"Ba ơi, ngày mai con muốn vào huyện một chuyến."
Trần Kiến Nghiệp và Trần Bắc đang ăn cơm, nghe cậu nói vậy thì khựng lại. Trước đây mỗi khi giận dỗi chuyện tái hôn, Trần Thần đều chạy vào huyện suốt nên giờ nghe cậu nói thế họ đều thấy bất an.
Trần Kiến Nghiệp sợ con trai đổi ý vội hỏi: "Vào huyện làm gì?"
Trần Thần giả vờ không hiểu ý đáp: "Nhà máy nông nghiệp tuyển người, con có đi ứng tuyển và ngày mai có kết quả."
Trần Kiến Nghiệp ngạc nhiên hỏi: "Nhà máy nông nghiệp?"
"Vâng." Trần Thần nói: "Con đã qua mấy vòng thi rồi nhưng không biết có trúng tuyển hay không, phải đợi kết quả ngày mai."
Nhà máy nông nghiệp là nhà quốc doanh. Trần Kiến Nghiệp nghe con trai nói đã qua mấy vòng thi thì vừa mừng vừa lo. Ông mừng vì con trai có chí tiến thủ, nhưng lại lo lắng kết quả thi đại học chưa có. Nếu con trai đậu đại học thì cả làng sẽ nở mày nở mặt.
Trần Bắc không nghĩ nhiều như vậy, cậu nhóc vội hỏi: "Anh, mấy lần anh vào huyện là để thi tuyển vào nhà máy nông nghiệp à?"
Trần Thần ậm ừ: "Cũng có thể nói vậy."
Trần Bắc reo lên: "Đó là nhà máy quốc doanh đó! Nếu vào được thì mỗi tháng có mấy chục tệ đấy!"
Đó là công việc bát sắt! Vừa có tiền, vừa có nhà!
Dù bây giờ nhà nước đã điều chỉnh chính sách kinh tế, kinh tế tư nhân và cá nhân không còn bị cấm, nhưng bao nhiêu năm kinh tế kế hoạch không phải là chuyện ngày một ngày hai. Cơn gió xuân cải cách chưa thổi đến nông thôn. Mọi người vẫn quan niệm rằng công nhân nhà quốc doanh là công việc cao cấp. Chỉ cần vào được nhà quốc doanh, nửa đời sau không phải lo cơm áo gạo tiền!
Giờ nghe Trần Thần nói vậy, ai mà không kích động cho được?
Sau khi bình tĩnh lại Trần Kiến Nghiệp ngập ngừng một hồi rồi nói: "Tiểu Thần, kết quả thi đại học của con chưa có. Nếu con đậu đại học thì vẫn nên đi học thì tốt hơn."
Dù tốt nghiệp cấp ba cũng có thể tìm được công việc tốt, vẫn là bát sắt nhưng Trần Kiến Nghiệp cho rằng đại học tốt hơn làm nhà máy. Sau khi tốt nghiệp đại học, nhà nước sẽ phân công về nhà quốc doanh nên chắc chắn tốt hơn. Lương bổng sau này cũng cao hơn.
Nếu không thì Uông Đạm Nguyệt sao lại thà ly hôn để đi học đại học, chứ không chịu vào nhà máy trong huyện làm việc?
Trần Bắc đang hưng phấn thì im bặt.
Trần Thần không giấu giếm: "Ba ơi, lần này con thi đại học không tốt."
Trần Kiến Nghiệp nhíu mày: "Kết quả chưa có mà?"
Trần Thần kiên nhẫn giải thích: "Bài thi con làm được hay không, làm được bao nhiêu, đúng được bao nhiêu con biết rõ mà. Ba đã cho con học thêm một năm rồi, giờ con nên phụ giúp gia đình."
"Không cần." Trần Kiến Nghiệp tưởng con trai sợ nhà không có tiền cho học tiếp "Chỉ cần con muốn học ba sẽ lo. Nếu không có tiền thì ba sẽ đi vay, con đừng lo."
Trần Thần há miệng thở dốc nhưng lại không nói gì.
Trần Kiến Nghiệp nói tiếp: "Con cháu nhà mình không có ai có năng khiếu học hành. Anh em họ của con, ngày xưa cũng đi học nhưng cuối cùng đều bỏ dở. Họ nói cứ nghe thầy giảng là đau đầu. Hai anh em con được thừa hưởng năng khiếu học hành của mẹ, nếu có thể học tiếp thì ba bán thóc cũng lo cho được. Huống hồ năm nay mùa màng chắc chắn sẽ bội thu hơn mọi năm. Sau này con học thành tài, cuộc sống gia đình mình cũng sẽ đỡ vất vả hơn."
Trần Kiến Nghiệp một lòng một dạ lo toan cho Trần Thần và Trần Bắc. Làm ruộng vất vả mà chẳng kiếm được bao nhiêu, chi bằng học hành đỗ đạt rồi vào nhà máy làm việc, vừa có chỗ ở vừa có tiền, hơn hẳn việc cày cuốc.
Hai anh em nhìn nhau, Trần Bắc đảm bảo với ba: "Ba ơi, con sẽ học hành chăm chỉ ạ."
Trần Kiến Nghiệp cười hiền lành.
