Dường như nghe thấy động tĩnh phía sau, Lục Lân quay đầu lại.

Thi Uyển lập tức cúi đầu, giọng nói có phần lắp bắp: “Phu quân… đã về rồi?”

“Ừm.” Hắn dừng một chút, rồi hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Thi Uyển vội nói: “Mấy hôm trước trời mưa, mẫu thân sợ bên chàng lạnh nên dặn ta mang chăn qua đây cho chàng.”

“Mẫu thân lo lắng quá rồi, mấy chuyện này Lục Ỷ sẽ sắp xếp ổn thỏa.” Lục Lân nói.

Thi Uyển nhất thời không biết phải làm sao.

Thì ra, Lục Ỷ cũng biết hắn sẽ về hôm nay… Cũng đúng, đó là nha hoàn thân cận nhất bên cạnh hắn, tất nhiên sẽ biết.

Nàng cầm chăn đứng giữa sân, nhất thời không biết nên làm gì. Lúc này mới nhận ra, những lời đã nghĩ sẵn trong đầu lúc nãy, nàng đều quên hết.

Một lúc sau, nàng mới mở miệng: “Vậy… phu quân có muốn dùng chút gì không? Mẫu thân dặn ta chuẩn bị thức ăn, ta đã bảo nhà bếp làm sẵn…”

“Không cần.” Lục Lân đáp.

Không đợi nàng nói thêm, hắn liền tiếp: “Nàng về đi, bên ta đã có người lo, không cần nàng bận tâm.”

Giọng điệu hắn vẫn ôn hòa, lời nói cũng xem như khách sáo, nhưng Thi Uyển biết, đó chỉ là vì hắn được dạy dỗ chu đáo, thực chất, hắn đã có chút mất kiên nhẫn rồi.

Nàng đến đây, làm phiền hắn.

Lúc này, nàng bắt đầu hối hận vì đã tự mình ôm chăn sang. Bây giờ, nàng cũng giống chiếc chăn này, trở thành thứ dư thừa.

Lúc đó, nàng đã nghĩ gì chứ?

Nàng lén tính toán, chỉ dẫn theo một nha hoàn, để nha hoàn cầm đèn, còn bản thân ôm chăn, như vậy khi đưa chăn cho hắn, nàng có thể tiện tay giúp hắn sửa sang lại giường chiếu.

Nhưng nàng xưa nay vẫn luôn vụng về, những tính toán nhỏ nhặt này chưa bao giờ thành công.

Đúng lúc ấy, Lục Ỷ từ trong phòng bước ra, trên tay cầm theo một chiếc áo choàng của hắn.

Nhìn thấy nàng, Lục Ỷ cất giọng dịu dàng: “Thiếu phu nhân cũng tới sao?”

Rõ ràng là nàng ấy sợ hắn lạnh nên mới mang áo choàng đến khoác cho hắn.

Lục Ỷ quả nhiên chu đáo, đến cả việc quan tâm hắn cũng không đến lượt nàng lo lắng.

Thi Uyển không nhìn nàng ấy nữa, cúi đầu nhẹ giọng nói: “Vậy… phu quân nghỉ ngơi sớm đi.” Dứt lời, nàng khẽ nhún gối thi lễ.

Xuất thân từ nông thôn, ban đầu nàng không hiểu quy củ lễ nghi, nhưng sau ba năm ở Lục phủ, ít nhất động tác hành lễ của nàng đã rất chỉn chu.

Lục Lân không nhìn nàng, bởi hắn đã quay đi.

Thi Uyển biết, nàng thực sự nên rời đi rồi, không còn lý do nào để nán lại nữa.

Ngay lúc nàng vừa xoay người, hắn lại đột nhiên lên tiếng: “Thôi được rồi—”

Hắn nhìn nàng, khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp: “Đã đưa tới rồi thì để đó đi. Vất vả cho nàng, về cẩn thận, đi chậm một chút.”

Trái tim Thi Uyển khẽ rung lên, như một mặt hồ xuân bị gió thổi gợn sóng lăn tăn.

Nàng vội vàng giấu đi niềm vui nhỏ bé ấy, khẽ đáp: “Dạ.”

Lục Ỷ lúc này bước đến, cười nhẹ: “Phu nhân, để nô tỳ nhận chăn giúp người.”

Thi Uyển đưa chiếc chăn đã ôm suốt nửa ngày qua cho nàng ta.

Lục Ỷ dịu dàng nói: “Phu nhân có lòng rồi, vậy nô tỳ sẽ mang chăn vào phòng.” Nói xong, nàng ta mỉm cười với nàng, sau đó bế chăn đi vào trong. - Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng T Y - T

Thi Uyển không biết nàng ấy sẽ xử lý chiếc chăn này thế nào.

Là tùy tiện nhét vào một góc tủ?

