Cùng lúc này, cái người kì lạ đó cũng đứng dậy. Hắn bước nhanh đến bên cạnh chúng tôi, hơn nữa còn ho rất lớn tiếng, ngay vào thời điểm đáng sợ khi trên ti vi suốt ngày đưa tin về bệnh cúm H1N1, cho nên những hành khách xuống xe nhìn thấy hắn đều lo sợ trong lòng mà nép sang một bên. Tôi cũng vội vàng kéo lấy Kiều Kì né qua.
Kết quả, cái người đó bước ra ngoài một cách rất thuận lợi. Lúc này tôi mới chú ý đến một chi tiết, bên dưới chiếc mũ lưỡi trai mà người đó đội không có mép tóc màu đen, có lẽ hắn là một người đầu trọc.
Mà mĩ nữ ngồi ở phía đối diện vậy mà cũng tỉnh lại. Cô ấy trườn người từ chỗ ngồi, chùi chùi nước dãi bên khóe miệng, sau khi nhìn quanh nhìn quất, đột nhiên hét toáng lên một cách hốt hoảng: “Ôi mẹ ơi! Đây là đâu vậy? Sao không phải là trạm Tiểu Nam vậy?!”
Làm ơn đi, trạm Tiểu Nam qua từ mấy trạm trước rồi!
Một vài hành khách vừa đi ra cửa khoang tàu vừa ngoái đầu lại nhìn mĩ nữ đang đứng yên tại chỗ vò đầu vò tóc buồn bã. Cô ấy chẳng quan tâm đến hình tượng, mặt mày như đưa đám nói: “Xong luôn, mình lạc đường rồi!”
Cũng đâu phải là con nít gì, người lớn mười bảy mười tám tuổi đầu còn không biết xấu hổ nói mình bị lạc đường!
Tôi theo bản năng cũng chen chúc đi ra chỗ cửa xe, trực giác mách bảo rằng mĩ nữ này sẽ mang đến cho tôi phiền phức rất lớn. Y như tôi nghĩ, tôi với Kiều Kì vừa mới bước ra khỏi tàu, thì mĩ nữ đó cũng đuổi theo.
“Này! Này! Đợi đã!” Quả nhiên cô ta chạy về phía chúng tôi, còn quơ quào hai tay, “cứu mạng! Tôi bị lạc đường rồi!” Hai tay của cô ấy túm lấy bả vai tôi, giương to đôi mắt đáng thương nhìn chúng tôi.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play