Bồ Dao trong lòng nhảy dựng, đánh chữ: 【Cậu ấy không làm hại ai, rất ngoan, rất nghe lời. Trước đây chúng tôi là bạn tốt.】
【Giết.】
Chỉ một chữ dứt khoát, không chút do dự. Lục Tiềm hẳn là người rất lạnh lùng. Nếu gặp Nghiêm Luân, chắc chắn sẽ không ngần ngại mà giết hắn.
Nhưng mà Bồ Dao thì khác. Cậu không thuộc về thế giới này mà Nghiêm Luân là người duy nhất cậu biết. Dù trước hay sau khi biến thành tang thi, Nghiêm Luân đều đối xử rất tốt với cậu.
Hắn rất nghe lời, thậm chí biết rằng móng tay và răng của mình có thể gây hại, nên luôn cẩn thận không làm tổn thương cậu.
Bồ Dao cúi đầu, nhẹ nhàng gõ một dòng tin: 【Tôi không ở ký túc xá của mình.】
Khoảng 30 giây sau, đối phương mới trả lời: 【Bọn tôi đang có chút việc, vài ngày nữa sẽ đến tìm cậu. Mấy ngày này giữ liên lạc nhé.】
【Được.】
*
“Gừ gừ…”
Nghiêm Luân nhận ra Bồ Dao đang nhìn mình. Đôi mắt đẹp như bảo thạch quý giá lúc nhìn khiến người đối diện đều rung động.
Tang thi vốn không có nhịp tim, nhưng Nghiêm Luân cảm nhận được một cảm giác khó tả. Bồ Dao là tất cả trong thế giới của hắn. Từ tâm hồn đến thể xác đều xoay quanh cậu, thấy rằng mọi thứ của cậu đều thơm ngát, mềm mại, mong manh dễ vỡ, cần được hắn bảo vệ để sống khỏe mạnh.
Đôi mắt Bồ Dao quá đẹp, ngay đến cả một con tang thi vụng về cũng không nhịn được mà muốn yêu thương, muốn liếm cậu. Nhưng lần này, hắn không thô bạo liếm nữa, mà chỉ nhẹ nhàng cọ má vào người cậu.
Nghiêm Luân để ý mọi thay đổi trong cảm xúc của Bồ Dao, nhận ra sự bất an của cậu, nên cố gắng an ủi, dỗ dành, hy vọng cậu có thể vui vẻ hơn, quên đi những điều không vui.
Tôi sẽ bảo vệ cậu, đừng lo lắng, đừng sợ.
Hắn muốn nói như vậy, nhưng âm thanh phát ra chỉ là những tiếng tiếng gừ vô nghĩa..
Ngôn ngữ bất đồng.
Bồ Dao nhẹ nhàng xoa đầu Nghiêm Luân, cảm nhận được đối phương đang tựa vào tay cậu để cọ cọ.
Bồ Dao tiếp tục nghịch điện thoại của Nghiêm Luân.
Hai người học cùng lớp, trong nhóm chat lớp, tin nhắn cuối cùng vẫn là của Ôn Yến. Kể từ đó, không còn ai nhắn gì nữa.
Bồ Dao bấm vào avatar của Ôn Yến, gửi lời mời kết bạn.
Chờ mãi không thấy phản hồi, cậu lại kết bạn với vài người khác, nhưng cũng không ai đáp lại.
Chẳng lẽ Ôn Yến đã gặp gì nguy hiểm rồi.
Nghĩ đến việc một người bạn vừa kết bạn với mình không lâu trước đây có thể đã gặp chuyện không may, cậu không khỏi buồn bã.
Bỏ điện thoại vào túi, đứng dậy khỏi vòng tay của Nghiêm Luân.
Nghiêm Luân nhận ra cậu muốn rời đi, có chút không nỡ, nhẹ nhàng ôm cậu thêm một lần nữa. Song động tác rất nhẹ, Bồ Dao dễ dàng thoát ra.
Mắt hắn vẫn dõi theo cậu, thấy cậu mở chai nước suối, uống một hơi thật lớn. -Cá mặn thời @ vs TYT nha~
Nghiêm Luân đi theo cậu, cậu đi đâu hắn theo đó.
Bồ Dao đi đến bên cửa sổ, cẩn thận quan sát tình hình bên ngoài. Mới nhìn một lát, đã bị Nghiêm Lúc ôm trở lại.
Nguy hiểm!
Quá cao. Cao như vậy, Thơm Thơm yếu ớt của hắn mà ngã xuống thì sẽ chết mất.
Bồ Dao đẩy hắn ra: “Tôi cần nhìn ra ngoài, phải làm quen dần thôi. Sớm muộn gì cũng phải ra ngoài.”
Thức ăn sẽ hết, cậu cần tìm cách tụ hợp với con người. Kiểu gì cậu phải cũng phải đối mặt với lũ tang thi đáng sợ ngoài kia.
Ban đầu cậu rất sợ, nhưng sống cùng một tang thi lâu như vậy, dần dần không còn thấy sợ nữa
Quảng trường bên ngoài đầy rẫy những tang thi máu me đầm đìa, dáng đi xiêu vẹo, gương mặt gớm ghiếc, thậm chí có con còn ôm tay chân bị đứt để nhai ngấu nghiến.
Bồ Dao chỉ nhìn thoáng qua đã không chịu nổi, chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Ghê quá!
“Gừ gừ?”
Nghiêm Luân lo lắng kêu lên, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy gò của Bồ Dao, mong cậu bớt khó chịu.
“Không sao.”
Mặt mũi của Bồ Dao tái nhợt. Đây là lần đầu tiên cậu trực tiếp chứng kiến cảnh tượng kinh khủng như vậy.
Nhưng Nghiêm Luân thì khác, dù tang thi nhưng hắn sạch sẽ, ngoại hình không bị biến dạng, thậm chí sự thay đổi trên da và mắt lại vô tình mang đến một vẻ đẹp phi nhân loại không thể diễn tả.
Bồ Dao tựa vào cửa sổ, lại nhìn ra ngoài. Cậu nghĩ mình cần phải thích nghi nhanh chóng.
Không ngờ đúng lúc này, Nghiêm Luân đột nhiên nổi giận, đập vỡ cửa sổ.
Tiếng động bất ngờ khiến Bồ Dao giật bắn mình.
“Nghiêm Luân, đừng mà!”
Hành động của Nghiêm Luân quá nhanh, tiếng hét của Bồ Dao còn chưa kịp dứt thì người đã nhảy xuống không chút do dự!
Khoảnh khắc đó, tim Bồ Dao như ngừng đập..
Tay chân lạnh toát, các đầu ngón tay run rẩy không thể kiểm soát, khuôn mặt tái nhợt nhìn xuống phía dưới.
Đây là tầng sáu đấy!
Tang thi Nghiêm Luân vừa tự sát ngay trước mắt cậu.
Nỗi buồn như cơn sóng trào dâng trong lòng. Bồ Dao còn chưa kịp nhìn thấy cảnh tượng Nghiêm Luân chết thảm thì từ dưới lầu, một bóng dáng mạnh mẽ vọt ra, điên cuồng vặn gãy đầu từng con tang thi đang tụ tập dưới quảng trường.
“Grao!” Đáng ghét! Dám làm Thơm Thơm của ta sợ.
Không chỉ thu hút sự chú ý của con mồi bé nhỏ mà còn làm người sợ đến phát nôn, Nghiêm Luân không thể chịu đựng nổi. Hắn lập tức nhảy xuống, thẳng tay trút cơn giận lên đám tang thi kia.
Bầy tang thi xung quanh bị dọa đến run rẩy, như đàn ong vỡ tổ bay tán loạn.
Bồ Dao: “…”
Thật mạnh.
Đây là sức mạnh của một vận động viên thể thao sao?
Lúc này, Bồ Dao cũng nhận ra bản chất tàn bạo của tang thi. Nghiêm Luân, giống như những tang thi khác, mang trong mình sức phá hoại to lớn. Hắn không chỉ vặn gãy đầu chúng mà còn xé nát, phá hủy não chúng. Cảnh tượng máu me và bạo lực đến mức Bồ Dao không dám nhìn tiếp.
Thẳng đến khi trên quảng trường hay nói đúng hơn là tầm nhìn từ phía Bồ Dao, không còn bóng dáng tang thi nào nữa, Nghiêm Luân mới quay trở lại.
Như thể nhận ra Bồ Dao đang nhìn mình, Nghiêm Luân cố tình vẫy tay về phía cậu, sau đó toàn lực chạy về.
Bồ Dao vội thò đầu ra nhìn xuống. Cao thật đấy.
Chết rồi, Nghiêm Luân nhảy xuống thì làm sao mà leo lên lại được?
Nhưng thực tế chứng minh Bồ Dao đã lo lắng thừa. Nghiêm Luân lại có thể dùng tay không leo từ tầng 1 lên!
Lúc Bồ Dao nhìn xuống, hắn đã leo đến tầng ba. Cậu thậm chí còn nghe thấy tiếng hét thất thanh từ tầng ba hoặc tầng bốn gì đó. Chắc là có người phát hiện một con tang thi đang leo tường.
May mà tang thi không quan tâm đến họ. Có vẻ như trên lầu có thứ gì đó mà tang thi khao khát hơn nên bò tương đối nhanh.
Nghĩ thế thật đáng sợ, cao như này mà tang thi còn leo được, thì dù dưới lầu có khóa cửa sắt cũng chẳng ích gì. Chứng tỏ chẳng nơi nào an toàn cả.
Nếu tang thi tiến hóa đến mức này, loài người còn hy vọng gì không?
Nhưng tất cả những điều đó không phải là điều Bồ Dao cần quan tâm ngay lúc này.
Bởi vì Nghiêm Luân đã leo lên, tràn đầy phấn khích, dường như rất hài lòng với việc mình vừa làm — giải quyết hết phiền phức cho Thơm Thơm yêu dấu, loại bỏ tất cả những kẻ đáng ghét kia. Hắn nghĩ rằng mình xứng đáng nhận được phần thưởng.
Nhưng không ngờ rằng, lần đầu tiên trong “cuộc đời tang thi” lòng tự hào lại bị giáng một đòn mạnh mẽ.
Bồ Dao lùi lại.
Không chỉ lùi lại, cậu còn bịt mũi đầy ghét bỏ.
“Thối quá.”
“Gừ gừ?”
Nghiêm Luân đáng thương hề hề bước hai bước lại gần Bồ Dao, không ngờ Bồ Dao lại lùi thêm ba bước, cấm hắn đến gần.
Tại sao?
Đầu hắn thể hiểu nổi tại sao mình lại bị ghét bỏ. Rõ ràng hắn đã thể hiện sức mạnh dũng mãnh nhất của mình trước mặt Thơm Thơm yêu dấu, chứng minh rằng: