Xe ngựa dừng lại trước cửa Trần phủ.
Thi Uyển vốn không biết nhiều về Trần phủ, hôm qua mới tìm người hỏi thăm, vừa nghe xong mới hay, phu nhân nhị phòng Trần gia chính là biểu tỷ của Vương Khanh Nhược.
Mà vị phu nhân vừa hạ sinh tiểu thư lại là tức phụ của tam phòng, gọi phu nhân nhị phòng là thẩm thẩm.
Thi Uyển thầm nghĩ, bản thân cần phải cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói, lắng nghe nhiều hơn, nói ít đi, không mong nổi bật giữa các quý phu nhân, chỉ cầu không phạm sai lầm là được.
Vừa cùng Lục Lân bước xuống xe ngựa liền có người vội vàng bước tới, niềm nở nói:
“Tử Vi, cuối cùng huynh cũng tới rồi! Ta còn lo huynh bận chuyện ở cung Đức Xuân, không có thời gian nữa kia!”
Nghe những lời này, hiển nhiên người nói chính là chủ nhân của bữa tiệc hôm nay – Trần Thế Duẫn.
Lục Lân đáp: “Dù bận thế nào cũng không thể bỏ lỡ đại hỷ của tiểu thư nhà huynh.” Nói rồi, ra hiệu cho Lục Kỷ dâng lễ vật lên.
Trần Thế Duẫn vội nói: “Hổ thẹn, hổ thẹn. Tử Vi và phu nhân tới được đã khiến ta vui mừng rồi.”
Hắn và Lục Lân đều là đồng liêu ở viện Tập Hiền, nhưng trong thái độ lại hết sức cung kính, khách sáo đến mức gần như nịnh bợ, giống như đang đối diện với cấp trên. Có thể thấy trong lòng hắn, bản thân và Lục Lân vốn không cùng một cấp bậc.
Chẳng bao lâu sau, hai người được mời vào viện, Lục Lân theo người hầu đi về chính sảnh, còn Thi Uyển thì đi đến hậu viện.
Nàng hướng về ma ma đang dẫn đường, nói: “Làm phiền ma ma đưa ta đến gặp thiếu phu nhân và tiểu thư của quý phủ.”
Ma ma thấy nàng nói năng dịu dàng, lập tức đáp: “Phu nhân thật có lòng, mời ngài đi lối này.”
Nàng theo ma ma đi về hậu viện, đến một sân viện phía tây thì nghe thấy bên trong có tiếng cười nói. Ma ma dẫn nàng vào, nói: “Ở đây rồi, tiểu thư vừa nãy còn thức, không biết bây giờ đã ngủ chưa.”
Nói rồi, liền bước vào chính phòng, cất tiếng bẩm báo: “Thiếu phu nhân, phu nhân của nhị công tử Lục gia đã đến, đặc biệt tới thăm người và tiểu thư.”
Trong phòng vốn có sáu, bảy người đang nói cười vui vẻ, nghe vậy, tất cả đều quay đầu lại, nhìn về phía Thi Uyển.
Ai nấy trong kinh thành đều biết chuyện hôn nhân trắc trở của Lục công tử, cuối cùng bất đắc dĩ mới cưới một nữ tử xuất thân thôn dã, nhưng lại rất ít người thực sự gặp nàng. Lúc này, nghe nhắc đến, không khỏi đồng loạt đưa ánh mắt dò xét về phía nàng.
Những người trong phòng đều khoác y phục gấm lụa, trên người đầy trâm vòng châu ngọc, khiến cho Thi Uyển càng trở nên mộc mạc đơn giản. Nàng cố gắng gạt bỏ sự nhạy cảm và tự ti trong lòng, bình tĩnh đối diện với ánh nhìn từ bốn phía.
Một người trong phòng lập tức đứng dậy, cười nói: “Thì ra là phu nhân của tiểu Lục đại nhân, đã sớm nghe danh muội muội, nhưng chưa từng có dịp gặp mặt. Hôm nay vừa thấy, quả nhiên thiên sinh lệ chất, như hoa tựa ngọc.”
Thi Uyển biết người này chính là phu nhân của Trần đại nhân – Viên thị, liền mỉm cười đáp: “Tỷ tỷ quá khen rồi, tỷ tỷ mới thực sự là hoa dung nguyệt mạo, đoan trang quý phái, nay lại đủ cả con trai con gái, chính là người có phúc nhất.”