Hay là thật sự đặt lên giường của Lục Lân?

Chắc là vế trước nhỉ…

Tại sao nàng mang chăn đến cho phu quân mình, lại phải nghe một nha hoàn nói rằng nàng “có lòng”?

Chẳng phải hắn là phu quân của nàng sao?

Nàng không muốn nghĩ đến những điều đó, bởi vì mỗi khi nghĩ đến, ngực nàng lại nghẹn đến khó chịu.

Nàng ngước mắt nhìn về phía Lục Lân, hắn lại một lần nữa quay lưng về phía nàng, hai tay chắp sau lưng, lặng lẽ ngắm bầu trời xa xa.

Dù sao thì, hắn cũng đã nhận chăn của nàng.

Còn dặn dò nàng đi đường cẩn thận.

Cuối cùng hắn cũng đã trở về, nàng nên thấy vui mới đúng.

Nàng khẽ cất giọng: “Vậy, phu quân, ta về trước đây.”

“Ừm.” Hắn không quay đầu lại.

Thi Uyển luyến tiếc nhìn bóng dáng cao lớn của hắn một lần cuối cùng, sau đó mới xoay người rời đi.

Gió đêm càng lúc càng mạnh, mang theo hơi lạnh sau cơn mưa.

Cẩm Tâm vì sợ lạnh nên co người lại, lẩm bẩm than thở: “Đồ đạc trong Thanh Thư Các tốt hơn ở chỗ chúng ta nhiều, lại có Lục Ỷ cô nương là người tỉ mỉ chu đáo, nô tỳ đã biết ngay là chuyến đi này của phu nhân sẽ uổng công mà.”

Là một nha hoàn, lời của nàng ta không được khách sáo lắm, nhưng Thi Uyển nghe xong chỉ im lặng, không nói một lời.

Khi nàng vào Lục gia, cha mẹ đều đã qua đời, người ông duy nhất còn lại cũng vừa mất, nàng không có gì trong tay, tất nhiên cũng không giống những tiểu thư nhà danh giá khác có nha hoàn hồi môn. 

Mẹ chồng thấy nàng nghèo túng, liền phân vài nha hoàn từ các viện trong phủ đến hầu hạ nàng, lại chọn thêm hai nha hoàn thân cận từ bên mình cho nàng sai bảo.

Nàng là vị chủ nhân bị gạt ra rìa nhất trong Lục gia, không có con cái, không được mẹ chồng coi trọng, Lục Lân cũng chẳng thân thiết với nàng.

Cẩm Tâm không thích ở bên nàng, trong lòng hẳn có chút oán giận, nhưng dù sao vẫn là người thật thà, ít nhất khi nàng sai gì cũng sẽ làm. Còn nha hoàn Hồng Ngọc thì tránh được lúc nào hay lúc ấy, nếu không tránh được thì cũng chỉ làm qua loa cho xong, chưa từng để nàng vào mắt.

Thi Uyển không giỏi quản thúc hạ nhân, cũng không biết làm thế nào để vừa có ân vừa có uy. Nếu ngay cả Cẩm Tâm cũng không còn nghe lời, nàng thực sự không biết nên làm gì nữa.

Trở về phòng, sau khi rửa mặt chải đầu, nàng bảo Cẩm Tâm lui xuống nghỉ ngơi, còn mình thì ngồi bên giường, thất thần suy nghĩ.

Thực ra hôm nay lòng nàng có chút buồn bã, nhưng chẳng biết nói cùng ai.

Chuyện hắn trở về, nàng chỉ có thể nghe từ miệng mẹ chồng.

Chuyện hắn không về, cũng chẳng ai nói với nàng một lời…

Hắn đã ba tháng không trở về nhà, vậy mà vừa về, việc đầu tiên lại là đến Vương gia. Không biết là vì sư phụ hắn, hay vì vị cô nương mà hắn từng có tình cảm, nhưng cũng chẳng có ai quan tâm đến nàng, xem thử nàng có vì chuyện này mà nghĩ ngợi hay không.

Nhưng dù sao, hắn cũng đã trở về.

Hắn không cần chăn, nhưng lại sợ nàng đi một chuyến uổng công, vẫn nhận lấy.

Một chút ngọt ngào len lỏi trong lòng, Thi Uyển đưa tay chạm vào ánh nến đầu giường, cảm nhận sự ấm áp từ ánh lửa lay động.

Hôm sau, như thường lệ, Thi Uyển đến viện Trầm Hương thỉnh an mẹ chồng, hầu bà dùng bữa sáng.

Đại tẩu Tiêu Huệ Trinh đã đến trước, đang trò chuyện với Lục phu nhân về chuyện sáng nay bị đứa bé trong bụng đạp tỉnh giấc, không biết là nghịch ngợm chuyện gì mà sớm như vậy đã làm nàng không ngủ yên, đành phải dậy luôn.

