Chương 06.
Báo tuyết liếm liếm răng nanh dính đầy máu, phía sau nó là một con linh dương đã chết, máu tươi vẫn chảy ra trên mặt đất chưa kịp đông lại, rõ ràng đây là con mồi chỉ có bậc vương giả nơi tuyết phủ như nó mới săn bắt được.
Mục Sa không để ý đến con mồi phía sau, còn ánh mắt báo tuyết thì rơi xuống một cục lông xù cuộn tròn tròn như đang cố gắng giấu mình.
Nhóc con nhỏ xíu nhà ai chạy tới đây vậy.
“Ngươi là ai, sao lại chạy đến đây?”
Mục Sa khẽ giật giật tai, cảm giác như có tiếng động gì đó nhưng rất mơ hồ, như thể đang nghe qua một lớp màng dày ù ù.
Samos dùng tinh thần lực dò xét, nhưng không có phản hồi.
Anh khẽ nhúc nhích cánh mũi, nhẹ nhàng ngửi ngửi, xác định rằng con thú trước mắt là một thú nhân, nhưng anh chưa bao giờ gặp qua ở hành tinh Moore.
Hành tinh Moore là một trong những hành tinh sự sống do quân đội quản lý, với điều kiện tự nhiên rất tốt, ít dấu vết của con người, rất phù hợp cho động vật sinh tồn. Nó là khu vực đặc biệt dành cho việc huấn luyện thú nhân biến thân thành thú hoang. Các thú nhân ở đây đa số là các loài thú lớn, trong khi các loài thú nhỏ hiếm khi xuất hiện.
Thấy con thú nhỏ vẫn không nhúc nhích và không có cử động gì, trong mắt Samos lộ ra lo lắng, nhẹ bước đi qua để kiểm tra.
Khi vừa bước một bước, anh liền thấy cái cục lông xù giần giật run lên, như thể đang cảm thấy một sự uất ức lớn lắm, từ dưới đám lông xù vang lên những tiếng "ư ử" đầy khổ sở.
“…” Samos rút móng vuốt lại, rơi vào tình thế khó xử.
Mục Sa: “Ngài báo tuyết à, làm ơn xuống tay nhẹ nhàng một chút, đừng quá đau đớn.”
Nói xong, hắn lại tự hỏi liệu một con báo tuyết có thể tiễn hắn chỉ bằng một cú vồ mạnh hay không? Hay là nên thả hắn nhỉ? Mục Sa đang nghĩ, vì hắn chỉ là một con mèo hoang có lông nhiều, nhìn thì béo, nhưng thực ra thịt rất ít, ăn chẳng đủ no.
Hắn nghĩ đến những điều này, trong khi cảm nhận được một vật mềm mại nhẹ nhàng chạm vào đuôi hắn.
Đuôi hắn bị chạm vào, ngay lập tức cong vọt lên và kéo về phía thân mình.
Ai vậy?
Không có tiếng động nào ở bên ngoài, Mục Sa tò mò nâng một móng vuốt, nhìn qua khe hở của các đám lông, cẩn thận ngó ra ngoài.
Hắn nhìn thấy một cái đuôi dài rũ xuống bên cạnh mình, rõ ràng đây là cái đuôi vừa chạm vào hắn, nhưng chủ nhân của cái đuôi đang quay lưng lại, chú tâm vào việc cắn xé linh dương, hoàn toàn không để ý đến hắn.
Dù sao, linh dương ăn cũng ngon hơn là con mèo lắm lông giả mập như hắn.
Mùi máu tươi lan tỏa, kích thích vị giác của Mục Sa. Hắn nuốt nước miếng, cảm thấy đói đến mức không chịu nổi.
Từ lúc vào hẻm núi, hắn đã không ăn gì, và lúc chạy đến nơi còn bị linh miêu đuổi theo. Con thỏ mà Mục Sa ăn xong hôm đầu tiên đến đây cũng đã tiêu hóa xong từ lâu, giờ cả người đã đói lả.
Nếu báo tuyết không có hứng thú với hắn, Mục Sa định bỏ đi, nhưng do hắn rơi vào một khe đá hẹp và không thể ra ngoài, nên đành phải tìm cách lẻn qua báo tuyết.
Lẽ ra hắn có thể đợi báo tuyết ăn xong rồi hành động tiếp, nhưng báo tuyết lúc này đang quay lưng lại và hoàn toàn che khuất linh dương, nên hắn không biết ình phải chờ bao lâu mới có thể rời đi.
Mục Sa chịu đựng rồi lại chịu đựng, thời gian dường như kéo dài vô tận, nhưng báo tuyết vẫn không có dấu hiệu rời đi.
Đói lắm rồi, hức hức.
Hắn nâng móng vuốt lên ấn vào bụng, chỉ cảm thấy mình sắp chết đói.
Mặc kệ, dù sao thì gan lớn được chết no, còn gan nhỏ thì chết đói.