Nụ cười trên mặt Viên thị lập tức càng thêm rạng rỡ, nắm lấy tay nàng, cười nói: “Ôi chao, muội muội thật biết ăn nói, mau lại đây ngồi.” Nói rồi, kéo nàng vào trong ngồi xuống. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Sau đó, nàng lần lượt được giới thiệu sáu, bảy vị phu nhân trong phòng, trong đó có một người là An Bình Vương phi, cũng là người có địa vị tôn quý nhất ở đây. Thi Uyển hành lễ với nàng, An Bình Vương phi mỉm cười nói:
“Nữ tử phương nam quả nhiên thanh tú như hoa sen nở trong nước, dịu dàng trong trẻo, vừa nhìn đã thấy ưa thích. Hôm nay mọi người nhân dịp chúc mừng cho tức phụ lão Tứ, tiện thể tụ họp một chút, không cần câu nệ, mau ngồi xuống đi.”
Thi Uyển thấy Vương phi thái độ hòa nhã, những vị phu nhân khác cũng đều vui vẻ tươi cười, liền biết bản thân không phạm lỗi gì, trong lòng không khỏi thả lỏng, vừa vui mừng vừa tự hào.
Nàng đã nỗ lực bấy lâu nay, đến hôm nay, rốt cuộc có thể một mình đối diện với những quý nhân này, không khiến ai chê cười, cũng không làm mất mặt Lục gia.
Có vẻ như nàng đã dần dần bước vào thế giới của Lục Lân, có thể đứng bên cạnh hắn, sánh bước cùng hắn.
Lúc này, Viên thị đặt một đĩa điểm tâm trước mặt nàng, nói: “Tiệc rượu còn phải chờ thêm một lúc nữa, muội muội dùng chút điểm tâm trước đi.”
Lúc ấy, nha hoàn phía sau Viên thị nhắc: “Bên kia có chậu nước, phu nhân có thể rửa tay trước, hoặc để nô tỳ mang lại đây cho người.”
Thi Uyển và Lục Lân đi suốt cả đoạn đường, lòng bàn tay gần như đã ướt mồ hôi, bèn đứng dậy nói: “Không cần đâu, ta tự đi được.” Nói xong, theo nha hoàn đến chỗ rửa tay, sau đó trở về nếm thử chút điểm tâm, rồi cùng các phu nhân trò chuyện.
Dĩ nhiên, nàng không nói nhiều, phần lớn là lắng nghe. Nàng vẫn nhớ kế hoạch của mình trước khi ra khỏi nhà—nghe nhiều, nói ít, tránh vì không quen thuộc mà vô ý đắc tội với ai, hoặc để người ta chê cười.
Nhị thẩm của Trần gia cũng có mặt, nhưng ngồi một lúc thì rời đi. Nghe bọn họ nhắc đến, dường như vị thẩm thẩm này đang giúp mẹ chồng quản lý việc hậu viện, công việc bận rộn. Hành vi và lời nói của bà ta cũng mang vài phần nghiêm nghị, quyết đoán.
Bà ta và Thi Uyển chỉ nói với nhau vài câu ngắn ngủi nhưng thái độ vẫn bình thường, không có sự khó dễ hay khắc nghiệt như nàng từng lo lắng.
Thi Uyển thầm nghĩ, hôm nay vui hơn so với những gì nàng tưởng.
Chẳng bao lâu sau, tiểu thư tròn một tháng tuổi được bế ra, Thi Uyển dâng lên con thỏ ngọc mà nàng đã chuẩn bị, sau đó các nữ khách khác lần lượt đi sang thiên sảnh, nàng cũng không nán lại lâu mà đi cùng họ.
Tới thiên sảnh, nàng không gặp ai quen biết, cũng không có ai giới thiệu giúp nàng, liền yên lặng ngồi vào chỗ theo sự sắp xếp của nha hoàn, chờ đợi tiệc rượu bắt đầu.
Thế nhưng đến giờ, các nữ khách trong thiên sảnh có thể thấy từng món ăn được đưa sang phía nam khách nhưng bên này lại vẫn chưa có động tĩnh gì.
Trong phòng bắt đầu vang lên những tiếng xì xào, Thi Uyển đang lấy làm lạ thì nhị thẩm Trần gia mỉm cười bước đến bên nàng, cúi người, nhẹ giọng nói:
“Lục thiếu phu nhân, có chuyện này muốn nói với phu nhân, xin theo ta một chút.”
