Đến khi hắn hướng Lục phu nhân hành lễ, rồi lại hướng đại tẩu Tiêu thị hành lễ, chờ đi đến trước mặt Điền thị nhận lễ đáp lại, nàng mới từ cơn căng thẳng mà hoàn hồn, lặng lẽ quan sát sắc mặt hắn, phát hiện thần sắc hắn vẫn như thường, hoàn toàn không có vẻ gì giống vừa tranh cãi với cha chồng.
Tất nhiên, dù có tranh cãi thật, hắn cũng vẫn bình tĩnh thanh thoát như vậy, bất kể khi nào.
Sau khi hành lễ xong, Tiêu thị và Điền thị vì tránh đi nên liền hướng Lục phu nhân cáo từ rồi rời đi, trong phòng lúc này chỉ còn lại mỗi nàng – người con dâu này.
Hai người kia đi rồi, Lục phu nhân lập tức bảo Lục Lân ngồi xuống, nhìn hắn mà mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói:
“Đi một chuyến là mấy tháng liền, người không về, thư cũng viết ít, con quên mất mình còn có một cái nhà rồi sao?”
Lục Lân đáp: “Nhi tử hổ thẹn, khiến mẫu thân lo lắng rồi. Chẳng qua Hoàng thượng bệnh nặng, nghe nói long thể ngày một suy yếu, Cung Đức Xuân phải gấp rút hoàn thành, ngày đêm không thể trì hoãn. Nhi tử chủ trì việc này, tất nhiên phải làm gương cho mọi người.”
Lục phu nhân thở dài, quan sát hắn rồi nói: “Nhìn xem, con gầy đi bao nhiêu rồi. Phụ thân con cũng vậy, không thể sắp xếp cho con một công việc khác sao?”
Lục Lân đáp: “Việc này cũng sắp hoàn thành rồi.”
“Vậy lần này con có thể ở nhà mấy ngày?” Lục phu nhân hỏi.
Lục Lân trả lời: “Ngày mai vừa hay có đồng liêu tổ chức hỷ sự, nhi tử đã xin nghỉ một ngày, chiều hôm sau sẽ rời đi.”
Lục phu nhân cuối cùng cũng không kìm được mà rơi nước mắt, kéo tay hắn, nói:
“Nhìn xem, ở nhà còn chưa được đến hai ngày.”
Dứt lời, bà ngẩng đầu nhìn hắn: “Hay là lần này con đi, dẫn theo Lục Ỷ đi cùng, bên người không có ai chăm sóc sao mà yên tâm được? Ta chỉ yên lòng khi có nàng ấy ở cạnh con.”
Nghe những lời này, lòng Thi Uyển chợt nhói lên, đau đớn đến khó tả.
Từ lâu nàng đã biết, mẹ chồng vẫn luôn muốn nâng Lục Ỷ lên làm thiếp của Lục Lân.
Nàng gả cho Lục Lân là vì mười năm trước, gia gia Lục gia và gia gia nàng có một lời hứa miệng. Sau đó, gia gia Lục gia rời đi làm quan ở nơi xa, mãi đến nhiều năm sau, khi nhà nàng gặp biến cố, nàng tìm đến Lục gia, bấy giờ bọn họ mới biết đến hôn ước này. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T
Mọi người đều cho rằng không thể để Lục Lân cưới nàng, thậm chí từng nghĩ đến chuyện đẩy hôn sự này sang cho lão tam, con trai thứ xuất trong nhà, nhưng gia gia Lục gia không đồng ý, kiên quyết giữ lời hứa, để hai người thành thân.
Lục phu nhân thương xót đứa nhi tử ưu tú nhất của mình nhưng cũng đành bất lực. Mà Lục Ỷ là nha hoàn bà yêu quý nhất, bà cảm thấy để nàng ta làm thiếp của Lục Lân, theo hầu bên cạnh, có lẽ có thể an ủi hắn đôi chút.
Lúc trước, khi Lục Lân rời nhà đi làm cung sử, Lục phu nhân đã bảo hắn mang theo Lục Ỷ, nhưng hắn nói tất cả quan viên giám sát xây dựng Cung Đức Xuân đều ở trong quan xá, mỗi người chỉ có một gian phòng, mang theo nữ quyến rất bất tiện, chuyện này vì thế mà gác lại.
Nhưng nay, Lục phu nhân lại nhắc đến chuyện này một lần nữa.
