Thành Nam đêm khuya sương xuống nặng hạt, mà Tây Lâu lại rực rỡ ánh đèn, tựa như cây bạc hoa vàng lộng lẫy. Từ trên cao nhìn xuống, cả tòa lầu chiếm giữ vị trí trung tâm trong thành, giống như một viên Minh Châu sáng rực, lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Lương Yến cùng những người khác đi dò la tin tức, còn Tiết Dư cũng không hề nhàn rỗi. Nàng đứng ở ngoài cửa, suy nghĩ một chút rồi tùy tiện gọi một tiểu đồng lại hỏi: “Nương tử nhà ngươi đang ở đâu?”
Tiểu đồng thấy là nàng, liền thành thật đáp: “Bẩm nữ lang, giờ này, nương tử nhà ta thường ở Quan Hạnh đài.”
Tiết Dư khẽ gật đầu, nói: “Dẫn đường.”
Lương Yến bọn họ đi tìm các cô nương trong lầu để dò hỏi, phần lớn đều là những lời đồn đại ngoài phố phường, tin tức tuy nhiều nhưng lại hỗn tạp, chưa chắc đã là thật. So với đó, Lựu Nương, với tư cách là chủ nhân Tây Lâu, lại là người có thể đàm phán giao dịch với Hi Hòa, tin tức mà bà ta biết đương nhiên không phải những cô nương trong lầu có thể so sánh được.
Trong ấn tượng của Tiết Dư, Lựu Nương này là một nữ tử khá dễ nói chuyện, lại nhiệt tình.
Quan Hạnh đài nằm ở một góc khuất trên lầu hai của Tây Lâu, bên ngoài có hai cô nương ăn vận yểu điệu, tay cầm quạt nhẹ nhàng phe phẩy. Thấy tiểu đồng dẫn người đến, cả hai đều đứng dậy, cô nương dẫn đầu nhận ra Tiết Dư, liền khom người hành lễ. Nàng ấy vừa định lên tiếng thì rèm châu trong đài đã được vén lên một bên, giọng nói của Lựu Nương truyền ra: “Mời nữ lang vào trong.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play