Không ngờ lại trùng hợp như vậy, người đàn ông mà cô nhìn trúng lại có cùng ý tưởng với cô.
Điều này khiến cô thấy người đàn ông này càng thuận mắt hơn.
Người đàn ông mắt xanh cuối cùng cũng liếc nhìn Hạ Tịch nhưng vẫn không nói gì, ngay cả biểu cảm trên mặt cũng không có chút thay đổi nào.
"Kỹ thuật bắn súng của anh khá tốt đấy." Hạ Tịch không hề cảm thấy xấu hổ mà tò mò hỏi: “Anh học bao lâu rồi?”
"Ồn ào quá." Người đàn ông mắt xanh nhíu mày khó chịu.
"Vậy không bằng anh nói tên của anh cho tôi biết trước đi?" Hạ Tịch không hề sợ người đàn ông mắt xanh nổi giận, cười nói: “Nếu không thì anh sẽ phải nghe tôi lải nhãi rất lâu đó.”
Người đàn ông mắt xanh dừng bước trừng mắt nhìn Hạ Tịch, trông như thể anh có thể đánh người bất cứ lúc nào.
"Này, nhìn tính tình của anh cũng thối lắm đấy nhá." Hạ Tịch cười hì hì, trong đôi mắt xanh dữ tợn vẫn là dáng vẻ bông đùa tự đắc như cũ.
Người đàn ông mắt xanh bỗng cảm thấy bất lực như đấm vào bông, thậm chí còn cố ý bày ra vẻ mặt hung dữ, nhưng người phụ nữ này lại không hề sợ anh.
Anh biết luôn có một số cô gái cố gắng tiếp cận anh vì khuôn mặt đẹp của anh, nhưng chỉ cần anh tỏ ra hung dữ như vậy thì đa phần đối phương sẽ chạy nhanh hơn thỏ, không ai dám đến gần anh nữa.
Nhưng hôm nay chiêu này không có tác dụng...Anh thực sự không thể đánh phụ nữ.
Người đàn ông mắt xanh lại bước tới trước, miễn cưỡng nói: “Diệp Không Thanh.”
Cho dù chỉ là để người phụ nữ này im lặng thì cũng có mỗi cái tên thôi nói thì nói đi, chẳng mất mát gì cả.
Hạ Tịch đột nhiên vui vẻ, đôi mắt đào hoa lấp lánh: “Tên của anh hay lắm, tôi rất thích.”
Diệp Không Thanh không trả lời mà bước nhanh về phía trước.
Nhưng lần này Hạ Tịch không nói thêm gì nữa, chỉ đi theo Diệp Không Thanh vào thị trường bán sỉ.
Lúc này thị trường bán sỉ vắng tanh, không hề có người, cửa cuốn của mọi nhà kho đều đóng chặt.
Diệp Không Thanh dừng lại, hơi nhíu mày, sau đó lấy ra một con dao găm từ trong ba lô sau lưng ngồi xổm xuống, cạy ổ khóa cửa cuốn.
"Anh có thể mở khóa sao?" Hạ Tịch ngồi xổm bên cạnh Diệp Không Thanh, nhìn Diệp Không Thanh đang chọc vào ổ khóa cửa, tò mò hỏi.
"Không biết." Diệp Không Thanh nói rồi đâm mạnh con dao găm vào cánh cửa cuốn.
Không biết là do kỹ năng và góc độ của anh hay do anh thực sự khỏe mà con dao găm đã đâm xuyên qua cánh cửa cuốn.
"Vậy sao anh không nói sớm?" Hạ Tịch mở bảng thông tin cá nhân, lấy một cây rìu từ trong ngăn chứa đồ ra đưa cho Diệp Không Thanh: “Này, dùng cái này đi.”
Diệp Không Thanh liếc nhìn cây rìu nhét vào tay mình, sau đó ngước mắt nhìn Hạ Tịch.
Đây là lần thứ hai anh nhìn thẳng vào Hạ Tịch.