Tiêu thị xuất thân từ gia đình thế tộc, gia môn hiển hách, đã sinh hạ trưởng nữ Miên Nhi, hiện đang mang thai lần hai. Nàng ấy đoan trang, dịu dàng, tính tình điềm tĩnh, là tức phụ được Lục phu nhân yêu thích nhất.

Thi Uyển thỉnh an mẹ chồng xong, lại thi lễ với đại tẩu.

Trên mặt Tiêu thị mang theo ý cười, dịu dàng đáp lại nàng, sau đó tiếp tục trò chuyện với Lục phu nhân.

Thi Uyển lặng lẽ đứng sang một bên, múc cháo cho mẹ chồng.

Lúc mới vào Lục phủ, thấy đại tẩu đối đãi hòa nhã, nàng từng thử kết thân, hy vọng có thể thân cận hơn một chút, để bản thân cũng có người để trò chuyện trong Lục gia. Nhưng mỗi lần, đại tẩu chỉ khách sáo hỏi thăm vài câu, không hề thân thiết hơn.

Dần dần, nàng hiểu ra, đại tẩu đối với ai cũng khách sáo như vậy, đó là phong thái của nàng ấy, nhưng người mà nàng ấy thật lòng đối xử tốt chỉ có mẹ chồng, phu quân và con cái của mình mà thôi.

Về sau, Thi Uyển từng muốn thân cận với tiểu cô tử Lục Dao nhưng vô tình nghe được nàng ta cùng nha hoàn cười nhạo giọng nói mang âm điệu An Lục của nàng. Sau đó, nàng hoàn toàn từ bỏ. 

Cuối cùng nàng cũng hiểu, nàng và bọn họ vốn không cùng một thế giới. Bọn họ không muốn hiểu nàng, cũng chẳng muốn để nàng lại gần.

Thế nên, khi tẩu tử của tam đệ vào cửa, lại càng lộ vẻ xem thường đối với nàng, nàng cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên.

Không bao lâu sau, Lục gia tam tẩu Điền thị ôm theo đứa con trai sáu tháng tuổi, Xương ca nhi, đến thỉnh an.

Tam đệ không phải con ruột của Lục phu nhân, chỉ là con thứ, nên đứa bé này và Miên Nhi cũng có chút xa cách. Nhưng dù sao cũng là cháu trai đầu tiên của Lục gia, Lục phu nhân đối với Xương ca nhi vẫn rất yêu thương, lập tức quan tâm hỏi han: “Dạo này thân thể của đứa nhỏ thế nào? Sữa của nhũ mẫu có đủ không?”

Những lúc như thế này, một áp lực vô hình lại bao trùm lấy Thi Uyển.

Lục gia có ba người con trai, ba người con dâu.

Đại tẩu đã mang thai lần hai.

Tam tẩu đã sớm sinh quý tử.

Chỉ có nàng, đến giờ vẫn chưa có gì cả.

Lục Lân không ngủ lại viện của nàng nhưng đó không phải lỗi của hắn, mà là lỗi của nàng. Bởi vì năm đó, nàng đã tâm thuật bất chính, không biết liêm sỉ…

Đang nghĩ ngợi, đại tẩu Tiêu thị lên tiếng: “Hôm nay mẫu thân có vẻ ăn uống ngon miệng hơn trước một chút.”

Tam tẩu Điền thị cười đáp: “Đại tẩu không biết sao? Hôm qua nhị ca về rồi, mẫu thân từ trước đến nay vẫn luôn thương yêu nhị ca nhất, lúc này chắc chắn đang vui lắm.”

Lục phu nhân lộ ra ý cười, rõ ràng lời Điền thị nói trúng tâm ý bà.

Tiêu thị liền tiếp lời: “Vậy chắc nhị đệ lát nữa sẽ đến thỉnh an mẫu thân.”

Lúc này, Xương ca nhi líu ríu ê a vài tiếng, mọi người liền xúm vào trêu đùa đứa nhỏ, không nhắc đến Lục Lân nữa.

Thi Uyển đưa mắt nhìn ra cửa, trong lòng thắc mắc sao hắn vẫn chưa đến.

Nàng biết hắn vốn là người dậy sớm, dù có đến thỉnh an phụ thân trước, thì giờ này cũng nên qua đây rồi.

Mãi đến khi nàng chợt nhớ ra - ba tháng trước, vì chuyện phải đi giám sát xây dựng Cung Đức Xuân, hắn đã từng tranh cãi với cha chồng. 

Lúc này nàng mới đột nhiên hiểu ra - hắn nhất định đang bị cha chồng trách mắng!

