Bồ Dao chưa kịp buông balo gáy đã bị giữ chặt, Nghiêm Luân kéo khóa ba lô ra, để toàn bộ thức ăn và nước rơi lả tả xuống sàn.
Đó chính là số thức ăn mà hắn đã liều mạng mang về.
“Cậu lừa tôi?”
Mặc dù là câu nghi vấn, nhưng trong lòng đã chắc chắn. Lợi dụng lúc hắn tắm để lấy thức ăn, định trốn ra ngoài. Còn lừa nói thích mình nữa! 
Thật xấu xa nhưng cũng thật đáng thương.
Yếu ớt như vậy, cơ thể không tốt, làm sao có thể sống sót ngoài kia?

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play