Trần Kiến Nghiệp trực tiếp vác cái bao tải lớn vào căn phòng nơi hai anh em ngủ, đồ đạc chưa tháo ra nên cứ để dựa vào tường.

Trần Thần từ trong bao tải lôi đồ ra đặt lên bàn học, đường trắng và kẹo thì cậu mua tổng cộng 10 cân (5kg), đều được đóng gói sẵn mỗi cân một gói. Cậu chọn ba gói kẹo và một gói đường trắng, rồi lại mở một gói kẹo đổ ra bàn. Loại kẹo cậu mua là loại từng viên được gói riêng nên cũng không sợ bẩn. Sau đó cậu gấp đôi giấy gói kẹo chia thành hai phần, mỗi phần gói năm cái bánh bao thịt rồi lại cắt một đoạn từ tờ giấy gói bánh bao để gói thêm hai cái nữa.

Vừa gói xong thì Trần Kiến Nghiệp bước vào xem tình hình, cậu liền kể chuyện này cho ông nghe, đồng thời nói luôn việc đã bán công việc đi.

Trần Kiến Nghiệp vốn đang ngỡ ngàng với đống đồ trên bàn, nghe xong câu này thì lập tức sốt ruột: "Sao con lại bán công việc đi? Con chẳng phải nói không thi lại nữa sao?"

“Đúng là không thi lại, nhưng con cũng chẳng muốn vào nhà máy nông nghiệp”.

Trần Kiến Nghiệp hoàn toàn không tin lời này: "Con không muốn vào nhà máy nông nghiệp thì lúc đầu đi thi làm gì?"

Cậu bịa đại: "Con muốn bán lấy tiền."

Trần Kiến Nghiệp nhất thời chưa hiểu ra.

Cậu giải thích: "Ba, sau này con muốn làm việc gì đó thật sự cần vốn đầu tư. Nhưng mấy năm nay tiền của ba đều đổ vào việc học của con và Tiểu Bắc, nhà mình khó khăn thế nào con cũng biết. Nên con phải tự tìm cách, con không muốn vào nhà máy nông nghiệp nhưng người khác lại muốn, thế là con nghĩ ra cách này.”

Trần Kiến Nghiệp trong lòng vừa áy náy vừa nghi hoặc, lông mày nhíu thành hình chữ xuyên ( 川 ) : "Con nói thật không?"

Cậu gật đầu: "Thật mà" Thực ra toàn là bịa thôi.

Trần Kiến Nghiệp hỏi: "Thế con muốn làm gì?"

Cậu cười: "Con muốn cả nhà mình đều được sống tốt."

Nghe vậy Trần Kiến Nghiệp không biết nên khóc hay cười. Ông rất muốn nói rằng sống tốt đâu có dễ thế nhưng lại không thốt ra được. Dù sao trong lòng vẫn vui vì thấy con trai biết nghĩ cho gia đình.

Trần Thần không dây dưa thêm ở chủ đề này, chỉ nói thêm với ông về đống đồ, cùng với những thứ chuẩn bị cho ông bà, bác cả và bác hai.

Đồ thực ra không nhiều, nhà bác cả và bác hai mỗi nhà 1 cân kẹo (500g) và năm cái bánh bao thịt. Phần cho ông bà thì hơi nhiều hơn chút, 1 cân đường trắng, 1 cân kẹo và hai cái bánh bao.

Trần Thần nói: "Con được đọc sách bao năm nay đều là nhờ nhà mình nín nhịn từng miếng ăn. Giờ con tự kiếm được ít tiền đầu tiên, con muốn mua chút đồ để báo hiếu họ."

Nhà họ Trần tuy đông người, bình thường măc dù có chút xích mích nhưng tình cảm thực ra rất tốt. Giờ nghe cậu nói vậy, Trần Kiến Nghiệp cảm động đến mức không biết nói gì, cuối cùng chỉ vụng về gật đầu lia lịa: "Đúng, nên làm thế."

"Được rồi" Cậu nói tiếp: "Nhân tiện có Hoài Thanh và Hoài Sách ở đây, bảo chúng mang qua luôn."

Trần Kiến Nghiệp bảo: "Phần của ông bà thì con tự mang qua đấy."

Cậu không ngờ ông lại cẩn thận vậy liền đáp "Vâng ạ"

Trần Thần lấy một nắm kẹo đổ ra trên bàn nhét vào túi, rồi cầm đồ cho nhà bác cả và bác hai đi ra ngoài.

Lúc này mặt trời ngoài sân đã chiếu đến gay gắt, đám trẻ con đứng dưới bóng râm của mái hiên trò chuyện, nội dung xoay quanh đống đồ Trần Thần mang về và những thứ liên quan.

Thấy Trần Thần bước ra cả đám đồng loạt nhìn sang, mắt đứa nào cũng lấp lánh tò mò.

