Nhìn từ góc độ gương, lệ quỷ biến thành dáng vẻ nữ sinh đang

nhìn chằm chằm một phương hướng, nếu như hắn nhớ không

lâm, hình như nữ sinh kia là Hứa Tú Trân

Khi gương Tô Viễn chiếu đến nó, đồng thời nó cũng quay đầu

nhìn về phía gương, nhưng Tô Viễn cũng không dùng gương

nhắm thẳng vào mình, cho nên nó chỉ nhìn vào gương rồi lại quay

đầu, tiếp tục nhìn chằm chằm nữ sinh kia, chờ thời cơ.

Trong khoảnh khắc nó quay đầu, Tô Viễn rõ ràng thấy rõ đó là

một gương mặt vô cảm. Hờ hững, lạnh lẽo, không có cảm xúc mà

con người nên có.

Nếu đã xác định được mục tiêu mà lệ quỷ theo dõi, nên Tô Viễn

trở nên bình tĩnh, kế tiếp hắn chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được,

muốn tiến hành đánh dấu nhất định phải để lệ quỷ này tiến vào

hiện thực mới được.

Nhưng hắn cũng có vài phần tò mò quy luật giết người của lệ quỷ

này.

Rốt cuộc Hứa Tú Trân bị lệ quỷ theo dõi như thế nào? Cũng

không thể giống như Trương Vĩ soi gương chơi kéo búa bao cả

đêm chứ?

Khó có thể lý giải và phỏng đoán, Tô Viễn không nói chuyện này

ra, bởi vì nói ra cũng vô dụng, bọn họ chỉ là người thường, không

giải quyết được bất cứ chuyện gì.

Huống chi... trước khi tự mình trải nghiệm sự kiện linh dị, nói ra

cũng chỉ có thể bị người ta coi là kẻ ngốc, hoặc là tinh thân có

vấn đề.

Chi bằng không lên tiếng, chờ cốt truyện phát triển, chờ bọn họ

trải qua sẽ tin.

Nghĩ đến đây, Tô Viễn trả lại gương.

"Cảm ơn cô đã cho tôi mượn gương.

'Không có gì.

Người khác thì thấy, chẳng qua Tô Viễn cầm gương soi, sau đó

vẫn luôn ngẩn người, giống như trâm mê vẻ đẹp của bản thân

không cách nào tự kiêm chế, hành động này ở trong mắt người

khác kỳ thật rất kỳ quái, tựa hồ sẽ để lại ấn tượng kỳ lạ nào đó.

Đây là một chàng trai rất yêu bản thân.

Nữ sinh trong phòng không hẹn mà cùng suy nghĩ như vậy.

Sau khi uống rượu no nê, theo lịch trình kế tiếp là đến quán bar

nhảy nhót.

Địa điểm đã sớm định sẵn, cách vị trí khách sạn không xa, cũng

không cân đi taxi, chậm rãi đi bộ còn có thể tiêu hóa một chút.

Sử Tiến dắt bạn gái đi đầu, toàn bộ chỉ tiêu tối nay là do cậu ta

trả, vốn Tô Viễn đề nghị chia ra, nhưng bản thân cậu ta lại không

quan tâm, dùng lời của cậu ta mà nói chính là anh em cùng nhà

thì đừng so đo những thứ này, dù sao cậu ta cũng có tiên.

Hành động này của cậu ta làm gương cho Tống Ngữ Thư và nữ

sinh tên Hứa Tú Trân đi ở vị trí thứ hai, hai người thỉnh thoảng

tán gẫu một chút, giữ một khoảng cách nhất định.

Mà Trịnh Kiện và em gái thứ ba tên là Quan Đình đi cùng nhau,

cậu ta đang dùng hết toàn bộ bản lĩnh để chọc em gái vui vẻ, có

thể thành hay không, phỏng chừng phải xem ý trời, xem vận khí,

xem em gái có cảm giác với cậu ta không.

Mà Lưu Tư Tư và Tô Viễn đi ở cuối cùng, tựa hồ là bởi vì hành

động lúc trước ở trong phòng riêng nên bị lâm tưởng là đối tượng

hắn mong muốn.

Hai người một trước một sau, Tô Viễn tụt lại phía sau nữ sinh một

bước, nhìn hai bím tóc của cô gái vì đi đường mà lắc qua lại, hắn

không khỏi sinh ra một loại xúc động muốn cầm hai bím tóc!

Khó trách đám trạch thời Heisei đều thích loại cảm giác này, thì ra

bọn họ khát vọng tay câm cương dây thừng, tung hoành chiến

trường, xâm nhập vào trong đó, hướng vê cảm giác đánh đâu

thắng đói

- Giải thích "Trạch" là chỉ người thích ru rú trong nhà. Hết giải

thích.

Vì vậy, hứa với tôi, đừng để hai bím tóc của cô trở thành dây

cương trong tay của người khác ...

Nhưng mà đi tới đi tới, đối phương bỗng nhiên dừng bước, suýt

nữa khiến Tô Viễn đụng phải.

"Có chuyện gì vậy?”? Tô Viễn kinh ngạc nhìn về phía Lưu Tư Tư

quay đầu lại.

Chỉ thấy cô nàng đỏ mặt, hình như có chút ngượng ngùng, lại có

chút khó xử, giọng nói nhỏ như muỗi kêu vậy.

"Có một số lời tôi cảm thấy vẫn là nói rõ ràng thì tốt hơn, tránh

gây ra hiểu lầm không cần thiết."

Trong lòng Tô Viễn đột nhiên có dự cảm không ổn.

Có phải cô nghĩ rằng hắn có ý với cô ấy phải không?

Sao có thể! Phụ nữ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ hắn đánh dấu!

Trong lòng không mỹ nhân, đánh dấu đến xuất thần.

Quả nhiên, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lưu Tư Tư đỏ bừng, vẻ mặt

áy náy nói với Tô Viễn: "Có phải anh thích người ta không, thực

xin lỗi, tôi vẫn chưa muốn yêu nhau sớm như vậy, hơn nữa anh

cũng không phải gu của tôi, cảm ơn anh, anh là người tốt..."

Tô Viễn ngây ngẩn cả người, không nói nên lời.

Cô gái này vô duyên vô cớ phát cho hắn một tấm thẻ người tốt là

có ý gì? Hắn không đuổi theo cô...

Không đợi hắn giải thích, đối phương nhìn dáng vẻ của hắn tựa

hô là bởi vì bị từ chối mà chịu đả kích lớn, nói xin lỗi thêm lần

nữa, sau đó vội vàng chạy vê phía trước, tựa hồ là sợ hắn níu

kéo

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play