Nói cách khác, nếu Lục Ỷ đi cùng lần này thì ngày cùng ăn, đêm cùng ngủ, chính thức trở thành người trong phòng hắn rồi.
Trong lúc Thi Uyển còn đang nghĩ về những điều này, giọng nói của Lục Lân vang lên:
“Không cần đâu, mẫu thân không cần lo lắng, mấy tháng qua không phải con vẫn ổn đó sao? Công trình còn lại e rằng chỉ mất khoảng nửa tháng nữa là hoàn tất, không cần làm phiền mọi người thêm.”
Lục phu nhân còn định nói tiếp thì hắn đã nhanh chóng chuyển chủ đề:
“Đại tẩu có thai khi nào vậy? Sao con lại không biết chút gì?”
Lục phu nhân nhẹ nhàng gõ hắn một cái: “Đứa trẻ này, có bao giờ quan tâm đến chuyện trong nhà đâu? Lúc con đi, ta đã nói đại khái nàng ấy có hỷ rồi, con liền quên ngay à? Giờ đã hơn sáu tháng, hai ba tháng nữa sẽ sinh.”
“Vậy là mẫu thân lại sắp có thêm cháu rồi.” Lục Lân nói.
Lục phu nhân lộ rõ vẻ vui mừng:
“Bụng nàng nhìn có vẻ là con trai, đại ca con trai gái đều có, xem như đã có người nối dõi rồi, chỉ là con…”
Nói được một nửa, bà liền im lặng, Lục Lân cũng không tiếp tục chủ đề này, chỉ quan tâm nói: “Nắng nóng đã qua, mấy ngày nay trời trở lạnh, mẫu thân ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Lục phu nhân thở dài gật đầu, trên mặt hiện lên vài phần sầu muộn, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Thi Uyển cúi đầu, tay nắm chặt lấy ống tay áo của mình.
Từ sau chuyện đó, Lục Lân oán giận nàng, chưa từng bước vào phòng nàng thêm lần nào.
Nàng hiểu rõ bản thân đã làm sai, nhưng khi đó… nàng quá bất lực, quá vội vàng.
Lúc nàng tìm đến Lục gia, Lục gia gia đã lâm bệnh, biết được chuyện hôn ước thì hối hận vì đã quên mất, lập tức bảo hai người thành thân ngay.
Lục gia gia muốn hoàn thành lời hứa của mình trước khi nhắm mắt, Lục gia cũng muốn làm một hỷ sự, hy vọng có thể xua đuổi điềm xấu cho ông. Vì vậy, hôn sự được tổ chức vội vàng, Lục gia gia cố gắng gượng dậy để ngồi trên cao đường nhưng đến tối, bệnh tình lại nguy kịch hơn, ông hôn mê bất tỉnh.
Đêm đó, cả Lục gia đều hoảng hốt lo sợ, người thì đi mời đại phu, kẻ thì đi tìm nhân sâm, mà Lục Lân vẫn còn mặc bộ hỷ phục của tân lang, ngồi bên giường ông nội suốt một đêm, chưa từng bước vào tân phòng.
Sau đó, Lục gia gia tỉnh lại nhưng hiển nhiên đã không còn đường cứu vãn, bệnh tình ngày một trầm trọng, chỉ có thể nằm liệt trên giường. Mà Lục Lân vì lo lắng cho ông, thường xuyên đến hầu bệnh, lại thêm chức vụ mới được triều đình bổ nhiệm, đủ loại công việc rắc rối quấn thân. Dĩ nhiên… còn có một nguyên nhân khác — hắn không thích nàng, căn bản không muốn trở thành phu thê thực sự cùng nàng.
Điều này, Thi Uyển hiểu rõ.
Nói tóm lại, hai người thành thân đã nửa năm nhưng vẫn chưa viên phòng.
Lúc đó, nàng hoang mang, sốt ruột, không biết nên làm thế nào mới phải. Sau lại nghe nói, nếu Lục gia gia qua đời, con cháu trong nhà sẽ phải trở về tổ tiên giữ hiếu. Theo luật lệ triều đình, con trai để tang ba năm, cháu trai để tang một năm, trong một năm ấy, không được cưới hỏi, không được ca múa yến ẩm, thậm chí ngay cả phòng the cũng bị cấm.
Nếu thật sự như vậy, chuyện viên phòng sẽ càng trở nên xa vời hơn.
Trong một thoáng suy nghĩ bồng bột, nàng đã bỏ dược do chính tay mình điều chế vào chén trà của Lục Lân.
