Tô Viễn nhìn về phía mấy người kia, phát hiện cả đám đều giống

côn đồ, trên người cậu ta in đây hình xăm, tựa hồ sợ người khác

không biết sao bọn họ đi ra ngoài lăn lộn, không khỏi hơi cảm

thấy kinh ngạc.

Đầu năm nay còn có kẻ ngốc như vậy?

Nghe các cô gái tố cáo, những người đó dừng tay lại, lúc này mới

nói: "Vị tiểu thư này, cơm có thể ăn bậy chứ nói không thể nói

bậy, cái gì mà bọn tôi động tay động chân với các cô, rõ ràng là

các cô giãm lên chân tôi trước, vậy tôi sờ lại không quá đáng chứ.

Hơn nữa, trong sàn nhảy nhiêu người như vậy, sờ mó đụng chạm

gì đó không phải là chuyện bình thường sao.'

Đúng đó, đúng đó, Vương thiếu nói rất đúng, tất cả mọi người

đều là người văn minh, chuyện của người văn minh, làm sao có

thể gọi là đùa giỡn lưu manh”

"Tôi ở trên sàn nhảy còn bị rất nhiêu người đụng phải, vậy bọn

họ chẳng phải là tất cả đều sàm sỡ tôi sao?"

Cậu ta nói chuyện phả đầy mùi rượu, nhìn ra được những người

này uống không ít.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra mấy người này đang đùa bỡn

vô lại, nhưng đều suy nghĩ chuyện không liên quan đến mình,

không có bất kỳ người nào đi ra nói vài câu, mà là nhường chõ,

tránh ảnh hưởng đến mình.

Đây là bản chất của con người...

Tô Viễn im lặng không lên tiếng, lạnh lùng nhìn tất cả.

Sử Tiến nghe vậy nhíu mày, trâm giọng nói: "Trong sàn nhảy cho

dù có va chạm, nhưng mấy người cũng không thể động tay động

chân với mấy nữ sinh, như vậy cũng quá mức...

"Liên quan đếch gì đến mày, mày là cái thá gì chứ!"

Một trong số những người đó đột nhiên mắng Sử Tiến: 'Ông đây

thích sờ ai thì sờ người đó, tao thấy mấy đứa này lẳng lơ như này,

sờ thì có sao, tao sờ thì sao chứ! Cũng mất tí thịt nào đâu!"

"Nếu thật sự không được, tao để mấy em gái này sờ phía dưới

của tao một cái cũng được."

Nói xong người nọ còn thô tục mà ưỡn thân dưới.

"Sờ con mẹ mày ấy!"

Sử Tiến vẫn luôn nhẫn nại nghe vậy rốt cuộc nhịn không được

nữa, cậu ta đạp một cước, mới vừa rồi vì có lo lăng nữ sinh ở đây,

cho nên mới nhường nhịn. cậu ta vốn nghĩ mỗi người lùi một

bước, nơi này cũng không phải địa bàn nhà mình, không nên gây

chuyện, nếu không lấy tính của hắn đã sớm ra tay, nào còn để

cho đối phương ăn nói lỗ mãng như thế.

Một cước này vừa nhanh vừa chuẩn lại hiểm độc, đối phương lại

không hề phòng bị nên bị đáp đúng bộ phận quan trọng, nhưng

Sử Tiến vẫn biết khống chế, chỉ đá bụng hắn ta chứ không đạp

vào cái chân đoạn tử tuyệt tôn.

Nhưng mặc dù vậy, với vóc dáng cao 1 mét 8 của cậu ta, nặng

gân 85 ki-lô-gram, một đá này cũng khiến đối phương nằm sấp

trên mặt đất, không đứng dậy nổi.

Cái tên ăn nói lỗ mãng bị ngã xuống đất, những người khác lập

tức hoảng hốt, vội vàng vây quanh.

"Vương thiếu, Vương thiếu anh không sao chứt”

Mau gọi điện thoại, gọi xe cứu thương đi

"Mẹ kiếp, chúng mày chết chắc rôi, mau gọi người..."

Nhìn thấy một màn này, người trong sàn nhảy vội vàng tản ra tạo

ra một khoảng trống, mắt thấy một trong những người đối diện

lấy một cái bộ đàm giống từ bên hông ra nói vài câu, nhất thời

sắc mặt Sử Tiến khẽ biến, cậu ta quay đầu nói với Tô Viễn: "Viễn

Tử, cậu mau dẫn mấy cô nàng đi trước, sau đó lập tức báo cảnh

sát. Đi?! Đệch mợ, chúng mày một đứa cũng không được đi! Tất

cả con trai đưa đi giết, con gái thì đưa hết đi cho tao, tao muốn

chúng phải khóc trên giường, gọi tao là ba." Người nọ ôm bụng

nửa ngày mới bình tính lại, hắn ta nghiến răng nghiến lợi nói,

giọng nói lộ vẻ hận thù với Sử Tiến.

Cho dù là đơn thương độc mã, Sử Tiến cũng không sợ.

Dù sao ưu thế chiều cao với cân nặng bày ra đó, hơn nữa nhờ

điều kiện gia đình, anh ta còn đặc biệt đi học tán đả, trong tình

huống bình thường, ba hai người tay không thể đến gần.

Nhưng hiện tại hiển nhiên không phải chỉ có ba hai người, sau

cuộc điện thoại kia, chỉ chốc lát sau đã có mười mấy người xông

vào, cho dù anh ta có thể đánh nhưng cũng khó địch lại nhiều

như vậy, càng đừng nói đến bên cạnh còn có nữ sinh.

Ai có thể chống đỡ đây!

Dù sao đây cũng là hiện thực chứ không phải phim, có lẽ thật sự

có một người đánh lại mười mấy người, nhưng những người này

bình thường là ở bộ đội đặc chủng chứ không phải xuất hiện

trong quán bar nhảy nhót.

Hy vọng duy nhất là đối phương có thể thu liễm một chút, chung

quy bây giờ là xã hội pháp quyên.

Vẻ mặt nữ sinh lộ vẻ sợ hãi, vốn dĩ mọi người vui vẻ đi ra ngoài

chơi, ai lại nghĩ đến sẽ xảy ra loại chuyện này, trong lúc nhất thời

cũng không biết nên làm thế nào cho phải.

Mắt thấy đi cũng không xong, Sử Tiến trực tiếp quay đầu nói với

các cô: "Hiện tại lập tức báo cảnh sát.

Người nọ sau bình tính lại, nhìn thấy nhân số bên mình chiếm ưu

thế, ngược lại càng kiêu ngạo.

"Báo cảnh sát? Tao xem ai dám! Đứa nào dám báo tao lập tức cắt

đứt tay đứa đó!"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play