Tôi từng nghĩ rất nhiều lần: liệu tôi có gặp được Giang Kiệt không? Nếu gặp, cảnh tượng đó sẽ như thế nào?
Dù là gì đi nữa, chắc chắn không phải trong tình huống này: tôi rét run, nổi cả da gà, đi dép lê màu đen, đội chiếc mũ len đỏ rực sến súa bà tôi đan.
Chết quách cho xong.
“Không phải cậu bảo không được nghỉ sao?” Tôi nghe giọng mình nhỏ xíu như tiếng muỗi.
Vòng tay của Giang Kiệt siết chặt thêm chút nữa: “Em chẳng đã nói, mơ ước phải có sao? Với lại…”
Cậu ấy khẽ dừng, ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Em cũng muốn ôm chị.”
Tôi cúi đầu thấp hơn nữa, dù đang rúc trong ngực cậu ấy, tôi vẫn cảm nhận được hơi nóng trên mặt mình.
“Chị ơi, sao lại hóa thành đà điểu rồi?” Giọng cậu ấy đầy ý cười.
Tôi vừa định phản bác, thì cảm giác một vật gì đó lành lạnh trên cổ. Nhìn xuống, tôi thấy một chiếc dây chuyền lấp lánh được đeo vào.
“Quà Giáng sinh.” Cậu ấy nói, rồi đỡ eo tôi bế lên.
Hai chân tôi rời khỏi mặt đất, tôi sợ té nên bám chặt lấy cậu ấy.
Cậu ấy nheo mắt cười: “Chị ơi, Giáng sinh vui vẻ.”
Tuyết phủ đầy trên mái tóc cậu ấy, đôi mắt còn sáng hơn cả những ngôi sao trên trời.
Vòng tay cậu ấy siết nhẹ, tôi ôm lấy cổ cậu ấy: “Giáng sinh vui vẻ.”
Giang Kiệt, với tôi, cậu chính là món quà Giáng sinh tuyệt vời nhất.
Cuối cùng, Giang Kiệt ở lại nhà tôi.
Ban đầu tôi định đưa cậu ấy tới khách sạn, nhưng đôi mắt trong veo của cậu ấy bỗng ầng ậc nước: “Xa lạ không người quen biết, chị nỡ để em một mình trong khách sạn lạnh lẽo sao?”
Tôi im lặng một lúc lâu, rồi kéo vali của cậu ấy về nhà.
Tôi luôn nghĩ Giang Kiệt là kiểu bad boy lêu lổng, không ngờ cậu ấy lại rất ngoan ngoãn, đúng kiểu “cún con nhỏ”.
Tất nhiên, nếu bỏ qua việc lần đầu gặp mặt cậu ấy chế nhạo chiều cao của tôi.
Giang Kiệt nấu ăn rất ngon, điều này nằm ngoài dự đoán của tôi.
Trên bàn ăn, cậu ấy bất ngờ hỏi: “Nhìn thấy em, chị có vui không?”
“Tất nhiên là vui rồi, nhưng lần sau đến thì báo trước một tiếng, để tôi xin nghỉ làm. Đột ngột thế này không xin nghỉ được đâu.”
Tôi chỉ tiện miệng nói vậy, nhưng phản ứng lại thì thấy không ổn: Hứa Mộc Lê, mày bị làm sao thế? Còn tính có “lần sau”?
Trong đầu lại hiện lên một tôi khác mắng: “Im đi, ‘lần sau’ chắc chắn có rồi!”
Giang Kiệt cười, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn tôi.
Tay tôi đang gắp thức ăn thì khựng lại, tai đỏ bừng.
Cậu ấy chỉ ở lại vài ngày rồi lại đi tàu về. Tôi nói sẽ mua vé máy bay cho cậu ấy, ngồi tàu mệt lắm.
Cậu ấy xoa đầu tôi, cười nói: “Lãng phí tiền, em còn phải tiết kiệm để cưới chị chứ.”
Chỉ một câu nói bâng quơ, tai tôi lại đỏ ửng lên ngay.
Cậu ấy tiến sát lại, hít một hơi gần cổ tôi. Tôi nhìn cậu ấy bằng ánh mắt nghi ngờ, cậu ấy nhếch môi cười: “Sắp đi rồi, không cho em ngửi mùi của chị sao?”
…
Thằng nhóc này, tại sao lại biết cách thả thính như thế chứ? Đúng là làm người ta mê mẩn mà!