Trần Thần đưa đồ trong tay cho Trần Hoài Thanh và Trần Hoài Sách. Hai anh em đầy ngơ ngác, Hoài Sách hỏi: "Chú Thần, chú đưa cháu làm gì?"

Trần Thần bảo: "Không phải cho hai đứa đâu, là cho nhà các cháu. Nhân tiện các cháu ở đây thì mang về luôn."

Hoài Thanh hỏi: "Chú Thần, trong này là gì?"

Trần Thần cũng không giấu giếm: "Kẹo và bánh bao thịt."

"Kẹo!"

"Bánh bao thịt!"

Đám trẻ reo lên nhìn đồ trong tay Hoài Thanh và Hoài Sách với ánh mắt đầy thèm thuồng.

Hoài Thanh và Hoài Sách cảnh giác nhìn quanh, sợ đám kia lao vào giật.

Trần Thần dặn thêm: "Giao nguyên vẹn cho ông bà nội các cháu, không được tự mở ra nghe chưa?"

Hoài Thanh và Hoài Sách gật đầu lia lịa, đầu óc vẫn ngập trong niềm vui phấn khích vì kẹo và bánh bao thịt.

Đám trẻ đứng nhìn đầy thèm thuồng, Trần Thần móc kẹo trong túi ra định chia mỗi đứa hai viên. Nhưng đám nhóc rõ ràng thèm lắm mà lại không nhận. Hổ Tử nuốt nước bọt khó nhọc: "Kẹo này quý lắm, cháu không nhận đâu."

Trần Thần nhét thẳng vào tay nó: "Cầm lấy, chú có phải người ngoài đâu."

Trần Bắc cũng thèm nhưng vẫn khuyên theo. Dù vậy đám trẻ nông thôn từ nhỏ chưa từng được ăn đồ ngon sao chịu nổi cám dỗ này. Cuối cùng mỗi đứa nhận hai viên, xúc động liên tục nói cảm ơn.

Hoài Thanh và Hoài Sách vội vã ôm túi kẹo và bánh bao về nhà, khi lấy được hai viên kẹo rồi chạy biến. Mấy đứa trẻ còn lại cũng vội mang hai viên kẹo về chia cho gia đình nên không nán lại nữa. Thoáng chốc cả đám tản đi hết.

Lúc này Trần Bắc mới hớt hải hỏi Trần Thần mang về những gì, Trần Thần bảo cậu nhóc tự vào phòng xem.

Đồ trong phòng đã được Trần Kiến Nghiệp dọn dẹp gần xong, dầu ăn và gạo cất vào tủ, thịt thì mang ra bếp. Lúc này ông đang mắc màn.

Trần Thần nói: "Tiểu Bắc, tám cái bánh bao này lát nữa em hấp lên, nếu không để đến chiều thì hỏng mất."

Trần Bắc đã nhìn rõ đồ đạc, không nhịn được nói: "Anh, đồ nhiều quá."

Trần Thần thờ ơ: "Có bao nhiêu đâu, hiếm khi có tiền lại đi huyện một chuyến, không mua chút đồ ngon sao được." Chủ yếu là ngày nào cũng ăn chay cậu chịu không nổi.

Trần Bắc xót xa: "Đắt lắm đấy."

Trần Thần không dài dòng với cậu nhóc: "Ba, con qua chỗ ông bà một chuyến, màn cứ để đấy đã, lát ăn cơm xong con với sẽ Tiểu Bắc giúp một tay."

Trần Kiến Nghiệp trả lời: "Không sao, ba làm một mình được, con cứ đi đi."

Trần Thần biết khuyên không nổi nên cũng không nói thêm, cầm ba gói đồ đi sang chỗ ông bà.

Trên đường đi cậu gặp thím hai Phùng Chiêu Đệ, tay bà cầm hai gói đồ trông rất quen mắt. Cậu đoán chắc bà định mang trả lại.

Quả nhiên vừa mở miệng đã xác nhận luôn: "Tiểu Thần, cháu đến đúng lúc lắm. Thằng Hoài Sách dám mang đồ quý thế này về nhà, cháu mau cầm lại đi."

Cậu bất đắc dĩ: "Thím hai mấy món đồ này là cháu mua để hiếu kính thím và bác hai. Bác cả với thím cả cũng có phần, thím nhất định phải nhận."

Nghe nhà bác cả cũng có thì sắc mặt Phùng Chiêu Đệ dịu đi đôi chút, nhưng vẫn nói: "Nhưng quý quá, kẹo với bánh bao thịt tốn bao nhiêu tiền chứ!"

Trần Thần không nói mấy lời như không đáng tiền, vì thời buổi này đường và thịt đúng là rất quý. Cậu chỉ bảo: "Lần đầu cháu kiếm được tiền, muốn mua chút đồ cho mọi người, để mọi người cùng vui."

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play