Trần Thần trầm ngâm một lát, cảm thấy không nên đưa ra lời hứa suông như vậy, dù sao cậu cũng đã lên kế hoạch cho tương lai của mình rồi.
"Ba ơi, thật ra con chưa bao giờ nói với ba, từ khi lên cấp ba con thấy thầy cô giảng bài nhiều chỗ con không hiểu, bài tập trên bảng con cũng không làm được." Trần Thần nửa thật nửa giả nói: "Năm ngoái con sợ ba thất vọng nên cố gắng học lại một năm, mong rằng hỏi thêm thầy cô thì sẽ hiểu được. Nhưng sau này con mới biết, con không thể vượt qua được rào cản đó, con không có năng khiếu học hành."
Trần Kiến Nghiệp nhìn Trần Thần với ánh mắt phức tạp, ông ngập ngừng không nói nên lời.
Trần Thần thì tỏ ra khá thoải mái: "Một con đường không thông, thì mình đi con đường khác. Con đã nghĩ kỹ về tương lai của mình rồi."
Trần Bắc không nhịn được hỏi: "Anh ơi, anh muốn làm gì?"
Trần Thần nhướn mày: "Anh muốn em học hành cho tốt."
Trần Bắc: "..."
Trần Bắc bĩu môi biết mình bị anh trêu.
Trần Thần nghiêm mặt nói: "Nên mọi người đừng lo cho con, con sẽ sống thật tốt."
Cuối cùng Trần Kiến Nghiệp thở dài: "Nếu con đã suy nghĩ kỹ rồi thì ba cũng không nói gì nữa. Chỉ cần con ở nhà, ba mà có một miếng ăn thì chắc chắn sẽ có phần của con."
Trần Thần cảm động: "Cảm ơn ba."
Buổi tối nằm trên giường mà con muỗi vẫn vo ve bên tai, thỉnh thoảng lại đốt một cái khiến người ta thật bực bội.
Trần Bắc có tâm sự, cứ trằn trọc mãi không yên.
Trần Thần cau mày: "Người em mọc gai hả?"
Trần Bắc nhân cơ hội hỏi: "Anh ơi, sau này anh định làm gì?"
Trần Thần: "Em không ngủ được vì chuyện này à?"
Trần Bắc: "Em chỉ muốn biết thôi mà."
Trần Thần cạn lời: "Sau này em sẽ biết thôi, mau ngủ đi đừng động đậy nữa."
Trần Bắc truy hỏi: "Anh nói cho em biết đi, anh định làm gì trong nhà máy nông nghiệp?" Dù cậu nhóc cũng mong anh trai vào làm công nhân nhưng lại lo anh trai không được nhận.
Nhỡ đâu anh trai không được nhận, anh ấy sẽ thất vọng mất.
Trần Thần chưa tiện nói ra kế hoạch của mình, cậu chỉ nói: "Sau này em sẽ biết, giờ đừng hỏi nữa và cũng đừng động đậy, mai anh phải dậy sớm đi lấy giấy giới thiệu."
Trần Bắc tuy nóng lòng muốn biết nhưng cuối cùng cũng không dám động đậy nữa, chỉ âm thầm suy đoán trong lòng.
Sáng hôm sau Trần Thần đến tìm đội trưởng xin giấy giới thiệu. Làng Bình Bá có hai đội sản xuất, nhà Trần Thần thuộc đội hai, đội trưởng cũng họ Trần, tên là Trần Thắng Lợi nên Trần Thần gọi ông là bác.
Sân nhà đội trưởng cửa mở rộng, Trần Thần từ xa đã thấy một người đàn ông cao lớn đứng bên trong, người đàn ông quay lưng lại, không nhìn rõ mặt nhưng dáng người cao ráo thì rất nổi bật.
"Bác ơi, cháu đến xin giấy giới thiệu ạ." Trần Thần vừa đi vào vừa nói rõ mục đích.
Trần Thắng Lợi đang viết chữ: "Cháu lại vào huyện à?"
Mỗi lần đi xe đều cần giấy giới thiệu, Trần Thần dạo này ngày nào cũng đến nên Trần Thắng Lợi cũng quen rồi.
Trần Thần nói: "Cháu vào huyện có chút việc ạ."
Bây giờ quản lý lỏng lẻo, Trần Thắng Lợi cũng không hỏi nhiều, đồng ý viết giấy giới thiệu cho cậu.
Trong lúc Trần Thắng Lợi viết chữ đóng dấu, Trần Thần đánh giá người đàn ông bên cạnh.
Cao khoảng 1m85, vai rộng eo thon, dáng người thẳng tắp. Khuôn mặt lạnh lùng, đường nét cứng rắn, bên mắt phải có vết sẹo dài khoảng ba ngón tay, môi mỏng mím chặt, trông rất hung dữ khó gần.
Trần Thần lập tức nhớ ra người này là ai, sát thần mà mọi người bàn tán trên xe buýt. Đỗ Tinh Vĩ của nhà họ Đỗ, cũng là... tấm gương phản diện của gia đình có mẹ kế cha dượng.
Nguyên chủ bài xích việc Trần Kiến Nghiệp tái hôn, nguyên nhân chủ yếu cũng là vì Đỗ Tinh Vĩ.