Lục Lân xuất thân từ phủ Thượng thư, là môn sinh của Vương thừa tướng, lại đỗ bảng nhãn nhất giáp, tài danh chói lọi khắp kinh thành, không ai có thể che mờ ánh hào quang của hắn. ( truyện trên app T•Y•T )

Ban đầu, hắn làm hiệu lý ở viện Tập Hiền, vốn là chức quan thanh quý mà mọi nho sinh đều ngưỡng vọng. Khi ấy, hắn theo thầy mình là Vương thừa tướng cùng thúc đẩy tân chính, từng đích thân dâng tấu lên Hoàng thượng, được ngợi khen và thăng liền ba cấp, có thể nói là phong quang vô hạn, như lửa cháy đổ thêm dầu. 

Thế nhưng, sau khi Hoàng thượng lâm trọng bệnh, phe Thái hậu dần nắm giữ triều chính, tân chính cũng trở nên khó khăn chồng chất.

Tân đảng yếu thế dần, một cơn đại nạn sắp ập xuống. Ngay lúc này, cha chồng nàng lợi dụng chức quyền, đưa Lục Lân đi giám sát việc xây dựng cung Đức Xuân — một đạo quán cầu phúc cho Hoàng đế.

Việc này là một chức vụ béo bở, ai nấy đều tranh giành nhưng Lục Lân lại không muốn đi. Nếu hắn đi, nghĩa là có thể thoát khỏi vòng xoáy của tân chính, tránh được cơn thịnh nộ khi tân chính thất bại nhưng đồng thời cũng đồng nghĩa với việc hắn rời bỏ thầy của mình, rời bỏ cả con đường cải cách mà hắn luôn ủng hộ.

Đương nhiên Lục Lân không cam tâm.

Hắn muốn cùng thầy đồng cam cộng khổ, nhưng cuối cùng vẫn không thể chống lại phụ thân mình và mệnh lệnh của triều đình, chỉ đành chấp nhận.

Ban đầu, Thi Uyển không hiểu những chuyện quan trường này. Nhưng vì muốn đến gần phu quân hơn, muốn hiểu hắn thêm một chút, nàng đã tìm đọc rất nhiều sách, nghiền ngẫm từng câu chữ tình cờ nghe được, cuối cùng cũng phần nào hiểu được những điều đó.

Vì vậy, lúc này nàng liền nghĩ đến chuyện ngày hôm qua hắn đến Vương gia, lại ở lại đến tận khuya. Chắc chắn cha chồng đã biết, và sáng nay gặp hắn, việc đầu tiên sẽ là trách mắng hắn không nên đến đó.

Còn Lục Lân - có lẽ nàng còn hiểu hắn hơn cả mẹ chồng.

Hắn thoạt nhìn ôn hòa lễ độ nhưng thực chất lại là người đầy kiêu ngạo, luôn có lý tưởng và chủ kiến của riêng mình. Hắn không đồng tình với cách “dĩ hòa vi quý” của phụ thân nên khi bị trách mắng, chắc chắn sẽ không phục, thậm chí còn phản bác.

Như vậy, cha chồng lại càng không vui, không biết lửa giận sẽ bùng lên đến mức nào.

Nàng hiểu rõ những điều này, nhưng mẹ chồng thì lại chẳng hay biết gì, vẫn chỉ mải trò chuyện vui vẻ cùng các tức phụ. 

Thi Uyển trong lòng lo lắng, không ngừng nhìn ra cửa.

Quả nhiên, mãi mà vẫn chưa thấy hắn đến.

Mãi đến khi Lục phu nhân đã dùng xong bữa sáng, nha hoàn bắt đầu thu dọn bát đũa, bên ngoài mới có người vào bẩm báo:

“Phu nhân, nhị công tử đến rồi.”

Thi Uyển bất giác thở phào nhẹ nhõm, sau đó mới chợt nhận ra mình vô thức chỉnh lại y phục, đưa tay vén vài sợi tóc lòa xòa bên má ra sau tai.

Ngay sau đó, nàng lại nhận thấy, có lẽ để vài lọn tóc buông trước trán sẽ đẹp hơn, liền khẽ kéo chúng trở về chỗ cũ.

Chẳng bao lâu sau, Lục Lân bước vào.

Trên người hắn là bộ trường bào trắng, khoác ngoài một chiếc áo màu xanh thông, cả người toát lên vẻ thanh nhã, tuấn tú vô song, tựa như lan như ngọc.

Trái tim Thi Uyển lại bắt đầu đập loạn nhịp, hơi thở trở nên gấp gáp.

Đây là một điều thật kỳ lạ, mỗi lần gặp hắn, nàng vẫn luôn có cảm giác như lần đầu tiên hắn xuất hiện trước mặt nàng vậy.

Luôn luôn kinh ngạc, luôn luôn luống cuống.

===

TN Team: Bấm tag “TN Team” trên khung thể loại của truyện để ghé thăm tủ truyện của team nhé!! ヾ(≧▽≦*)o 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play