Thi Uyển trong lòng ngạc nhiên, không biết là chuyện gì nhưng nghe vậy liền lập tức đứng dậy, theo bà ta ra khỏi thiên sảnh.
Đến dưới mái hiên nơi góc sân ngoài thiên sảnh, nhị thẩm Trần gia giữ vẻ mặt ôn hòa, nói:
“Lục thiếu phu nhân, cây trâm vàng của An Bình Vương phi không thấy đâu nữa, không biết phu nhân có nhớ ngài đã đặt nó ở đâu không?”
Thi Uyển nghe vậy liền sững sờ, nghi hoặc lắc đầu: “Ta không biết… cây trâm của Vương phi rơi trong phòng của Viên tỷ tỷ sao?”
“Đúng vậy, đó là món đồ mà An Bình Vương bỏ một số tiền lớn đặt làm riêng cho Vương phi, ngài ấy vô cùng yêu thích. Giờ chuyện này xảy ra, khiến chúng ta đều hoảng hốt lo lắng.” nhị thẩm Trần gia nói.
Thi Uyển nghiêm túc đáp: “Nhưng ta thực sự không biết. Ta nhớ là Vương phi vẫn luôn ngồi yên một chỗ, cũng không đi đâu khác, nếu không thì chúng ta thử tìm xung quanh xem sao?”
Nàng cố gắng nhớ lại, chỉ nhớ rõ trên đầu Vương phi có một chiếc trâm phượng khảm men xanh cực kỳ tinh xảo, ngoài ra còn có vô số trâm cài nhỏ, nhưng thực sự không nhớ rõ có cây trâm vàng nào khác, cũng không biết trâm vàng đó trông như thế nào.
Nàng vốn nghĩ nhị thẩm Trần gia chỉ vì lo lắng nên tìm nàng để hỏi han, nhưng không ngờ rằng đến lúc này, bà ta vẫn chưa chịu rời đi, mà tiếp tục truy vấn:
“Phu nhân thử nghĩ lại xem, Vương phi có để quên trâm ở trước gương trong gian phòng nhỏ lúc rửa tay không? Ngài có soi gương ở đó.”
“Nhưng ta chỉ vào để rửa tay, đâu có…” Lời còn chưa dứt, Thi Uyển bỗng sững người, lập tức hiểu ra, nhị thẩm Trần gia không phải đang hỏi nàng có thấy cây trâm không, mà là đang ngầm nghi ngờ nàng đã lấy trâm nên mới một mực truy hỏi.
Vì sao? Chỉ vì nàng đã từng vào gian phòng nhỏ rửa tay sao? Nhưng rõ ràng nàng nhớ sau nàng vẫn còn hai vị phu nhân khác cũng vào rửa tay.
Ánh mắt nhị thẩm Trần gia chằm chằm nhìn nàng, mang theo sự nghiêm khắc và dò xét, giống như đang nhìn một kẻ phạm tội.
Thi Uyển không khỏi cảm thấy ấm ức, nàng hít sâu một hơi, kiên định nhìn thẳng vào bà ta, từng câu từng chữ rõ ràng:
“Ta chưa từng thấy qua, sau khi vào đó, ta chỉ rửa tay rồi ra ngay, thậm chí còn không để ý bên trong có gương.”
Nhị thẩm Trần gia không nói gì, sắc mặt dần trở nên lạnh lùng, nghiêm khắc, rõ ràng là không tin nàng.
Chẳng lẽ, bà ta nghĩ nàng không chịu thừa nhận, còn giấu cây trâm trên người sao?
Ngay lúc ấy, từ phía bên cạnh bỗng vang lên một tiếng động nhỏ.
Thi Uyển quay đầu nhìn, thấy cửa sổ bên cạnh vừa bị đẩy mở một khe nhỏ, sau đó có hai đôi mắt lấp ló sau cửa sổ, nhưng khi bắt gặp ánh mắt nàng, cửa sổ lập tức bị đóng lại.
Góc này chính là bên ngoài thiên sảnh, chắc hẳn những nữ khách bên trong đã nghe thấy động tĩnh nên mới đẩy cửa nhìn ra. Khoảng cách gần như vậy, có lẽ bọn họ đã nghe rõ nội dung cuộc nói chuyện.
Nhưng nhị thẩm Trần gia vẫn không có ý định buông tha nàng, bà ta tiếp tục quan sát nàng, dường như đang suy nghĩ làm thế nào để nàng phải thừa nhận.