Khi đó, nàng chỉ nghĩ, chỉ cần hai người viên phòng, người khác sẽ không còn nhìn nàng bằng ánh mắt đó nữa, hắn cũng sẽ không xa lánh nàng như thế, nếu nàng mang thai, có lẽ mẹ chồng sẽ thích nàng hơn một chút. Tóm lại, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp, nàng vốn dĩ là thê tử của hắn, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng, mà đúng lúc nàng lại biết về loại thuốc ấy, nên liền ra tay.
Thuốc rất hiệu nghiệm, đêm đó, Lục Lân đã giữ nàng lại, thật sự trở thành phu quân của nàng nhưng nàng lại quá ngu xuẩn, làm việc sơ hở trăm chỗ. Ngày hôm sau, Lục Lân đã phát hiện trong chén trà có vấn đề.
Ánh mắt của hắn khi đó, cả đời này nàng cũng không quên được.
Kinh ngạc, khinh miệt, phẫn nộ… và còn có chán ghét.
Hắn nói, Lục gia là thế gia trăm năm, thư hương môn đệ, loại dược tà mị bại hoại này, tuyệt đối không được xuất hiện trong nhà. Hắn còn bảo nàng hãy nhớ rõ thân phận của mình, đừng làm ra những chuyện bỉ ổi như thế nữa.
Thi Uyển hổ thẹn đến cực điểm.
Nàng lớn lên ở thôn dã, từ nhỏ tiếp xúc với dược thảo, trong lòng chỉ coi dược là dược. Nhưng đến lúc đó, nàng mới hiểu, trong mắt các thế gia danh môn, loại thuốc này mang ý nghĩa thế nào.
May mắn là, hắn không nói chuyện này ra ngoài. Trong mắt Lục gia, nàng vẫn chỉ là một nữ tử xuất thân bần hàn ở nông thôn, chứ không phải một nữ nhân dâm đãng, sử dụng thủ đoạn thấp hèn.
Nửa tháng sau, Lục gia gia qua đời, Hoàng thượng hạ chỉ, lệnh cho cha chồng của nàng miễn kỳ thủ tang, tiếp tục nhậm chức trong triều. Vì vậy, Lục Dung chỉ đưa linh cữu trở về quê quán an táng rồi quay về kinh, còn ba huynh đệ Lục gia thì ở lại quê cũ, giữ hiếu một năm mới hồi kinh.
Vì cha chồng và mẹ chồng vẫn ở kinh thành, ba người con dâu của Lục gia cũng không theo về quê.
Thành thân gần ba năm, nàng và phu quân gặp nhau chẳng được mấy lần, ngoài lần đó ra, nàng chưa từng được hắn đoái hoài.
Nàng nghĩ, có lẽ hắn vẫn còn tức giận.
Nhưng nàng thề, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy nữa.
Sau khi cùng mẫu thân trò chuyện một lát, Lục Lân đứng dậy cáo từ.
Lục phu nhân nói: “Hôm nay ta còn phải lên hương cho Bồ Tát, nhị tức phụ, con cũng về đi, để ta thanh tĩnh một chút.”
Trong lòng Thi Uyển vui mừng, nhẹ giọng đáp: “Vâng, vậy con xin lui xuống trước.”
Sau đó, nàng cùng Lục Lân ra ngoài.
Hắn về nhà, dù chỉ có thể đi cùng hắn một đoạn đường cũng đủ để khiến nàng vui sướng vô cùng.
Nàng lặng lẽ theo sau hắn, học theo dáng vẻ đoan trang của các quý phu nhân trong Lục gia, bước chân nhẹ nhàng, hơi thở cũng không dám quá lớn, sợ làm hắn khó chịu, cũng sợ bỏ lỡ bất kỳ cử chỉ nào của hắn.
Nàng theo hắn đi ra khỏi viện của Lục phu nhân, bước lên con đường đá xanh giữa rừng mộc phù dung đang nở rộ.
Nàng nghĩ, nếu thời gian có thể dừng lại thì dù cứ như thế này mà đi bên hắn cả đời, nàng cũng sẽ không cảm thấy mệt mỏi.
Nàng cúi đầu, mãi suy nghĩ xem nên nói gì với hắn nhưng rồi lại không có dũng khí mở miệng.
Đã có thể nhìn thấy viện Sơ Đồng, đi tiếp nữa, nàng sẽ không có lý do để theo hắn nữa.
