Tô Viễn cũng không muốn nói thêm gì, có lẽ ở trong mắt bọn họ,

giải thích chính là che giấu, che giấu chính là sự thật.

Từ trước đến này Tô Viễn không thích những nơi như quán bar,

sở thích của con người cũng không giống nhau, ngoại trừ da

trắng chân dài.

Người khác có lẽ sẽ rất thích, ví dụ như tiện nhân, cậu ta lôi kéo

mấy chị em, ở trong đám người điên cuồng vặn vẹo, dáng vẻ rất

high, ngay cả học bá Tống Ngữ Thư cũng bị kéo vào.

Mà Tô Viễn chỉ cảm thấy rất ồn ào, âm nhạc đỉnh tai nhức óc âm ï

đến khiến người ta phiên lòng.

Nói thật, nếu không phải còn có một lệ quỷ chờ đánh dấu, Tô

Viễn đã sớm đi rồi.

Làm cho người ta ngoài ý muốn chính là, Sử Tiến lại không vào

trong sàn nhảy, ngược lại là ngồi ở bên cạnh Tô Viễn.

"Nào, Viễn Tửi Chúng ta cạn một ly, chân trời ở đâu không có cỏ,

không cần buồn, đừng vì một em gái mà từ bỏ toàn bộ vườn hoa.

Tô Viễn "Hỏi chấm ? Chấm Hỏi ?"

"Tại sao tôi phải buồn lòng...

Tô Viễn không khỏi dở khóc dở cười đáp: 'Lão đại, không phải

cậu tưởng tôi thích cô ấy chứ?"

"Chẳng lẽ không phải sao?

"Cậu nghĩ nhiều rồi?" Tô Viễn có chút dở khóc dở cười, dây tơ

hông của ngự quỷ giả, cho dù nguyệt lão câm dây thép cũng

không buộc được, nhất là loại người quanh năm quanh năm đấu

tranh bên bờ vực sinh tử như bọn họ, làm sao có thể có tâm tư

phong hoa tuyết nguyệt, yêu đương.

Cho dù Tô Viễn không có vấn đề lệ quỷ hồi sinh, nhưng cũng sẽ

không có tâm tư suy nghĩ chuyện này.

Thế cục hiện giờ cũng không lạc quan, sự kiện linh dị toàn câu

hóa đã trở thành điều tất nhiên, hắn phải tranh thủ chút thời gian

còn dư lại để tăng cường thực lực của bản thân, làm sao có tâm

tư đi suy xét phương diện này.

Gia nhập tổng bộ có lẽ là một lựa chọn tốt, sử dụng các nguồn

lực của tổng bộ để có được hồ sơ tốt hơn về lệ quỷ, tìm kiếm nơi

xảy ra các sự kiện kỳ lạ.

Nhưng phương thức quản lý bên trong tổng bộ có vấn đề, quá

nhiêu phe phái, mâu thuẫn cũng quá nhiều, có thể lên chức cao

tầng tổng bộ cơ bản cũng sẽ không phải là kẻ đơn giản, luận tính

kế chỉ sợ còn tàn nhẫn hơn lệ quỷ giết người, nếu hắn tùy tiện gia

nhập chỉ sợ sẽ bị sai bảo như một công cụ. Có lẽ hắn nên đổi một

phương thức khác, chẳng hạn như hợp tác...

Hoặc là hắn nên tự mình bồi dưỡng một ngự quỷ giả trà trộn vào?

Mặc dù hắn đang suy nghị, nhưng quỷ nhãn vẫn một mực âm

thâm quan sát Hứa Tú Trân, mắt thấy cô nàng ở trong sàn nhảy

nhảy nhót một hồi lâu, sau đó có vẻ mệt mỏi rồi xoay người đi vê

phía toilet.

Tô Viễn nhất thời lộ ra nụ cười hài lòng.

Bởi vì trong toilet có gương, một tấm gương đủ lớn, đủ để lệ quỷ

kia phát huy.

Đó là một lệ quỷ rất kỳ lạ, quy luật giết người của nó rất đặc thù,

cũng sẽ không trực tiếp dẫn đến cái chết của con người. Nó là lấy

gương làm bàn đạp để kéo người vào thế giới trong gương, sau

đó thay thế thân phận người trong hiện thực, dùng cách này trà

trộn vào hiện thực.

Về phân người bị lệ quỷ thay thế, sẽ bị nhốt trong gương.

"Viễn Tử, sao trông cậu cười đê tiện thế, có phải lại coi trọng chị

gái nào không?”

Là tiện nhân, cậu ta nhảy mệt rồi trở vê thở dốc.

Tô Viễn thu liễm nụ cười, mặt không chút thay đổi nói: "Tôi

không có, đừng nói bậy, tôi chỉ đang suy nghĩ triết lý nhân sinh”.

“Cái gì?

"Cậu nói nhảm nhiều quá đấy", Tô Viễn nói: "Nếu còn không đi

qua, phỏng chừng của cô nàng của cậu sẽ bị người khác cướp đi.

Trịnh Kiện vội vàng quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy có mấy

người vây quanh bạn gái tương lai của mình, cậu ta vội vàng

dùng ngón tay chọc Sử Tiến: "Lão đại, cậu xem, chị dâu với nhóm

Mộng Kỳ.

Bên kia ba nữ sinh bị mấy người đàn ông vây quanh, tựa hồ đã

xảy ra một chút chuyện không vui vẻ lắm, Sử Tiến biến sắc, vội

vàng nói: Đi, chúng ta đi qua xem đã xảy chuyện gì." Hai người

đứng dậy đi qua, Tô Viễn cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đuổi theo,

đây là một trong những nguyên nhân hắn không thích đến quán

bar.

Một là bởi vì quá ồn ào, hai là bởi vì người trẻ tuổi ở đây không

biết kiêm chế, uống nhiều rượu đến say sưa, loại chuyện gì cũng

có thể làm ra, cực kỳ dễ gây ra phiền toái.

Âm nhạc của quán bar quá ồn ào, đợi đến sau khi đi vào, Tô Viễn

mới phát hiện, Lưu Tư Tư đang ôm ngực, vành mắt đỏ lên, trên

mặt tràn đầy vẻ mặt sợ hãi và bất lực. Mà bạn gái Sử Tiến thì che

chở hai cô bạn phía sau, vẻ mặt phẫn nộ, ngực phập phồng kịch

liệt, nhìn qua vô cùng tức giận.

Nhóm người Tô Viễn đi tới, mấy nữ sinh như tìm được chỗ dựa,

liên tục nhìn qua.

Sử Tiến đi qua và hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?”

"Mấy người này đùa giỡn lưu manh, động tay động chân với bọn

em.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play