Ngày Giáng sinh, đồng nghiệp ríu rít bàn tán liệu hôm nay có tuyết rơi không, còn tôi thì chỉ mải gõ bàn phím lách cách.
Tuyết rơi? Đã bao năm rồi chưa thấy tuyết, thậm chí còn không thực tế bằng hy vọng có mưa đá.
6 giờ tối, tôi vươn vai, bỗng nghe thấy những tiếng reo hò xung quanh:
“Đang tuyết rơi kìa——!!”
Tôi chạy ra cửa sổ nhìn, trời ạ, đúng là có tuyết thật sao?
Lập tức lấy điện thoại gọi cho bạn thân: “Yên Tử, cậu thấy tuyết rơi chưa?”
“Thấy rồi!”
“Tối nay đi chơi không?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc: “À, Mộc Lê này, tớ đang đi với bạn trai, hay là… cậu đi một mình nhé?”
Tôi: “Biến.”
Bạn thân: “Được thôi!”
Cúp máy, tôi thở dài một hơi, cảm giác hơi tủi thân.
Mỗi lần đến ngày lễ, tôi lại thấy mình như kẻ cô đơn.
Có bạn trai mà cũng như không, chẳng khác gì.
Bước ra khỏi cửa công ty, một làn gió lạnh thổi qua khiến tôi rùng mình, vòng tay ôm chặt lấy người.
“Hứa Mộc Lê.”
“Ơ!” Nghe ai đó gọi tên mình, tôi phản xạ đáp lại ngay.
Quay đầu nhìn, cách đó khoảng 5 mét, có một chàng trai đứng đó.
Cao khoảng một mét tám mấy, mặc áo khoác dài màu đen, đôi chân thẳng tắp, mắt dài hẹp, chân mày khẽ nhướng, đeo khẩu trang.
Đúng là cực phẩm! Tôi nghĩ thầm, nhưng cực phẩm này tôi quen sao?
Tôi nhanh chóng lục lại trí nhớ, câu trả lời là: không.
Cặp chân dài ấy bước lại gần hơn, lúc này tôi mới thấy tay trái hắn còn xách theo một chiếc vali.
Đến khi người đó đứng ngay trước mặt, tôi mới nhận ra, người này không chỉ cao một mét tám, có khi còn gần một mét chín.
Người đó cúi xuống nhìn tôi, ba giây sau mới nói:
“Hứa Mộc Lê, sao chị bé thế?”
Tôi nghẹn họng, lên không nổi mà xuống cũng không xong: Tôi cao hẳn 1m65 đấy, vậy là bé sao? Bé thật à?
Tôi bực mình lườm người đó một cái: “Anh là ai thế?”
Một cơn gió lạnh thổi qua, tôi run lên, tay ôm chặt lấy cánh tay mình.
Chàng trai mở cúc áo khoác, giây tiếp theo, kéo tôi vào trong áo của mình.
Cái ôm ấm áp, mùi hương nhè nhẹ thuộc về người này quẩn quanh bên mũi tôi, thoang thoảng mùi hoa nhài.
Tôi định tung cú đá để người này biết thế nào là tàn nhẫn, thì nghe tiếng cười trầm thấp vọng từ lồng ngực hắn.
Chàng trai nói: “Giang Kiệt, em là Giang Kiệt.”