Buổi tối, chúng tôi thường xuyên cùng nhau chơi game.

Qua tai nghe, giọng nói trầm ấm, đầy tính tứ của cậu ấy như có ma lực khiến tôi nghe không biết chán.

Chết thật, Hứa Mộc Lê, mày thích một người quen qua mạng rồi!

Nhận ra điều đó, tôi biết mình chẳng thể quay đầu nữa.

Giang Kiệt dường như đã bước vào cuộc sống của tôi từ lúc nào không hay.

Tôi: Sắp Giáng sinh rồi.

Giang Kiệt: Em muốn quà gì?

Tôi: Muốn một cái ôm đầy yêu thương.

Giang Kiệt: Mơ ước phải có, nhỡ đâu thành hiện thực thì sao.

Tôi biết cậu ấy chỉ đùa, nhưng cái giọng điệu ấy, như thể việc gặp nhau là một chuyện quá xa xỉ, khiến tôi bỗng dưng cảm thấy hụt hẫng.

Giang Kiệt: Chị à, Giáng sinh trường em không nghỉ, xin lỗi nhé…

Lần đầu nghe Giang Kiệt nói vẫn còn đi học, tôi đã rất sốc.

Tôi: Cậu mấy tuổi rồi?

Giang Kiệt: Chị ơi, em còn chưa qua sinh nhật 18 đâu.

Tôi suy nghĩ một hồi, không biết mình có bị tính vào tội “động vào trẻ vị thành niên” không?

Kể chuyện này với bạn thân, cô ấy đập tay xuống bàn:

“Hứa Mộc Lê! Cậu là thú tính à! Trẻ vị thành niên mà cũng không tha.”

Nhìn vào chứng minh thư ghi 23 tuổi của mình, lần đầu tiên tôi cảm nhận sâu sắc sự tàn nhẫn của thời gian.

Tôi: Không sao, tôi chỉ đùa thôi, học hành là quan trọng nhất, tôi đợi cậu!!!

Trước đây, có đánh chết tôi cũng không tin rằng mình sẽ chấp nhận yêu người nhỏ tuổi hơn, thậm chí còn là một “em trai” nhỏ hơn tôi cả vài tuổi.

Tuổi tác chênh lệch, thế giới quan, giá trị quan hay nhân sinh quan có lẽ cũng chẳng cùng tần số, trẻ con và khó giao tiếp.

Nhưng Giang Kiệt thì có vẻ là ngoại lệ.

Dù đôi khi cậu ấy trẻ con, thậm chí còn làm nũng, nhưng tôi lại cảm thấy điều đó rất dễ chịu. Điều này khiến tôi nghi ngờ liệu có phải mình bị điên không.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play