Ngày hôm sau, khi Trần Kiến Quân cùng các con đi vào huyện, sắc mặt Trần Tiền có vẻ không được tốt lắm. Dù không biểu hiện rõ ràng, nhưng Trần Thần vốn đã ở chung với Trần Tiền một thời gian dài, làm sao có thể không nhận ra.
Sau khi lên xe buýt, Trần Kiến Quân ngồi xuống phía sau. Trần Thần bị say xe, không thích ngồi cuối xe mà thích ngồi giữa xe, gần cửa sổ. Trần Tiền ngồi ngay cạnh ghế của Trần Thần.
Trong không gian xe buýt ngột ngạt mùi xăng và ẩm mốc, Trần Tiền tựa lưng vào ghế, cụp mắt im lặng hồi lâu, hoàn toàn không còn vẻ cà lơ phất phơ thường ngày. Trần Thần mở cửa sổ, mặc cho gió thổi tung mái tóc trên trán, chỉ hít thở chút không khí trong lành.
Trần Thần đoán Trần Tiền có chuyện muốn nói với mình, nhưng có lẽ hắn chưa nghĩ ra cách mở lời. Trần Thần không thúc giục mà chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Xe chầm chậm lăn bánh. Một lúc lâu sau, Trần Tiền dường như đã nghĩ kỹ "Anh tư, anh biết hết rồi phải không?"
Trần Thần vốn đã chuẩn bị sẵn, ngẩng đầu lên "Chuyện gì?"
Giọng Trần Tiền trầm xuống "Chuyện ba em hôm nay đi vào huyện làm gì, anh tư biết rõ rồi chứ?"

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play