Lớp rèm vàng buông xuống, che khuất mọi thứ bên ngoài một cách mờ mở ảo ảo. Cơ Tố từ từ mở mắt, nhìn thấy bên ngoài rèm, chiếc áo lót màu trắng thuần đã bị Cơ Vị Tưu cởi ra ném sang một bên, sống lưng thon thả cũng bị lớp rèm mỏng che phủ, không giống kiểu vẻ đẹp trung tính không phân nam nữ của tuổi thiếu niên, nhưng chắc chắn là cảnh đẹp ý vui.
Cơ Vị Tưu thay một bộ đồ lót mới, chất vải khô ráo áp sát vào da thịt, khiến cậu thoải mái ngâm nga. Rõ ràng thời tiết hiện tại đã chuyển lạnh, đôi khi ngủ say cậu vẫn đổ mồ hôi, có lẽ là do vẫn còn trẻ, hỏa khí quá thịnh.
Cậu nghe thấy tiếng động trong rèm, liền vén rèm nhìn vào, quả nhiên thấy Cơ Tố đã tỉnh. Cậu không bận tâm... thời gian cũng sắp hết, nếu không tỉnh thì chắc Khánh Hỉ công công cũng sẽ vào gọi thôi. Cơ Tố có phúc được ngủ một mạch đến bữa tối mới dậy chắc? Đùa gì vậy, không cần làm việc cho thiên hạ nữa à?
Cơ Vị Tưu vốn định cười, nhưng rồi nghĩ đến việc hiện giờ mình đã trở thành một “người dậy sớm từ ba giờ sáng”, thì lập tức không còn cười nổi nữa. Giọng cậu nhàn nhạt: “Ta đánh thức Hoàng huynh rồi à?”
Cơ Tố đáp một tiếng, ngồi dậy khỏi giường, ôm chăn mỏng ngồi yên lặng ở đó. Có lẽ nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong, cửa rèm được khẽ vén ra, Khánh Hỉ công công định vào hầu hạ, nhưng lại nghe Cơ Tố nói: “Không cần hầu hạ.”
Rèm cửa lại được lặng lẽ buông thõng đóng lại.
Cơ Vị Tưu ngồi xuống giường La Hán bên cạnh, tự rót cho mình một chén trà lạnh, uống một hơi hết nửa chén. Trà lạnh vào bụng, cậu cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều, hỏi: “Hoàng huynh uống trà không?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT