Anh ấy tôi luyện bao nhiêu năm nay, cứ ngỡ bản thân sẽ không còn phải trải qua cảnh ngộ như lúc đối mặt với ảnh đế Cố năm xưa bị diễn xuất của đối phương áp chế đến mức nhất thời chẳng phân biệt được đâu là phim đâu là đời thực nữa.
Dù sao anh ấy cũng sắp thành lão làng rồi, bị môi trường xung quanh và các diễn viên khác dẫn dắt đến mức hoàn toàn quên mất mình là một diễn viên, đó là đặc quyền của diễn viên trẻ, anh ấy vốn không nên trải qua chuyện này nữa mới phải.
Lần đầu tiên gặp ảnh đế Cố anh ấy đã rất lúng túng, sau mấy chục lần diễn với người có kỹ năng diễn xuất tinh xảo như vậy, anh ấy đã sớm thấy bình thường, không còn bị cuốn theo nữa.
Vậy mà giờ lại gặp phải tình cảnh đó một lần nữa.
Lý Sơn hồi tưởng lại tình huống vừa rồi, cảm thấy mình đã phạm phải sai lầm khinh địch, anh ấy cho rằng cô gái kia diễn xuất bình thường, nên đương nhiên không dốc hết hai trăm phần trăm sức lực để ứng phó, trước đây khi phải diễn với những kẻ cuồng diễn, anh đều tập trung hết tinh thần, lần này sơ ý, chẳng phải đã trúng kế sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Sơn không khỏi dâng lên nỗi hổ thẹn.
Vậy mà anh ấy còn dám chê cô gái kia diễn dở, kết quả bản thân lại bị diễn xuất của người ta làm cho choáng váng đến mức không thể hoàn hồn, thật là mất cái mặt già này quá, may mà anh ấy chưa từng nói với ai về những suy nghĩ đó…

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play