Sở Dịch Lan không thích mùa đông, không thích tuyết rơi, nhưng năm nay thì khác.
"Kế hoạch Lam Hải" tiến hành thuận lợi, anh cũng có thể theo nhịp độ của Thẩm Liên mà tạm thời nghỉ ngơi một thời gian.
Vừa mở mắt ra, anh liền ngửi thấy hơi thở của tuyết đầu mùa len lỏi qua khe cửa sổ. Sở Dịch Lan cau mày theo bản năng, ông ngoại và mẹ anh đều lần lượt qua đời vào thời điểm này trong năm, nhưng khi quay đầu lại, anh nhìn thấy một con bạch tuộc nhỏ màu xanh mặt cười đang nằm trên gối, lớn hơn bàn tay anh một chút, còn được đắp chăn cẩn thận.
Lông mày nhíu chặt của Sở Dịch Lan dần giãn ra, cho đến khi khuôn mặt anh trở nên hoàn toàn thả lỏng.
Con bạch tuộc nhỏ là vật kỷ niệm mà Thẩm Liên được tặng khi quay quảng cáo trước đó, đôi mắt nó nhìn rất dễ thương, nhưng xưa nay Sở Dịch Lan không quan tâm đến dễ thương hay không. Chỉ là do Thẩm Liên mang đến nên nó trở nên khác biệt.
Sở Dịch Lan cầm con bạch tuộc nhỏ nghịch một lúc, sau đó xuống giường rửa mặt. Anh vừa mở cửa phòng ngủ liền nghe thấy Thẩm Liên hét lên: "Thằng nhóc này! Mày ngậm dép của tao chạy lung tung làm gì hả?!"
Sở Dịch Lan nhìn xuống lầu thì thấy Thẩm Liên nhảy lò cò một chân chặn Sở Trư Mi ở một góc. Cậu giành lại dép xong, việc đầu tiên cậu làm là đánh hai cái vào mông mèo. Dù không dùng sức, nhưng Sở Trư Mi vẫn kêu meo meo meo tỏ vẻ phản đối.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play