Lần đầu tiên là vì Hạ Tịch đặt cho anh một biệt danh khiến anh rất không vui. Bây giờ, vì Hạ Tịch lại đưa cho anh một cây rìu nên khiến anh cảm thấy rất phức tạp.
Bây giờ là tận thế, đừng nói rìu là vũ khí tốt để đối phó với thây ma mà điều quan trọng nhất là họ không hề quen biết nhau. Thế mà người phụ nữ này lại dễ dàng đưa vũ khí có thể giết chết mình cho một người lạ như vậy.
Không biết là đồ ngu hay là không sợ chết nữa.
Thấy Diệp Không Thanh nhìn mình chằm chằm hồi lâu mà không nhúc nhích, Hạ Tịch chớp mắt nói: “Không phải là ngay cả rìu mà anh cũng không biết dùng đó chứ?”
Truyện được edit bởi editor Lan Nhi và chỉ được đăng miễn phí tại app TYT
Giọng điệu rõ ràng mang theo sự nghi ngờ.
"Đương nhiên là không phải." Diệp Không Thanh đứng dậy, vung rìu chém vào cánh cửa cuốn.
Cửa cuốn lập tức bị chém ra một lỗ hỏng lớn.
"Tốt quá." Hạ Tịch hài lòng gật đầu: “So với việc dùng con dao nhỏ đó chọc vào cửa cuốn thì cái này hiệu quả hơn nhiều.”
Diệp Không Thanh tiếp tục dùng rìu chặt cánh cửa cuốn thêm vài lần, phá tan nó hoàn toàn để lộ ra một lỗ đủ lớn để người có thể dễ dàng ra vào.
Sau đó, anh đứng ở cửa chặn Hạ Tịch lại, tức giận hỏi: “Cô không sợ tôi dùng rìu này chém cô sao?”
Anh cảm thấy người phụ nữ này có lẽ là hơi ngốc rồi.
"Không sợ." Hạ Tịch ngẩng đầu nhìn Diệp Không Thanh, mỉm cười nói: “Nhìn anh cũng không giống loại người như vậy lắm.”
Diệp Không Thanh hừ một tiếng, không nói gì.
"Nhưng dù tôi có nhìn nhầm thì cũng không sao." Hạ Tịch giơ cổ tay trái lên, để lộ một chiếc vòng tay bạc tuyệt đẹp.
Diệp Không Thanh nhận ra đây là đạo cụ phòng thủ cao cấp nhất, trị giá 5000 vạn, là đạo cụ phòng thủ tiên tiến nhất, có thể chống đỡ được hầu hết các loại công kích.
"Không ngờ cô lại giàu như vậy đấy." Diệp Không Thanh buông rìu, quay người đi vào trong kho.
Người phụ nữ này ỷ vào mình có đạo cụ tốt mà không sợ chút nào, mà đúng là cô cũng không cần phải sợ, đừng nói là rìu mà cho dù là súng lục của anh thì cũng không thể đánh trúng vào đạo cụ phòng thủ cao cấp cao như vậy.
Hơn nữa, một khi đeo đạo cụ này vào thì không ai có thể chạm vào nó trừ khi chính người đó tháo ra.
Xem ra người phụ nữ này không ngu ngốc như anh nghĩ.
Hạ Tịch cầm lấy cây rìu, cất vào ngăn chứa đồ rồi đi theo anh vào nhà kho.
Nhà kho này chứa đầy đồ ăn nhanh, bao gồm mì ăn liền, mì trộn, xúc xích và bánh quy, được xếp gọn gàng trong các thùng.
"Chúng ta may mắn thật đó." Hạ Tịch vui vẻ nhìn quanh: “Sau đợt thu hoạch này thì trong một khoảng thời gian nữa chúng ta không phải lo lắng về đồ ăn rồi.”
Diệp Không Thanh không nói gì, chỉ lo gói mì ăn liền và bánh quy lại.