Cô ấy nói nơi mà cô ấy muốn đến là một cái công viên, ở trong có chôn 72 người chết.
Tôi sao mà biết được? Nhà tôi cũng có phải mở dịch vụ tang lễ đâu!
Phải rồi... có khi nào là nghĩa trang Bảy mươi hai liệt sĩ Đồi Hoa Cúc không nhỉ? Nhưng mà, nếu muốn đi đến công viên đó, thì phải đi về phía bắc mới đúng, sao cô ấy lại leo lên chuyến tàu điện đi về hướng ngược lại vậy a?!
Lúc tôi đang còn giúp Hạ Tảo An giải quyết vấn đề, Kiều Kì tách khỏi chúng tôi. Tôi nghĩ chắc là cô ấy rời đi cùng với Khâu Tử Minh, không ngờ, một lúc sau cô ấy lại vội vàng chạy trở lại.
“Kiều Kì, cậu sao thế? Khâu Tử Minh đâu? Chẳng phải cậu ấy đến đón cậu sao?”
“Không thấy cậu ấy đâu cả! Kì lạ thật!”
“Không phải chứ?”
Tôi nhìn khắp xung quanh. Trên sân ga người đến người đi, đoàn tàu phía sau lại một lần nữa xuất phát, cuộn lên tiếng gió ro ro chạy vào đường hầm tối tăm. Bên cạnh đều là những hành khách đang đợi tàu, cách đó không xa còn có một nhân viên tàu điện ngầm đang đứng, buồn chán tẻ nhạt quan sát khung cảnh xung quanh. Trong số những người này, quả nhiên không nhìn thấy bóng dáng của Khâu Tử Minh.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT