“Này, cậu không được chết đâu đó!” Cô ấy lay lay Kiều Kì đang lơ mơ đôi mắt nửa tỉnh nửa mê, cuống cuồng như sắp khóc đến nơi.
Tôi nhảy cà nhắc cà nhắc tới trước mặt họ. Hạ Tảo An chết tiệt, chắc là đã dẫm sưng ngón chân của tôi rồi! Tôi nhặt lấy chiếc điện thoại di động của Kiều Kì đã bị trượt xuống đất lên xem thử. Cô ấy vừa mới nói chuyện điện thoại với ai vậy? Có lẽ đối phương đã nói gì đó kích động đến cô ấy, cho nên mới làm chứng hen suyễn của cô ấy phát tác.
Nhưng mà, cuộc gọi đã kết thúc rồi.
Lúc Kiều Kỳ hồi phục lại, bộ dạng cô ấy có vẻ vẫn còn kinh sợ chưa thôi, chỗ lồng ngực phập phồng dữ dội không dễ dàng gì mới ổn định lại, nhưng dĩ nhiên rõ ràng là rất mệt, giọng nói cũng vì thế mà yếu ớt hơn. Giống như cô ấy đang sợ hãi điều gì đó, nhìn ngó xung quanh một cách hoảng sợ, giống như là có người đang ở một nơi nào đó đang theo dõi chúng tôi.
“Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Có thể tụi mình có thể giúp được đó.”
“Không... tớ...” Cô ấy muốn nói rồi lại thôi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play