Thi Uyển cắn môi, rơi vào tình thế vô cùng khó xử.
Lúc này, có mấy người từ xa bước tới, dẫn đầu là một nha hoàn, nàng ta nhanh chóng đến bên nhị thẩm Trần gia, nói:
“Nhị phu nhân, Vương phi nhà chúng ta nói, cây trâm vàng đó cũng không đáng bao nhiêu, thôi vậy, mau mở tiệc đi, đừng để khách đợi lâu.”
Nhị thẩm Trần gia lập tức cười gượng: “Sao có thể được chứ? Nếu để Vương phi bị mất đồ trong phủ chúng ta thì mặt mũi biết để đâu đây? Phiền Vương phi đừng lo lắng, chúng ta sẽ tìm tiếp.”
Người theo sau chính là Viên thị, sắc mặt nàng ta vừa lo lắng vừa khó xử, nhìn thoáng qua cung nữ bên cạnh Vương phi, rồi lại nhìn nhị thẩm Trần gia, cuối cùng ánh mắt rơi xuống Thi Uyển, gần như cầu khẩn mà nói:
“Muội muội, muội có thể nhớ lại xem cây trâm đó đã rơi ở đâu không? Trâm của Vương phi bị mất trong phòng tỷ, nếu tìm không thấy, tỷ biết phải làm sao đây?”
Lời này có nghĩa là Viên tỷ tỷ cũng nghĩ rằng chính nàng đã lấy trâm sao?
Thi Uyển trong lòng lạnh lẽo, chậm rãi nói: “Nhưng ta thực sự không biết. Các người, đã hỏi những vị phu nhân khác chưa? Hoặc là hỏi nha hoàn thử xem?”
“Muội nói là phu nhân nào đến sau muội? Nếu là Triệu phu nhân thì nhà mẹ đẻ của nàng chính là tiệm vàng, cửa hàng Tường Thụy Các trên phố Hưng Khánh là của nhà nàng đấy. Còn về Lý phu nhân, nàng xuất thân từ Lý thị ở Triệu Quận, là dòng dõi thư hương, nếu có nhìn thấy, nhất định sẽ nói ra.” Trần gia nhị thẩm đáp.
Thi Uyển nghẹn lời, không thể phản bác.
Nàng chính là kiểu người đó, nhà mẹ đẻ nghèo khó, y phục giản dị, là người cần phải trộm một chiếc trâm vàng nhất.
Nhưng nàng không làm vậy.
Tất cả mọi người đều đang nhìn nàng, ánh mắt hoặc dò xét, hoặc chất vấn. Thi Uyển bị dồn đến đường cùng, không biết phải làm sao.
Cách duy nhất để chứng minh sự trong sạch của mình, chính là lục soát người.
Nhưng nàng là thê tử của Lục Lân, là khách mời của bữa tiệc hôm nay, nếu bị lục soát ở đây, thì đó sẽ là nỗi nhục cả đời nàng, từ đó về sau, nàng sẽ không bao giờ có thể ngẩng đầu trong kinh thành nữa.
Cuối cùng, nàng bất lực nói: “Ta không nhìn thấy, cũng chưa từng lấy trâm vàng hay bất kỳ thứ gì của ai. Nếu các người nhất quyết muốn chất vấn ta như vậy, chi bằng đi báo quan.”
Trần gia vốn là gia đình quan lại, những người ở đây đều là người nhà quan chức, đương nhiên không ai muốn báo quan. Thi Uyển nói vậy, chỉ là một cách tự chứng minh trong sạch theo lối đơn giản và trực diện nhất của một người xuất thân bình dân như nàng.
Lúc này, một ma ma bước tới, ghé sát tai nhị thẩm Trần gia thì thầm vài câu nhưng vì khoảng cách quá gần, Thi Uyển cũng nghe được những lời bà ta nói.
Bà ta nói, Lục công tử đã tới.
Nghe được câu này, Thi Uyển như nhìn thấy cứu tinh. Nàng biết rõ, Lục Lân nhất định sẽ có cách, có hắn ở đây, những kẻ này cũng không thể tùy tiện nghi ngờ hay ức hiếp nàng nữa.
Nhị thẩm Trần gia nói: “Vậy thiếu phu nhân theo ta đi một chuyến.”
Thi Uyển không nói một lời, lặng lẽ đi theo bà ta về phía trước.