Bác sĩ của trường gọi một chiếc xe cá nhân đợi sẵn bên ngoài nhà thi đấu. Khương Trĩ Nguyệt giúp Hạ Tùy đi lấy áo khoác ở phòng nghỉ, sau đó lên xe ngồi cạnh anh.
Tháng mười một, nhiệt độ giảm xuống khoảng năm độ, gió lạnh cuốn đi những chiếc lá khô cuối cùng còn bám trên cành cây, màn đêm chầm chậm buông xuống.
Bác sĩ của trường trực tiếp liên lạc với bác sĩ khoa xương của bệnh viện trực thuộc Đại học A, lái xe vào bãi đỗ. Một y tá nhỏ nhanh ta đẩy chiếc xe lăn đến.
Hạ Tùy nhìn chiếc xe lăn, im lặng một lúc rồi nói: "Có nạng không?"
Khương Trĩ Nguyệt nghĩ anh muốn giữ lại chút thể diện cuối cùng của một Bking ngầu lòi, liền bước lên một bước, nhận lấy chiếc xe lăn từ tay cô y tá, đẩy đến trước mặt anh. Sau đó, cô tháo chiếc khăn quàng cổ trên cổ mình, ra hiệu anh cúi đầu xuống.
Hạ Tùy bị bác sĩ ép ngồi xuống xe lăn, còn chưa kịp phản ứng, một mùi hương hoa thoang thoảng đã ùa vào mũi. Chiếc khăn quàng ấm áp mang theo hơi ấm cơ thể cô quấn lấy cằm anh, phần viền rộng che đi mũi và miệng, chỉ để lộ đôi mắt đen sâu thẳm.
Khương Trĩ Nguyệt quay sang nói với cô y tá: "Chị ơi, có thể đi được rồi."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT