Chương 05

Mục Sa vòng qua trước mặt một khối nham thạch to lớn, tầm nhìn thêm rộng mở và trống trải, sườn dốc phía dưới thung lũng có một con sông uốn lượn chảy ngang qua. 

Giờ vẫn trong mùa thu nên nước sông vẫn chưa đóng băng, do nhiệt độ không khí còn cao khiến tuyết trên núi vẫn tan chảy, lượng nước trong sông dâng cao chảy đi.

Nước dồi dào, cỏ cây mọc xung quanh đều tươi tốt, từng đàn linh dương tụ tập dưới những tán cây, bò Tây Tạng cũng quây quần ở đây, một bên gặm cỏ dại một bên ngẩng đầu quan sát xung quanh.

Nước là khởi nguồn của sinh mệnh, nên hắn không cần phải nói nhiều về tầm quan trọng của nước nữa. 

Có nguồn nước để uống là đã giải quyết được một vấn đề quan trọng, nếu Mục Sa cẩn thận tìm kiếm ở đấy, có thể hắn còn bắt được cá.

Mục Sa không thể kiềm chế sự kích động liếm liếm khóe miệng, một cục lông xù di chuyển đầy phấn khích lao về phía dưới thung lũng.

Đây là một con đường mà các loài động vật nhỏ phải né tránh không đi theo, Con chim Ác Là nghe tiếng động giật mình vỗ cánh rời khỏi cành cây bay đi. 

Chưa bao giờ gặp phải một con vật nhỏ táo bạo như vậy.

Đàn linh dương có vẻ hơi xôn xao, nhưng khi chúng nhận ra đó chỉ là một con mèo Manul, không có sự đe dọa quá nhiều, chúng lại trở nên yên tĩnh vươn cổ ra để nhìn.

Có thể nói là không biết sợ hãi.

Đã có nhiều động vật ăn cỏ như vậy ở đây, tất nhiên không thiếu những kẻ săn mồi.

Chỉ mới chạy được một chút, Mục Sa đã bị một con dã thú từ bóng tối theo dõi.

Cơn gió lạnh ập đến từ phía sau mang theo hơi thở nguy hiểm, trong khoảnh khắc hắn cảm thấy như nghìn cân treo sợi tóc, ngay lập tức bản năng động vật phản xạ nhanh hơn trí óc.

Mục Sa lập tức vặn người né về một bên, theo quán tính vừa né vừa nhảy bật lên để kéo dài khoảng cách, thoát khỏi cuộc tấn công bất ngờ, rồi nhanh chóng chạy biến đi.

Trong lúc chạy trốn, hắn hơi quay đầu lại, nhìn thấy kẻ tấn công — một con linh miêu.

Đuôi ngắn, lưng có lớp lông màu nâu đậm, thân mình điểm xuyết những đốm màu đen, đặc biệt là đôi tai nhọn với lông tơ đen lún phún ở trên đầu.

Là một con linh miêu đực khỏe mạnh, cơ thể cao lớn bộ lông vàng nhạt hòa vào màu cỏ trên sườn dốc, gần như ngụy trang thành công khiến hắn không thể phân biệt được. 

Con linh miêu này đang ẩn nấp nửa trên sườn núi, Mục Sa vô tình chạy xuống từ trên cao, làm kinh động các động vật ven đường, trong đó có cả con mồi của nó.

Linh miêu hiểu được rằng mình đã vuột mất đi con mồi vì con mèo Manul đó, nó vô cùng tức giận, móng vuốt bật ra cùng cánh mắt lạnh lùng đầy sát khí truy đuổi thứ phá đám.

Khi nó đang chuẩn bị tấn công, nhìn chằm chằm vào Mục Sa đang chạy về phía nó,đợi khi hắn đi qua thì linh miêu liền phát động công kích.

Không ổn!

Mục Sa đã trêu chọc một con linh miêu, trong lòng hắn kêu khổ với sự hối hận vô cùng.

Linh miêu là một loài mãnh thú cỡ trung, khả năng sinh tồn cực kỳ mạnh mẽ và phân bố rộng khắp, nó là loài động vật ở đỉnh cao của thế giới động vật cỡ trung. Một mình đối đầu với nó, ngay cả một con chó sói đơn độc cũng chưa chắc là đối thủ cân sức.

Quả nhiên, linh miêu hoàn toàn không có ý định buông tha mèo Manul, từ trong cổ họng nó phát ra những tiếng gầm ghê tai, nó đuổi theo Mục Sa và bất ngờ nhảy lên, nhe nanh giương móng vuốt tấn công hắn.

Mèo Manul có thân hình nhỏ bé nhưng linh hoạt, Mục Sa chỉ cần một cú né sát người, đột ngột thay đổi hướng chạy liền tránh được cú vồ của nó.

Linh miêu vồ hụt rơi xuống đất, nó không từ bỏ mục tiêu, nhanh chóng xoay người cắm đầu chạy đuổi theo bám riết không tha cho con mèo Manul.

Mục Sa thề rằng, dù là trong những lần huấn luyện cường độ cao trước kia, hắn cũng chưa bao giờ làn trò mèo mạo hiểm như vậy, vì nếu hắn không dùng hết sức chạy trốn, chắc chắn kiếp mèo Manul của hắn sẽ đi đời nhà ma từ hôm nay.

