“Hả?” Ba người chúng tôi lập tức ngơ ngác, Kiều Kì liền căng thẳng hỏi ngay: “Vậy cậu ấy sao rồi? Bị thương rồi sao?”
Nhân viên tàu điện ngầm lắc đầu, tỏ ra rằng anh ấy không rõ lắm. Anh ấy nhớ lại rồi nói hình như nam sinh đó bị ngất xỉu, bộ dạng mê man bất tỉnh.
“Có thể là bị bệnh rồi, cho nên mới được người ta đưa đến bệnh viện rồi..”
“Có phải là được đưa đến bệnh viện không?” Tôi nghĩ, “làm sao mà anh biết được?”
“Người đàn ông cõng cậu ấy nói với tôi như vậy đó. Bởi vì tôi nhìn thấy tình huống đó, cho nên mới quan tâm bước đến hỏi một câu, người đàn ông đó nói với tôi như vậy.”
“Người đàn ông đó? Người đó trông như thế nào?”
“Cái này thì tôi không rõ lắm, bởi vì lúc đó anh ta đeo khẩu trang, còn đội một chiếc mũ lưỡi trai và đeo một cặp kính đen.”
Nhân viên tàu điện ngầm vừa nói như vậy xong, tôi lập tức nghĩ ngay đến người đàn ông kì lạ đó. Tôi vội vàng ghi chép lại mấy chuyện này vào trong quyển sổ, đây là cái tật của tôi, luôn thích ghi chép lại những chuyện được cho là quan trọng. Bởi vì ghi chép quá nhiều thứ, sổ của tôi cũng đã phải đổi đến mấy quyển rồi. Tôi ghi chép lại một cách chi tiết chuyện mà nhân viên tàu điện ngầm nói, một dự cảm không lành chẳng biết từ đâu ập đến trong đầu tôi.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT