Dường như anh đã quen với việc sử dụng vũ khí này, mà dưới đòn tấn công của anh lũ thây ma còn chưa kịp đến gần đã bị tiêu diệt từng con một.

Hạ Tịch hơi nhướng mày, lộ ra vẻ hứng thú.

Hay lắm, người đàn ông này, anh đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi.

Người đàn ông béo và người đàn ông cao gầy nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh đang dần tiến lại gần họ, thậm chí trong lúc nhất thời còn quên mất việc nổ súng đoạt đầu người.

Chẳng mấy chốc, hơn một nửa số thây ma ngã xuống, chỉ còn lại một số ít vẫn đang gầm rú và cố gắng lao vào tấn công người đàn ông mắt xanh.

Những thây ma này không có năng lực suy nghĩ, đương nhiên cũng không sợ hãi. Chúng bị bản năng thúc đẩy, chỉ biết lao vào cắn người, cho dù đồng bọn có bị đánh ngã thì chúng cũng sẽ không bỏ cuộc.

Người đàn ông mắt xanh nhanh chóng thay băng đạn tiếp tục bắn vào lũ thây ma, mỗi phát bắn đều trúng đầu chúng.

Chỉ chốc lát sau tất cả lũ thây ma đều đã bị tiêu diệt.

Lúc này, người đàn ông béo và người đàn ông cao gầy kia không còn thái độ hung dữ với Hạ Tịch nữa, cũng không còn trách móc người đàn ông mắt xanh đã cướp mất đầu người của bọn họ.

"Anh bạn." Người đàn ông cao gầy tiến đến gần người đàn ông mắt xanh trước, thái độ rất thân thiện: “Cảm ơn anh đã cứu chúng tôi, không biết xưng hô với anh đây thế nào nhỉ?”

Người đàn ông mắt xanh bước về phía trước, trực tiếp lướt qua người đàn ông cao gầy.

Anh không thèm nhìn người đàn ông cao gầy kia, thậm chí dường như không nghe thấy những gì người đàn ông cao gầy kia nói.

Vẻ mặt người đàn ông cao gầy kia có chút khó coi, nhưng nhìn vào khí chất không dễ chọc của anh cùng vóc dáng cao lớn thì khí thế ngông nghênh của hắn yếu hơn hẳn, không dám bắt bẻ chút nào.

Thấy vậy, người đàn ông béo kia cũng không dám tiến lên nữa.

Lúc này Hạ Tịch đứng dậy, tò mò hỏi: “Mắt xanh, kỹ thuật bắn súng của anh khá đấy, trước kia từng học qua sao?”

Người đàn ông mắt xanh dừng lại, trừng mắt nhìn Hạ Tịch rồi tức giận nói: “Cô nói gì?”

"Tôi hỏi có phải trước kia anh từng học bắn súng sao?" Hạ Tịch mỉm cười lặp lại.

Không ngờ, mặt người đàn ông mắt xanh kia lập tức trở nên tối sầm lại, anh nhìn chằm chằm vào Hạ Tịch bằng ánh mắt tức giận giống như một kẻ săn mồi đang nhìn con mồi yếu đuối.

Hạ Tịch chớp mắt, ngây thơ hỏi: “Sao trông anh có vẻ không vui thế?”

"Ai cho phép cô tùy tiện đặt biệt danh cho tôi?" Người đàn ông mắt xanh hùng hổ chất vấn.

Truyện được edit bởi editor Lan Nhi và chỉ được đăng miễn phí tại app TYT

"Tôi thấy tên gầy kia vừa rồi hỏi tên anh, nhưng mà anh không nói." Hạ Tịch nhún vai một cách vô tội: “Tôi đoán là nếu tôi hỏi thì anh cũng sẽ không nói cho tôi biết. Vậy thì phải có một cái tên để phân biệt anh với hai người đàn ông kia chứ.”

Đôi mắt là đặc điểm dễ nhận thấy nhất của người đàn ông này.

Người đàn ông mắt xanh trừng mắt nhìn Hạ Tịch: “Vậy thì cũng không được đặc biệt danh cho tôi!”

"Vậy thì không bằng anh nói tên của anh cho tôi biết đi?" Hạ Tịch thuận thế hỏi.

Người đàn ông mắt xanh không trả lời mà quay người đi ngang qua Hạ Tịch và đài phun nước hướng về phía sau.

Hạ Tịch không sợ hãi đi theo, mỉm cười tự giới thiệu: “Tôi tên là Hạ Tịch, anh tên gì?”

Bước chân người đàn ông mắt xanh dài hơn, trông như thể anh không muốn để ý đến Hạ Tịch chút nào.

Người đàn ông béo và người đàn ông cao gầy bị ném lại quảng trường nhìn nhau, cả hai đều có biểu cảm phức tạp, có cả nhẹ nhõm và bất lực.

Một người đàn ông và một người phụ nữ, cả hai người bọn họ một thì không thể trêu vào một thì không đụng được, bất kể là bọn họ muốn mượn sức hay là muốn cướp trang bị thì đều không thành, điều này khiến cho bọn họ cảm thấy thực sự rất bất lực.

Nhưng dưới sự bao vây của rất nhiều thây ma như vậy mà vẫn có thể sống sót thì đã là rất may mắn rồi, nghĩ lại đúng là tạ ơn trời đất.

Hạ Tịch đi theo người đàn ông mắt xanh, phát hiện anh cao hơn cô rất nhiều.

Cô cao 1m77, được coi là rất cao đối với con gái, nhưng người đàn ông trước mặt cô lại cao hơn cô cả cái đầu, ít nhất là 1m95.

Chân của người đàn ông mắt xanh này dài hơn chân của Hạ Tịch, mà tốc độ đi đường của anh lại mau, cho nên Hạ Tịch đuổi theo anh có chút mệt do đó cô dứt khoát chạy chậm lại.

"Tôi phát hiện nơi anh muốn đi giống với tôi đó." Hạ Tịch hoàn toàn không thèm để ý đến sự im lặng của người đàn ông mắt xanh, cô cười nói: “Tôi cũng đi đến thị trường bán sỉ thu thập vật tư này.”

Hôm nay Hạ Tịch ra ngoài chủ yếu là để thu thập vật tư.

Nhưng, khi cô đang lái xe đến thị trường bán sỉ thì tình cờ nghe thấy tiếng gầm rú của lũ thây ma ở quảng trường bên cạnh, cho nên cô mới đến đó để tham gia cuộc vui, sẵn tiện tăng chút tiến độ cho nhiệm vụ săn thây ma của mình luôn.

Không ngờ cô lại trùng hợp gặp được một người mình thấy có hứng thú. Hạ Tịch đột nhiên cảm thấy chuyến đi này rất đáng giá.

Nhưng cô không quên trọng tâm chính của ngày hôm nay là thu thập vật tư.

Hạ Tịch đi đến một nơi khác với hầu hết mọi người, hôm nay là ngày thứ ba của tận thế, hầu hết mọi người đều đang đi thu thập vật tư ở siêu thị và cửa hàng tiện lợi, nhưng cô lại đi đến thị trường bán sỉ.

Đây là nơi có nguồn cung dồi dào hơn, nhưng lại nằm ở nơi xa xôi và có thể không phải là nơi đầu tiên mọi người nghĩ đến.

Đặc biệt khi đối mặt với mối đe dọa từ thây ma thì mọi người thường muốn tìm kiếm vật tư gần nhà hơn là đi quá xa vì có quá nhiều điều bất trắc và nguy hiểm.

Nhưng Hạ Tịch không sợ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play