Mặt đất đầy đá vụn, mỗi bước đi đều không vững vàng, nhưng lúc này hắn hoàn toàn bạo phát toàn bộ sức lực, cố gắng không để móng vuốt của linh miêu chạm vào mình.

Tuy nhiên cùng là họ nhà mèo nhưng có này có kia à, mèo Manul động vật săn mồi cỡ nhỏ với thân hình nhỏ bé và chân không dài của hắn vốn không thuận lợi cho việc chạy trốn. 

Trong khi Linh miêu lại là một loài động vật họ mèo cỡ trung săn mồi nhanh nhẹn, tốc độ thể lực độ bền vượt trội, thế nên lúc này, Mục Sa cảm nhận rõ hơi thở nóng bỏng của linh miêu ngay sau lưng.

Cảm giác mệt mỏi dâng lên nhanh chóng, chân tay hắn trở nên yếu ớt, Mục Sa liều mạng dùng hết sức để chạy tiếp. 

Tai hắn nghe được động tĩnh của linh miêu, khoảng cách giữa chúng đang thu hẹp dần.

Phía trước là một vách đá đột ngột xuất hiện, trong lúc hoảng loạn chạy trốn, Mục Sa mất đà bị trượt chân, hắn ngã nhào xuống đất lăn vài vòng, tốc độ ngay lập tức giảm mạnh.

Xong rồi, lần này chắc chắn sẽ bị bắt.

Mắt nhắm lại, Mục Sa nghĩ rằng mạng sống của mình đã đến hồi kết, nhưng đột nhiên trên đầu vang lên tiếng móng vuốt cào vào mặt đất, một âm thanh sắc nhọn.

“Ràn rạt”

Những đất đá từ phía trên lăn xuống.

Mục Sa nhắm mắt chờ đợi nhưng một lúc lâu không thấy linh miêu xuất hiện. 

Hắn mở mắt nhìn lại thì thấy linh miêu đứng ở trên đỉnh vách đá, nó nhe răng nhìn chằm chằm vào hắn nhưng chỉ đứng yên trên đó, đi qua đi lại mà không xuống dưới. 

Nó rít gầm lên một tiếng rồi đột ngột quay người rời đi, biến mất một cách nhanh chóng.

Mục Sa không hiểu lý do, nhưng vẫn trộm thở phào nhẹ nhõm một hơi, bốn chân mèo kiệt sức mềm nhũn cả cơ thể không còn sức. 

Hắn nằm rạp trên mặt đất há mồm thở dốc, còn chưa thở được mấy hơi, mới vừa thả lỏng một chút thì con ngươi hắn lại co rút lại.

Trước mắt hắn đột nhiên xuất hiện một bóng dáng hùng dũng như dã thú to lớn, áp lực tỏa ra cực kỳ mạnh mẽ và nhẹ nhàng bao trùm toàn thân con thú này.

Với một hình thể lớn như vậy, chắc chắn đây là một con hung thú không thể nghi ngờ.

Mục Sa đứng bất động, trong đầu vang lên chuông cảnh báo inh ỏi, lý trí bảo hắn không được quay lại, nhưng hắn lại không thể tự chủ vẫn quay đầu lại.

Huhu, loài động vật họ mèo này chết vì lòng hiếu kỳ là quá xứng đáng.

Hắn quay đầu lại và nhìn thấy toàn bộ hình dáng của con thú.

Đôi mắt xanh saphire cao quý lạnh lùng, một đôi tai ngắn tròn bên trong phủ đầy lớp lông tuyết trắng mịn, lớp lông xám trắng điểm xuyết những đốm đen.

Cái đuôi dài và to tự nhiên rủ xuống gần chạm đất, phần cuối lông xù xù của đuôi cong lên như một cánh cung tạo nên vẻ đẹp uyển chuyển.

Hây dà, hình dáng cũng gần giống hắn, Mục Sa thầm nghĩ.

Chỉ là phóng đại lên một chút.

Sau đó lại phóng đại thêm một chút nữa.

Phóng đại thêm en nờ lần, cuối cùng là một con báo tuyết khổng lồ.

“…”

Mục Sa không cảm thấy vui mừng một chút nào dù đã tránh được một kiếp.

Bởi vì trước mặt hắn chính là một con báo tuyết vô cùng to lớn!

Con báo tuyết mà hắn ngưỡng mộ đã nghe danh từ lâu hu hu hu…

Mục Sa cảm thấy linh hồn mình đã rời khỏi thể xác bay bổng trên trời, thế rồi hắn khóc to lên, huhuhu.

Nếu là gặp linh miêu, hắn còn có thể cảm thấy có cơ hội chạy thoát sống sót được, nhưng gặp phải báo tuyết thì cơ hội chạy thoát gần như bằng không!

Cảm nhận sự bất lực khi nâng bốn chân run rẩy, đôi chân vừa chạy như điên đã bị đá vụn cắt nát, đau đớn tỏa ra khắp cơ thể, Mục Sa tuyệt vọng cuộn người lại thành một đống.

Huhuhu, nếu không chạy thoát được phải chết thì chết thôi, đừng làm khó một con mèo nho nhỏ.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play