Ngày thứ ba của tận thế.

Gió mùa đông lạnh lẽo gào thét, cuốn lấy tro bụi thổi tung lên và mùi máu thoang thoảng bay về nơi xa.

Đây là một quảng trường nhưng đã mất đi sự thịnh vượng và nhộn nhịp vốn có khi xưa. Trên mặt đất có thể thấy rất nhiều xác người không thể nhận dạng và một số thây ma bị thổi bay đầu.

Lúc này, trước đài phun nước trên quảng trường có một nhóm nhỏ thây ma đang tiến tới, từng bước ép sát hai người đàn ông mặc áo khoác dày.

Hai người đàn ông thận trọng đứng tựa lưng vào nhau, tiến về phía đài phun nước theo chiều ngang như con cua.

Tốc độ di chuyển của lũ thây ma không nhanh lắm, thậm chí còn hơi chậm vì chuyển động vặn vẹo và có hơi ngờ nghệch, nhưng hai người đàn ông cũng không thể đi nhanh được, bọn họ phải luôn cảnh giác với lũ thây ma đang tiến đến gần vì vậy tốc độ của họ thậm chí còn chậm hơn.

Mỗi khi lũ thây ma sắp lao tới tấn công thì hai người đàn ông mới bắn vài phát.

Họ sử dụng ống giảm thanh để tránh tiếng súng thu hút thêm nhiều thây ma hơn.

Hơn nữa mỗi phát súng bọn họ bắn rất cẩn thận, rõ ràng là rất trân trọng từng viên đạn của mình.

"Tôi nói này, tốc độ của các người chậm quá đấy." Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau đài phun nước, mang theo một chút ghét bỏ không che giấu.

Hai người đàn ông vô thức quay đầu nhìn về phía đài phun nước.

Một người phụ nữ có dung mạo xinh đẹp sáng sủa thò đầu ra, cô chớp mắt, đôi mắt hoa đào tràn đầy quyến rũ, giống như có sức mạnh mê hoặc lòng người.

Hai người đàn ông đều thất thần trong giây lát.

Cùng lúc đó, mấy thây ma đột nhiên lao tới.

Hạ Tịch bước ra từ phía sau đài phun nước, cầm khẩu súng Gatling bắn một loạt đạn về phía trước.

Hai người đàn ông hoảng sợ tỉnh táo lại, nhanh chóng tránh sang một bên sợ sẽ bắn lây vào mình.

Kỹ thuật bắn súng của Hạ Tịch chẳng ra gì, độ chính xác cũng không tốt, nhưng uy lực của súng Gatling lại khá xuất sắc, sau một loạt bắn thì đám thây ma nhỏ kia lập tức bị tiêu diệt.

"Người phụ nữ này, sao cô dám cướp đầu người của chúng tôi chứ?" Thấy trước mặt không còn con thây ma nào, hai người đàn ông vô cùng tức giận, người đàn ông cao gầy kia dẫn đầu làm khó.

Đây là nhiệm vụ săn lùng một ngàn thây ma mà họ phải hoàn thành!

Nếu không phải vì nhiệm vụ chết tiệt này thì họ sẽ không bao giờ muốn ra ngoài chiến đấu trực diện với lũ thây ma này.

Dù sao thật vất vả lắm mới tìm được một chỗ thích hợp, bọn họ lại gặp phải một đám thây ma số lượng không quá khó đối phó, bây giờ phần lớn đầu người của chúng đều bị cướp đi bọn họ làm sao có thể không tức giận được?

Truyện được edit bởi editor Lan Nhi và chỉ được đăng miễn phí tại app TYT

Một người phụ nữ dù có xinh đẹp đến đâu cũng trở nên vô dụng trước số đầu người.

Hơn nữa cũng chỉ là một con đàn bà mà dám cướp đầu với bọn họ, không mắng cô cũng là vì nể tình cô có dáng vẻ xinh đẹp rồi.

"Trên người thây ma này có khắc tên các người sao?" Hạ Tịch liếc nhìn người đàn ông cao gầy kia, không hề tỏ ra yếu đuối mà hỏi.

Cô vỗ nhẹ vào cái áo khoác trắng của mình, cố gắng xua tan mùi thuốc súng trên cơ thể.

"Chúng tôi nhìn thấy đám thây ma này trước mà!" Một gã béo khác trừng mắt nhìn Hạ Tịch, vẻ mặt không vui.

"Có khắc tên các người sao?" Hạ Tịch vẫn nói như vậy, nhưng trong mắt lại có thêm chút mỉa mai.

"Cho dù trên đó không khắc tên chúng tôi nhưng cũng là do chúng tôi phát hiện trước, nó chính là của chúng tôi!" Người đàn ông cao gầy kia không chịu nổi thái độ của Hạ Tịch, sắc mặt đột nhiên tối sầm lại.

"Vậy thì tôi nói, tôi là người diệt trừ bọn chúng trước cho nên chúng nó vốn dĩ thuộc về tôi." Hạ Tịch hừ nhẹ một tiếng, giọng điệu khinh thường: “Ai bảo các người ra tay chậm chạp như vậy.”

Cô nhặt Gatling lên chuẩn bị rời đi.

"Khoan đã, cô cướp đầu người của chúng rồi còn muốn bỏ đi như vậy sao?" Gã béo kia di chuyển thân hình béo ú, tốc độ đi ngang qua cũng nhanh hơn trước rất nhiều: “Cô phải đền cho chúng tôi!”

"Đúng vậy." Người đàn ông cao gầy nhìn về phía khẩu súng Gatling trong tay Hạ Tây, không chút do dự đưa ra yêu cầu: “Tôi thấy là cô đưa khẩu súng Gatling của cô để đền bù cho chúng tôi là được rồi.”

Đây là súng Gatling, hữu dụng hơn nhiều so với súng lục.

Dù là ai nhìn thấy cũng sẽ ghen tị.

Hạ Tịch dừng lại, chĩa họng súng Gatling vào người đàn ông cao gầy kia, mỉm cười: “Anh chắc chắn muốn khoản bồi thường này chứ?”

Người đàn ông cao gầy và người đàn ông béo lập tức dừng lại, thậm chí còn lùi lại không dám đến gần Hạ Tịch.

Đúng lúc ba người đang giằng co thì tiếng gầm rú của thây ma đột nhiên vang lên cách đó không xa. Sau đó, một nhóm thây ma khác chạy về phía quảng trường.

"Chắc chắn là do phát súng vừa rồi của cô!" Gã béo tức giận trừng mắt nhìn Hạ Tịch, trên mặt tràn đầy oán hận: “Nếu không phải vì cô, đám thây ma này căn bản sẽ không tới đây!”

"Nếu không có tôi thì vừa rồi hai người đã bị thây ma cắn chết rồi." Hạ Tịch hừ lạnh một tiếng, nói thêm: “Mặc dù tôi không có ý định cứu các người.”

Nói xong, cô cầm lấy khẩu súng Gatling lao về phía đám thây ma, bắn đạn không chút đau lòng.

Người đàn ông béo: “…”

Người đàn ông cao gầy: “…”

Không biết tại sao vừa nghe cô nói như vậy bọn họ liền vô cùng tức giận!

Giọng điệu của người phụ nữ này giống như giết một con gà vậy, không phải cố ý muốn cứu những con sâu mà con gà sắp ăn, giọng điệu của cô vô cùng tự phụ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play