Bồ Dao giằng co với Nghiêm Luân một lúc nhưng hắn nhất quyết không buông tay, cậu đành phải thỏa hiệp. Cuối cùng, cậu cũng có thể nghịch điện thoại mà không bị quấy rầy nữa.
Nhưng lại nảy sinh vấn đề mới, không biết mật khẩu điện thoại của Nghiêm Luân.
Bồ Dao loay hoay một hồi, cũng bật được chức năng nhận diện khuôn mặt. Cậu đưa điện thoại quét qua mặt Nghiêm Luân — điện thoại mở ra ngay lập tức.
Bồ Dao vui vẻ mở điện thoại. Giao diện trong máy rất đơn giản, chỉ có hai app tập thể dục, một app học tập, một app xem video và một app mạng xã hội là WeChat.
WeChat có hơn 99+ tin nhắn chưa đọc.
Cậu mở mục tin nhắn, tin nhắn đầu tiên là từ một người tên “Lục Tiềm.”
Bồ Dao chợt nhớ trước đây Nghiêm Luân từng nói có một người bạn sẽ đến đây, chắc hẳn là Lục Tiềm.
Nội dung cuộc trò chuyện xoay quanh việc hẹn gặp nhau ở đâu và vấn đề lương thực. Lục Tiềm lẽ ra sẽ đến vào hôm qua, nhưng vì gặp phải tang thi nên hiện đang mắc kẹt ở tòa nhà dạy nghề đối diện. Cuộc trò chuyện dừng lại từ tối hôm qua.
Tin nhắn cuối cùng vào lúc 8 giờ tối, khi đó Nghiêm Luân đã tang thi hóa.
Lục Tiềm: 【Nghiêm ca, còn ở đó không?】
Bồ Dao nghĩ nghĩ một chút, rồi đáp lại một chữ: 【Còn.】
Tình huống của cậu không biết phải nói sao, chẳng lẽ lại nói mình là bạn cùng phòng của Nghiêm Luân, rồi hắn đã thành tang thi, giờ hai người bị nhốt chung trong ký túc xá nhưng tang thi này không những không cắn cậu mà còn giúp cậu vứt rác?
Bồ Dao không quen biết Lục Tiềm nên quyết định thăm dò tình hình trước.
***
Bên trong tòa nhà dạy nghề,
Điện thoại của Lục Tiềm rung lên. Cậu ta nhìn thấy tin nhắn từ Nghiêm Luân.
“Cuối cùng cũng thở phào được rồi. Nghiêm ca nhắn lại nè!”
Hàn Do Chấp cười: “Đã bảo đừng lo mà.”
Lục Tiềm bùm bùm đánh chữ trả lời: 【Nghiêm ca, cậu ở đâu? Chúng tôi qua tìm cậu. Chúng tôi mạnh lắm, gặp tang thi cũng không sao.】
Lục Tiềm nói không sai. Hiện giờ, nhờ việc Lục Hành nghiên cứu, lấy được tinh hạch từ đầu tang thi cậu ta mạnh hơn trước. Cơ thể tràn đầy năng lượng, thậm chí có thể làm mọc ra một đoạn dây leo xanh nhỏ từ đầu ngón tay. Bọn họ đoán rằng Lục Tiềm đã thức tỉnh dị năng.
Từ đó, đưa ra kết luận: Tinh hạch trong não tang thi có lợi cho con người!
Nhờ đó, sức mạnh, thể lực, tốc độ và phản xạ của Lục Tiềm tăng lên đáng kể. Để kiểm chứng, Lục Hành và Lục Tiềm đã ra ngoài săn tang thi vào ban đêm.
Lần này, họ không mang nguyên con tang thi về, mà cắt đầu thôi.
Họ đã xử lý được bốn con, trong đó ba con có tinh hạch.
Tinh hạch có màu sắc khác nhau. Lục Hành phát hiện tinh hạch vàng nhạt biến mất khi chạm vào hắn, còn tinh hạch đen tuyền biến mất khi Hàn Do Chấp chạm vào.
Ba người nhìn nhau, trong mắt đều lộ rõ sự phấn khích.
Sau đó, Lục Hành phát hiện ra dị năng của mình.
“Hiện tại, tôi đoán dị năng chia theo hệ: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Tiểu Tiềm là hệ Mộc, tôi là hệ Kim.”
Lục Hành xòe tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một con dao phẫu thuật.
Con dao này nhỏ, nhưng vô cùng sắc bén và tinh xảo.
Lục Tiềm với Hàn Do Chấp kinh ngạc đến mức không ngậm miệng lại được.
“Lợi hại quá, làm thế nào được vậy, anh?”
Lục Tiềm chỉ có thể tạo ra một đoạn dây leo nhỏ xíu, không hề có sức sát thương, trông như chồi non.
Nhưng mà con dao phẫu thuật của Lục Hành lại sắc bén vô cùng.
“Tôi thử xem.”
Lục Hành dùng dao phẫu thuật cắt gọn một thanh inox treo quần áo, dễ dàng như cắt đậu hũ. Chỉ có điều sắc mặt tái nhợt.
“Cần kiểm soát năng lượng trong cơ thể. Suy nghĩ có thể tăng cường sức mạnh cho vũ khí, nhưng tiêu hao năng lượng rất lớn. Tôi cần nghỉ ngơi.”
Nói xong, Lục Hành dựa vào tường, nhắm mắt nghỉ ngơi..
Lúc này trời đã rạng sáng, Lục Tiềm không giấu nổi sự hưng phấn. Bọn họ gần như là những người đầu tiên phát hiện ra bí mật này, có lợi thế sống sót tuyệt đối.
