Đoàn người của Tiết Dư rời khỏi Tây Lâu trước khi trời sáng, đến vùng biển xảy ra chuyện của Tử Vi động phủ.
Xe ngựa được dán bùa tốc hành, chạy như bay trong màn sương dày đặc của buổi sớm.
Bên trong xe ngựa rộng rãi, thoải mái, Tiết Dư vừa lên xe đã dựa vào góc nhắm mắt lại, ra vẻ không muốn nói chuyện, người lạ chớ đến gần.
Nàng dường như lúc nào cũng tâm trạng không tốt, lạnh lùng xa cách.
Lương Yến và những người khác lần lượt trao đổi thông tin mà mình nghe được, so với những gì Lựu Nương nói, các cô nương trong lầu biết ít hơn, rất nhiều lời đều là do truyền miệng mà thêm thắt phóng đại, khó phân biệt thật giả.
Thấy Tiết Dư nhíu mày trầm tư, Lương Yến đi xuống xe ngựa trước, Khinh La và Tố Hựu theo sát phía sau, chỉ có Triều Niên, chân đã đặt xuống đất, do dự một lúc, rồi lại chui vào trong xe ngựa.
“Nữ lang.” Triều Niên lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Tiết Dư, giọng nói hoàn toàn khác với vẻ ồn ào thường ngày, nghe rất nghiêm túc: “Chúng ta có phải đã trở mặt với Xích Thủy rồi không? Tên tù nhân được áp giải từ bên đó, chúng ta có cần kiểm tra lại không?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play