Nhưng ngay lúc này, hắn lại dừng bước, quay đầu nhìn nàng.
“Ngày mai có một buổi tiệc mừng, là tiệc đầy tháng của ái nữ một đồng liêu trong viện Tập Hiền. Nếu nàng rảnh thì đi cùng ta, có thể vào nội viện thăm hỏi phu nhân và tiểu hài tử nhà hắn.”
Thi Uyển mừng rỡ đến mức suýt nữa không che giấu nổi cảm xúc nhưng vẫn cố nén lại, nghiêm túc đáp: “Được.”
Lục Lân không nói gì thêm, tiếp tục bước đi.
Thi Uyển bỗng lấy thêm chút can đảm, khẽ hỏi: “Thân thể của Vương tướng công vẫn ổn chứ?”
Nàng biết Lục Lân vô cùng kính trọng Vương thừa tướng, lúc này quan tâm đến Vương gia, có lẽ có thể khiến hắn cảm thấy nàng hiền thục rộng lượng.
Lục Lân nhàn nhạt đáp: “Vẫn còn tạm ổn.”
Dù miệng nói như vậy nhưng thần sắc của hắn lại rõ ràng mang vẻ nặng nề. Thi Uyển đoán, tình hình nhà họ Vương e rằng không mấy khả quan.
Nàng khẽ nói: “Phủ Quận hầu Trường Bình là hoàng thân quốc thích, nếu có thể ra mặt giúp đỡ Vương gia thì tốt quá.”
Vương Khanh Nhược năm hai mươi mốt tuổi chưa xuất giá, mãi đến năm ngoái mới đính hôn với tam công tử phủ Quận hầu Trường Bình.
Những lời này của nàng xuất phát từ chân tâm. Nàng hy vọng Vương Khanh Nhược có thể sống tốt, cũng mong Vương gia được bình an, như vậy, Lục Lân sẽ không cần quá mức lo lắng cho ân sư của mình.
Không ngờ Lục Lân lại nghiêng đầu nhìn nàng một cái, ánh mắt ảm đạm khó lường, giọng nói lạnh lùng:
“Quản tốt chuyện của mình là được, đừng suy tính những chuyện không liên quan.”
Nói xong, hắn liền sải bước đi về phía trước.
Đương nhiên Thi Uyển nhận ra mình đã khiến hắn không vui, hắn thực sự đang tức giận. Nhưng nàng không hiểu tại sao. Là vì nàng không nên nhắc đến Vương gia sao? Hay không nên nhắc đến phủ Quận hầu Trường Bình? Hay là… hắn cho rằng nàng cố tình nhắc nhở, châm chọc hắn, ám chỉ rằng Vương Khanh Nhược đã đính hôn, sắp gả vào phủ Quận hầu Trường Bình, khuyên hắn đừng ôm mộng tưởng nữa?
Nhất định là như vậy. Nhưng mà, lúc đó nàng thật sự không nghĩ đến những điều này. Nàng vốn không giỏi ăn nói, người khác nói ba câu hàm ý sâu xa, nàng còn chưa hiểu hết câu đầu tiên, làm sao có tâm cơ để cố tình ám chỉ hắn chuyện đó?
Nhìn bóng lưng hắn đi xa, lòng nàng nặng trĩu.
Rõ ràng là một cơ hội tốt như vậy, duy nhất một cơ hội như vậy… mà nàng lại chọc giận hắn.
Nàng cúi đầu ủ rũ trở về viện Sơ Đồng, Hồng Ngọc thấy nàng, liền nói:
“Thẩm tử Chu gia đến rồi.”
Thi Uyển gật đầu, bước vào trong phòng.
Thẩm tử Chu gia là thê tử của Chu Thiết Vượng, một gia nhân trong phủ Lục, họ Trương. Nàng ấy là quả phụ tái giá, tính tình thật thà, trong phủ không được coi trọng lắm, nhưng từng nhận ân huệ của Thi Uyển nên thỉnh thoảng có đến tìm nàng.
Mà Thi Uyển, dù là thiếu phu nhân của Lục gia, nhưng lại chẳng có ai xem trọng, cho nên có người chịu gần gũi nàng, nàng cũng thấy ấm lòng, bởi vì nàng chẳng có mấy ai để trò chuyện.
Trương thị thấy nàng đến, vội vàng lấy ra một cái giỏ, bên trong có ba bốn quả dưa ngọt, căng mọng tươi ngon.
