho hắn, biết hắn là công tử tài hoa bậc nhất kinh thành, còn bản thân lại cách xa hắn quá nhiều, nàng liền ra sức học chữ, đọc sách. Mấy năm qua, nàng đã nhận biết được rất nhiều chữ, đọc được “Thi Kinh”, “Luận Ngữ”, “Sử Ký”, những cuốn sách mà người ta nói bất cứ kẻ sĩ nào cũng biết, còn thử tập làm vài bài thơ. Dù nàng biết trình độ của mình vẫn còn kém, nhưng so với trước kia, nàng đã tiến bộ rất nhiều.
Thế nhưng dù đã đọc những sách ấy, nàng vẫn không hiểu được cuốn sách hắn đang xem…
Nhưng nàng đoán, trong lòng hắn nhất định mang chí lớn, muốn thực sự làm điều gì đó cho xã tắc, cho bách tính, giống như Đại Vũ trong truyền thuyết vậy. Nếu không, chỉ cần viết mấy bài sách luận là được, tại sao hắn còn muốn xem sách trị thủy?
Phu quân của nàng, tương lai nhất định sẽ trở thành một vị Tể tướng của một nước, giống như Vương tướng gia, giống như cha chồng.
Mặt trời vẫn ở ngoài xe ngựa nhưng Thi Uyển lại cảm thấy, ánh dương rực rỡ đang ngay bên cạnh mình.