Màu đỏ tươi và màu trắng sáng đan xen vào nhau.
Trong tầm mắt Phương Trầm toàn là hai màu sắc này, sau đó chúng kéo xa ra, biến thành những người mặc quần áo trắng đỏ.
Còn cậu đang đứng trên một sân vận động ồn ào, xung quanh đều là học sinh, nhưng bọn họ không có ngũ quan, trên mặt chỉ là một khối thịt mơ hồ.
Trong tai Phương Trầm toàn là tiếng nói chuyện xì xào, có mấy cậu con trai chưa hoàn toàn vỡ giọng, giọng nói thô ráp như một tờ giấy nhám. Cậu cúi đầu nhìn tay mình, chúng nhỏ hơn bây giờ rất nhiều, thon dài và không có bất kỳ vết chai nào cả. Bộ đồng phục rộng thùng thình che khuất nửa bàn tay, vì quần áo của học sinh mới luôn lớn hơn nhiều so với kích thước thực tế.
Phương Trầm không tự chủ được cất bước đi về phía trước, giống như đang tìm kiếm ai đó, bước chân vội vàng, không cẩn thận đụng phải người khác. Vừa định mở miệng xin lỗi, người không có mặt kia liền đặt tay lên vai cậu: "Phương Trầm, cậu chạy cái gì thế? Vừa tan học đã không thấy bóng dáng đâu, tôi còn đang tìm cậu đây."
Phương Trầm ngẩn ra, nhìn về phía khuôn mặt thịt mơ hồ, bẹt dí kia: "Cậu..." Cậu quen tôi sao? Vậy cậu có biết tôi là ai không?
Lời còn chưa nói hết, cổ tay cậu đã bị một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy. Cậu dời ánh mắt đến trên tay mình, nhìn bàn tay đang nắm lấy mình từ từ mềm nhũn, thối rữa, cuối cùng chỉ còn lại xương trắng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play