Dù sao thì cũng chết, vậy thì làm liều một lần!
Hắn vẫn còn chút sức lực, mèo Manul hạ thấp thân hình, biến thành một lùm lông nhỏ, rón ra rón rén tránh qua cái đuôi dài của báo tuyết, cố gắng bò ra.
Một miếng thịt nhỏ, mềm mại và tươi mới đẫm máu rơi ra khỏi con linh dương khi báo tuyết cắn xé thịt. Thịt tươi mềm mại, thớ thịt ướt át gần như không thể thấy gân, trông thật ngon miệng.
Mục Sa liếm liếm môi, có chút do dự.
Hắn vừa bước đi thật nhẹ thật mau, vừa để ý đến động tĩnh của báo tuyết. Thấy báo tuyết không chú ý đến mình, hắn ư ử meo meo trong cổ họng, lén lút ngoạm miếng thịt lên và nhanh chóng trốn đi.
Liệu mình sẽ chạy thoát sao?
Chắc chắn là vì hắn trông không đủ giắt kẽ răng đâu nhỉ?
Ẩn núp dưới một gốc cây bên bờ sông, nhìn vào dáng vẻ mập mạp đầy lông của mình, Mục Sa rơi vào suy tư.
Miệng nhai miếng thịt linh dương mà hắn vẫn cảm thấy mơ hồ, hoàn toàn không hiểu mình đã thoát khỏi nguy hiểm như thế nào. Cảm giác như cả chuyến đi này giống như một giấc mơ.
Mục Sa thở dài, nghĩ thầm: “Nếu không ổn, mình phải đi tìm con người, xin ăn một chút. Biết đâu mình có thể làm nũng, giả vờ đáng yêu, để họ ôm ấp và cưng chiều mình, giống như một con thú nuôi trong lồng nhốt vậy?”
Từ khi hắn xuyên tới đây, trước sau không thể nhìn thấy một bóng người, vậy đó là một ý tưởng hay hả.
Mèo nhỏ đáng iu thở dài.jpg
Sau khi suy nghĩ miên man một lúc, trái tim đã bình phục sau hai lần hoảng hồn, Mục Sa nhìn về phía con sông trước mặt, lần này hắn học được cách giữ bình tĩnh, không dám hành động vội vàng như lần trước.
Mèo Manul ngồi xổm trong bụi cỏ, dựng lỗ tai lên để nghe ngóng bốn phía, lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh. Khi xác nhận không có thợ săn rình rập nào gần đó, hắn mới chui ra.
Đất hút no nước sông ẩm ướt dính vào chân hắn, Mục Sa tiến lại gần con sông, cúi đầu thè lưỡi uống một ngụm nước lạnh ngọt.
Trong nước phản chiếu một hình ảnh mờ ảo, con mèo Manul mập mạp bị sóng nước làm méo mó hình dáng, khó mà nhìn rõ.
Mục Sa dừng lại một chút, tò mò tìm một vũng nước nhỏ, bắt đầu ngó nghiêng.
Con mèo Manul nhìn vào mặt nước, miệng mở ra, lộ ra những chiếc răng nanh dài nhọn hoắt, trông rất dữ tợn, giống như biểu cảm đầy vẻ hung hăng quạu quọ.
Cái tai run lên, nó liếm móng vuốt, hình ảnh phản chiếu trong nước cũng bắt chước hành động của nó, Mục Sa nghiêng sát mặt xuống nước, cẩn thận quan sát.
Đầu nhỏ mặt hơi bẹt, mắt hình bầu dục với con ngươi tròn xoe đen nhánh, khóe miệng mang một nét mỉm cười khiêu khích, trông rất kiêu kỳ nhưng cũng rất dễ thương, so với những con mèo Manul thông thường, trông có vẻ xinh yêu mi nhon hơn một chút.
Vẫn xinh đẹp nha, hắn là một con mèo Manul tự yêu bản thân, đang phe phẩy cái đuôi xù, cúi nhìn mình trên mặt nước và tự bình phẩm nha.
Nhưng đẹp thôi thì không lấp đầy bụng đâu.
Vừa rồi chỉ ăn được lưng lửng bụng, Mục Sa ngồi xổm trên tảng đá một lát, từ từ chuyển ánh mắt sang bờ sông.
Mặt nước lấp lánh ánh sáng, nhấp nhô không ngừng, muốn nhìn rõ dưới đó thì hơi khó khăn, may là bây giờ thị giác của hắn so với con người mạnh mẽ hơn rất nhiều, hắn dễ dàng nhìn thấy đáy nước và các con cá đang bơi tung tăng.
Hai lần đói bụng trước đã dạy cho hắn - giờ đã là mèo Manul, khắc ghi một bài học xương máu, chỉ cần có cơ hội, nhất định phải ăn cho no bụng.
Thử một lần ha?