Có mình Hàn Do Chấp hơi buồn bực, bởi vì cậu ta chưa thức tỉnh dị năng.
“Để xem thế nào đã. Ngày mai bắt tang thi thử lại coi sao.”
**
Trong ký túc xá, Bồ Dao ngừng gõ chữ.
Giết tang thi? -Cá mặn thời @ vs TYT nha~
Cậu nhìn Nghiêm Luân đang ôm mình, thỉnh thoảng còn cọ cọ vào người cậu.
Nghiêm Luân sẽ bị giết sao?
Hắn ngoan ngoãn thế này, bạn của hắn là Lục Tiềm chắc sẽ không giết hắn đâu nhỉ?
Nhưng cậu không chắc Lục Tiềm là người thế nào. Trong tình hình hiện tại, ai dám đảm bảo tang thi không làm hại con người, Bồ Dao cũng không thể chắc chắn.
Sau khi cân nhắc, cậu quyết định không nói với Lục Tiềm rằng Nghiêm Luân đã thành tang thi. Cậu giả làm Nghiêm Luân để tiếp tục trò chuyện, đồng thời hỏi thêm thông tin.
*
Trong phòng chứa đồ ở tòa nhà dạy nghề.
Lục Tiềm đang gõ chữ thì nghe giọng của Lục Hành.
“Nghiêm Luân có gì đó không ổn.”
“Anh, anh tỉnh rồi à?”
Lục Hành ngủ từ lúc rạng sáng, giờ thức dậy thấy Lục Tiềm đang chăm ký chủ tin, khẽ nhíu mày.
“Tên này đang dò hỏi em, nhưng không hề tiết lộ chút thông tin nào về mình, cũng không nói vị trí. Trong tình hình này, ai lại không muốn tụ hợp với người mình quen chứ?”
Lục Hành xem lại cuộc nói chuyện của hai người, sau đó nói: “Giờ cậu ta đã biết em ở đâu, bảo hắn đến tìm em đi.”
Lục Tiềm rất nghe lời anh trai, lập tức nhắn: 【Nghiêm ca, đến chỗ tôi đi. Chỗ này an toàn.】
Nghiêm Luân: 【Tôi bị nhốt trong ký túc xá, không ra được.】
Lục Tiềm hơi ngạc nhiên, Lục Hành cầm điện thoại của Lục Tiềm, tiếp tục trò chuyện.
Lục Tiềm: 【Cửa bị khóa sao?】
Nghiêm Luân: 【Đúng vậy.】
Lục Tiềm: 【Khóa trong hay khóa ngoài? Tôi biết mở khóa, để tôi nghĩ cách giúp cậu.】
Nghiêm Luân: 【Khóa trong.】
Lục Hành cười lạnh: “Tên này không phải Nghiêm Luân.”
“Hả?”
“Trong phòng khóa trái, chắc chắn không chỉ có một người.”
“Không thể nào! Điện thoại của Nghiêm ca bị người khác lấy ư? Là ai? Sao lại thế?”
Lục Hành lạnh lùng nhìn màn hình: “Hỏi đi.”
Lục Tiềm nhanh chóng gõ một dòng tin nhắn: 【Cậu ở trong ký túc xá của mình sao? Để tôi qua mở khóa cho.】
Bồ Dao đặt điện thoại xuống, không lập tức trả lời tin nhắn đó.
Cậu có nên nói sự thật với đối phương không?
Bồ Dao phân vân, chần chừ vài phút, Nghiêm Luân dường như cảm nhận được nỗi day dứt trong lòng cậu. Hắn thỉnh thoảng nhẹ nhàng cọ vào người cậu, như muốn an ủi.
Một tang thi chưa từng giết người, liệu có nên bị giết không?”
Câu hỏi này giống như một bài toán đạo đức đầy day dứt.
Giống như trong câu chuyện, nhân vật chính xuyên không về quá khứ của một kẻ phản diện, gặp hắn khi hắn chưa sa ngã. Lúc này, nhân vật phản diện chưa làm gì xấu cả. Liệu có nên bóp nát cơn bão từ trong trứng nước hay đặt hy vọng vào những khả năng khác?
“Cậu vẫn còn giữ được chút nhân tính phải không? Nếu không thì sao cậu lại không ăn tôi?” ( truyện trên app t.y.t )
“Gừ gừ~”-Cá mặn thời @ vs TYT nha~
Nghiêm Luân vui vẻ đáp lại, hắn luôn phản ứng ngay lập tức với mọi lời của Bồ Dao.
“Ngoan quá.”
Ngoan đến mức Bồ Dao cũng không cảm thấy hắn đáng sợ nữa.
Đôi mắt khác lạ và những thay đổi trên cơ thể không khiến Nghiêm Luân trở nên gớm ghiếc. Hắn chưa từng ăn thịt người hay làm hại ai, nên Bồ Dao không muốn hắn chết.
Nếu đối phương có thể mãi ngoan ngoãn như thế này, không làm hại ai, thì cậu sẽ giấu người đi, không để ai phát hiện.
Nhìn vào điện thoại, Bồ Dao trầm ngâm. Cuối cùng cậu cũng gõ một tin nhắn: 【Ở phòng bên cạnh có một người bạn bị biến thành tang thi, nhưng cậu ấy không làm hại ai.】
Cậu vừa gửi tin nhắn qua định gõ thêm tin nữa, đối phương đã trả lời ngay lập tức: 【Giết đi!】