“Đây là huynh đệ nhà mẹ đẻ ta mang tới, ta thấy tươi mới nên đem đến cho phu nhân nếm thử.”
Thi Uyển mỉm cười: “Nhiều như vậy, ta ăn không hết đâu. Ta giữ lại một quả, phần còn lại tỷ mang về cho bọn trẻ ăn đi.”
Trương thị vội nói: “Phu nhân ăn không hết thì có thể chia cho người bên cạnh, dưa này ngọt lắm, đều là loại chọn lựa kỹ càng mới đem đến.”
Biết nàng ấy có ý tốt, Thi Uyển cũng không từ chối nữa, nhận lấy dưa rồi hỏi:
“Tỷ đến đây là có chuyện gì sao?”
Trương thị vội đáp: “Dạo gần đây ta cứ hay đau đầu, khó ngủ, muốn tìm phu nhân xem giúp.”
Thi Uyển quen biết Trương thị từ hai năm trước, khi tình cờ bắt gặp nàng ấy định nhảy giếng tự vẫn. Nàng vội vàng ngăn nàng ấy lại, hỏi mãi mới biết nàng ấy mắc một chứng bệnh khó nói, vô tình nghe người ta bảo đây là bệnh dơ, chỉ có kỹ nữ mới mắc phải. Nàng ấy lại là người tái giá, đoán rằng mình bị bệnh dơ bẩn, sợ bị phát hiện nên định tìm chết.
Hồi còn nhỏ theo gia gia hành y, khi gặp bệnh nhân nữ, gia gia bắt mạch, còn nàng sẽ thay ông hỏi triệu chứng, xem xét bệnh tình. Vì vậy, nàng biết về sản khoa và phụ khoa nhiều hơn các loại bệnh khác.
Nghe Trương thị kể bệnh, nàng lập tức hiểu rõ, kê đơn thuốc, dặn dò một vài điều cần chú ý, bảo nàng ấy về uống thuốc, nói với nàng rằng đây là bệnh mà nữ nhân nào cũng có thể mắc phải, không có gì đáng ngại, chỉ cần uống thuốc là khỏi.
Ai mà không muốn sống chứ? Trương thị bán tín bán nghi nhưng vẫn cầm thuốc về uống. Mấy ngày sau, nàng ấy khỏe lại, sắc mặt tươi tắn, đến cảm tạ nàng, từ đó liền xem nàng như thần y.
Nhưng căn bệnh của Trương thị là bệnh kín, mà Thi Uyển bây giờ là thiếu phu nhân Lục gia, thân phận tôn quý, lẽ ra không nên dính dáng gì đến y thuật. Vì vậy, chuyện này chỉ có hai người biết, chưa từng để lộ ra ngoài.
Mỗi khi Trương thị có chỗ nào khó chịu, nàng ấy đều lén đến hỏi nàng trước.
Thi Uyển bắt mạch cho nàng ấy, nhanh chóng kê đơn thuốc, sau đó nói: “Bệnh này của tỷ là do tâm bệnh mà ra, thuốc chỉ là phụ trợ, quan trọng nhất vẫn là phải thả lỏng tâm trạng, nếu không thì dù là tiên dược cũng vô dụng.”
Trương thị thở dài, ủ rũ gật đầu.
Bỗng nàng ấy nhớ ra điều gì đó, liền nói: “Đúng rồi, phu nhân, hôm qua ta nghe được một chuyện.”
Thi Uyển ngước mắt nhìn nàng ấy, nàng ấy liền ghé sát lại nói nhỏ:
“Không phải Vương tiểu thư phủ Vương tướng công đã đính hôn với phủ Quận hầu sao? Người ta nói mấy ngày trước, phủ Quận hầu đã đến từ hôn rồi. Bây giờ chuyện này đang lan truyền khắp nơi, lần này Vương tiểu thư mất mặt quá, nếu là người yếu đuối, e rằng sẽ nghĩ quẩn mà tìm đến đường chết mất thôi.”
Thi Uyển sững sờ, không dám tin: “Bị… từ hôn ư?”
Trương thị quả quyết gật đầu: “Đúng vậy, ta nghe rất rõ ràng, chẳng phải Vương tướng công bị bãi quan rồi sao? Đoán chừng, chuyện từ hôn này chính là vì lý do đó. Người ta đều nói, phủ Quận hầu Trường Bình cũng thật là, hành xử quá tuyệt tình.”