Phùng Chiêu Đệ nhớ lại lời Trần Hoài Sách từng nói, rằng nhà họ còn có hẳn một thùng dầu lớn. Trong lòng bà không khỏi xuýt xoa, cuối cùng nhịn không nổi mà hỏi: "Tiểu Thần, cháu lấy đâu ra tiền mà mua mấy thứ này?"

Trần Thần chẳng giấu giếm gì đáp: "Cháu thi đậu vào làm ở nhà máy nông nghiệp. Có người muốn mua lại vị trí đó, nên cháu bán đi thôi."

Phùng Chiêu Đệ nghe xong liền sốt ruột: "Sao cháu lại bán chứ? Công việc đó là ăn lương nhà nước đấy!"

Trần Thần chỉ cười nhẹ: "Thấy hợp thì bán thôi."

Phùng Chiêu Đệ quả thực hận rèn sắt không thành thép: "Hợp cái gì mà hợp! Nếu cháu vào đó làm công nhân, sau này sẽ là người có tiếng trong huyện đấy!"

Trần Thần thoáng nghẹn lời, một lúc sau mới đáp: "Thím hai, ba cháu, Tiểu Bắc và cả mọi người đều ở làng Bình Bá này. Dĩ nhiên cháu là người làng mình rồi."

Phùng Chiêu Đệ: "…"

"Ý ta là tiếc cho cháu thôi mà."

Trần Thần đương nhiên hiểu ý bà nên chỉ nói: "Cháu biết rõ trong lòng, thím hai đừng lo lắng."

Phùng Chiêu Đệ thầm nghĩ mình không lo mới lạ, bà vốn là người hay nhọc lòng. Vào nhà máy làm là được ăn cơm nhà nước, vậy mà Trần Thần lại bán mất công việc đó!

Nhưng nghĩ lại bà tự nhủ thành tích thi đại học của Tiểu Thần vẫn chưa công bố. Biết đâu nhà mình sắp có một sinh viên, sau này được nhà nước phân công công việc, thế thì cũng chẳng cần buồn nữa.

Chỉ là…

Sao Tiểu Thần không nghĩ đến việc bán lại cho người trong nhà chứ?

Nhà bác cả có hai đứa, nhà bà có ba đứa đều đang tuổi phù hợp. Giờ tuy không có tiền mua ngay nhưng chỉ cần có công việc ở nhà máy quốc doanh, làm một thời gian là có lương, đúng không?

Phùng Chiêu Đệ muốn hỏi nhưng lại ngại không tiện mở lời, tự mình nghẹn đến khó chịu.

Trần Thần từng tiếp xúc với bao nhiêu khách hàng, sao có thể không nhận ra vẻ muốn nói lại thôi của bà? Cậu thoáng suy nghĩ một chút liền đoán ra được phần nào.

Cậu khẽ thở dài, như trò chuyện bâng quơ mà nói: "Thực ra ban đầu cháu định nhường công việc này cho mấy anh em họ hoặc Tiểu Phân. Dù gì một cây bút không viết ra hai chữ Trần, chúng ta đều là người một nhà mà."

Quả nhiên sự chú ý của Phùng Chiêu Đệ bị cậu kéo sang, bà không hỏi tại sao không nhường mà chỉ lặng lẽ chờ cậu nói tiếp.

"Nhưng bên nhà máy nông nghiệp tuyển người cũng có yêu cầu. Dù là bán hay làm việc, giờ họ đều đòi tốt nghiệp cấp ba. Người nhà mình không ai đáp ứng được điều kiện đó."

Trần Thần nói vậy không phải bịa. Hiện tại cậu đang thiếu tiền thật nhưng nếu trong nhà có ai đủ tiêu chuẩn, nhường cho người nhà cũng chẳng sao. Chỉ tiếc cả nhà họ Trần, ngoài cậu và Trần Bắc ra, chẳng ai có khiếu học hành. Hơn nữa những năm đó điều kiện khó khăn, phụ huynh cũng chẳng ép con đi học. Chủ yếu là học không nổi thì chẳng phải phí tiền sao?

Phùng Chiêu Đệ nghe xong cũng đành im lặng. Nhà máy người ta có quy định cứng, mình không đạt chuẩn thì trách ai được?

Bà chỉ biết trách đám con cháu không chịu học hành cho ra hồn: "Ai, giá mà tụi nó giống cháu với Tiểu Bắc, chịu khó đọc sách nhiều thì tốt biết mấy. Ngày nào cũng nghịch ngợm như khỉ sống qua ngày, giờ cơ hội tốt đến vậy cũng chẳng tới lượt."

Trần Thần nhân cơ hội nhắc khéo: "Anh em họ với Tiểu Phân thì không được rồi. Sau này thím hai nên để ý sát sao mấy đứa nhỏ như Hoài Thanh, bắt chúng học hành tử tế. Bằng không, không có bằng cấp thì sau này càng khó."

Phùng Chiêu Đệ cực kỳ đồng tình với ý này: "Ta về sẽ trông chừng tụi nó học hành cho đàng hoàng!"

Nhìn thím hai khí thế hừng hực, Trần Thần âm thầm đốt nến cầu nguyện cho đám cháu trong nhà.

Phùng Chiêu Đệ xách đồ về, còn Trần Thần thì mang đồ sang nhà ông bà nội. Đến trước cổng sân, cậu tình cờ chạm mặt thím cả – đúng là oan gia ngõ hẹp.

Trần Thần vừa thấy đồ trên tay bà đã định mở miệng giải thích, nhưng Vương Quế Chi nhanh chân hơn tuôn một tràng như súng liên thanh: "Cháu nói xem, sao cháu lại là đứa chẳng biết sống thế hả? Mới hôm trước đòi men rượu bảo là làm rượu gạo, vậy mà hôm nay đã mua lắm thứ thế này. Đường, dầu, bánh bao thịt – toàn đồ đắt tiền, đều tốn bạc cả đấy! Sau này cháu còn phải học hành nữa…”

Trần Thần vội ngắt lời: "Thím cả, cháu hiểu mà thím đừng giận."

Thời buổi này ai chẳng thèm đường với thịt? Vương Quế Chi dĩ nhiên cũng thèm, nhưng bà lo hơn là kiểu tiêu xài phung phí của Trần Thần. Nhà họ vốn đã nghèo, xài thế này thì lấy đâu ra tiền?

"Ta thấy cháu chẳng có tính toán gì hết. Có tính toán thì đã chẳng mua mấy thứ đắt đỏ này."

Trần Thần đành phải kể lại những gì đã nói với Phùng Chiêu Đệ. Nhưng Vương Quế Chi vốn quen tằn tiện, dù nghe vậy vẫn không nhịn được lẩm bẩm: "Dù sao cháu cũng nên để dành chút tiền cho mình chứ. Cháu giờ không còn nhỏ, cũng đến tuổi dựng vợ gả chồng. Tiền cưới vợ sau này cũng phải có chứ…"

"Thím cả, chuyện đó để sau hẵng nói." Là một người đồng tính, cậu thật sự không muốn bàn đến chuyện cưới xin. "Hôm nay cũng muộn rồi, thím mau đem bánh bao đi hấp đi. À, đây là hai cái cháu mua cho ông bà nội, cùng hấp chung một nồi với thím luôn nhé, phiền thím chút."

Cậu nhanh chóng dúi hết đống bánh bao vào tay Vương Quế Chi rồi chạy mất: "Cháu đi thăm ông bà đây."

Vương Quế Chi: "…"

Bà đáng sợ thế sao?

Trần Thần thầm nghĩ chuyện giục cưới đúng là ác mộng. Cậu bắt đầu cân nhắc lần sau sẽ nhờ Trần Bắc mang đồ đến thay mình.

Để tránh bị bà nội càm ràm thêm, lần này Trần Thần vừa vào nhà đã dùng lý do tương tự, kể lại đầu đuôi câu chuyện, từ việc bán công việc đến lý do không nhường cho người trong nhà, giải thích rõ ràng. Có thể nói cậu rất có ý chí sinh tồn.

Trần Hướng Võ thì không sao, chỉ cảm thán mấy đứa cháu khác không có phúc đó. Còn bà nội Lý lại nói nhiều hơn vừa bảo "Tốn tiền đó làm gì" Vừa mừng vì cháu trai nhớ đến mình. Cuối cùng không từ chối nổi, bà vui vẻ nhận đồ, dù gì đây cũng là mấy thứ hiếm có.

Ba ông bà cháu trò chuyện một lúc. Trong câu chuyện họ nhắc đến việc Trần Kiến Nghiệp tái hôn. Hai ông bà đều bày tỏ: "Người nhà họ Trần chúng ta không giống nhà họ Đỗ đâu nên cháu đừng lo. Nếu sau này ba cháu với mẹ kế đối xử không tốt với hai anh em cháu, ông bà chắc chắn sẽ xử lý họ."

Trần Thần cười tươi đáp lại.

Bà nội Lý còn dặn thêm: "Còn đứa bé mà Lưu Thị dẫn đến, nếu hòa hợp được thì coi nó như anh em mà đối xử tử tế. Nếu không hợp, cháu cũng đừng làm khó nó quá, kẻo ba cháu kẹt giữa lại khó xử. Nhưng nếu nó dám bắt nạt anh em cháu…"

"Bà nội" Trần Thần vội ngắt lời "Cháu có chút ấn tượng về đứa bé đó. Nghe nói nó ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Dù sao sau này cũng là người một nhà, cháu sẽ đối xử tốt với nó. Nội đừng lo, bọn cháu biết cách xử lý mà."

Bà Lý thấy cậu nói chân thành liền cười: "Tiểu Thần nhà ta lớn rồi,biết chuyện thật."

Trần Thần dở khóc dở cười: "Cũng đến lúc phải hiểu chuyện rồi ạ."

“Tiểu Thần này” Trần Hướng Võ bất ngờ gọi cậu.

Trần Thần nghiêm túc: "Ông nội, sao vậy ạ?"

"Trước đây cháu vừa thi xong, ông không hỏi ngay. Giờ cũng qua mấy ngày rồi, ông muốn hỏi chút." Trần Hướng Võ nhìn cậu: "Ông chỉ muốn biết lần này cháu thi đại học thế nào thôi."

Trần Thần cố ý lộ ra chút ngượng ngùng, rồi e dè nói: "Ông nội, có lẽ ông bà sẽ thất vọng đấy ạ."

Trần Hướng Võ lập tức hiểu ra, còn bà Lý thì luống cuống: "Tiểu Thần, thành tích chưa công bố mà, sao cháu lại nói vậy?"

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play