Chương 04

Tuy nhiên, đối với những con mèo Manul nhỏ tuổi này, hiện tại chúng chưa cần lo lắng về việc săn mồi hay tỷ lệ săn mồi thành công, chỉ cần có thể sử dụng thời gian vào việc chơi đùa là đủ rồi.

Hai bé mèo Manul con rối rít đuổi theo con chuột đồng, rồi bỗng nhiên một bàn chân lớn đột nhiên xuất hiện, ấn chặt con chuột đồng xuống đất.

Một con vật có ngoại hình tương tự chúng, lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn, cắn vào cổ chuột đồng. 

Mục Sa do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn rút lại hàm răng, nâng móng vuốt lên, vỗ vào đầu chuột đồng vài cái, đập chết nó.

Haha, ai nói phải dùng răng để giết con mồi? 

Mèo Manul họ hàng xa với hổ đó, có thể dùng một cú tát ngang đánh vỡ xương sống con mồi, còn hắn cũng có thể dùng móng vuốt đập chết chuột đồng.

Dù là cắn hay là đập chết, chỉ cần có thể giết chết con mồi đều là phương pháp tốt!

Khi hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía những con mèo Manul nhỏ, hắn bỗng chột dạ thu lại móng vuốt, nhận ra mình vừa làm một việc không nên.

Từ từ, mấy bé mèo con này không cần phải học theo hắn đâu.

Có lẽ vì nhìn thấy mặt hắn giống mẹ của chúng nhưng khác mùi, hai con mèo Manul nhỏ, vốn đang né sau một hòn đá, thấy Mục Sa không tiến về phía chúng, không thể kìm nén sự tò mò ló đầu ra, bé mèo từ xa dùng ánh mắt trong trẻo ngây thơ nhìn hắn.

Hai con mèo Manul nhỏ còn lại cũng phát hiện ra sự việc, bước chân nhỏ nhẹ đến gần. Một con dũng cảm hơn, lướt qua hòn đá định tiếp cận, nhưng bị ba con còn lại nhao nhao ngăn cản và bị đè dưới cơ thể.

Mục Sa lo mình sẽ làm chúng hoảng sợ, nên giữ tư thế cúi thấp và đi lùi từng bước nhẹ nhàng, để con chuột đồng tại chỗ cũ.

Hôm qua hắn đã ăn thỏ hoang nên bụng chưa đói, tạm thời không cần ăn thêm, hắn cũng không muốn giành thức ăn với những con mèo Manul nhỏ.

Khi Mục Sa biến mất, nhóm mèo Manul nhỏ cảm thấy nhẹ nhõm, không còn căng thẳng như trước. 

Một con mèo Manul nhỏ tiến lên, cắn chết con chuột đồng, ba con còn lại cũng chạy ra, chơi đùa, giành giật chuột đồng, luyện tập kỹ năng săn mồi.

Mục Sa còn thấy một con mèo Manul nhỏ đáng yêu đang bắt chước hành động của hắn, nâng móng vuốt lên, chuẩn bị vỗ vào đầu chuột đồng.

A, Mục Sa ngượng ngùng nhắm mắt lại.

Hi vọng mẹ mèo Manul sẽ kịp thời sửa lại hành động của chúng, không để chúng học xấu theo hắn - một con mèo Manul không đủ tư cách.

Hắn vẫn lén nhìn từ xa, vừa chill chill vừa liếm lông xù xù, cho đến khi mèo Manul mẹ ngửi thấy mùi của một con mèo Manul đực, mèo mẹ vội vàng quay lại.

Mẹ mèo Manul gầm gừ về phía Mục Sa, đồng thời dẫn bốn con mèo con chơi đùa trở về hang ổ.

Cuối cùng, cuộc "thực nghiệm" của Mục Sa về việc hít lông mèo con đã kết thúc, hắn lưu luyến thu lại ánh mắt.

Ngày thứ ba.

Cỏ dại lan tràn trên thảo nguyên, một con Chuột Thỏ sống ở cao nguyên từ trong hang bò ra để tìm kiếm thức ăn. Nó đứng lên, quan sát xung quanh, thấy không có nguy hiểm liền đi ra khỏi hang.

(Chuột Thỏ cao nguyên này có tên khoa học là Ochotona curzoniae, một loài đặc hữu của Trung Quốc.)

Không xa lắm có một bụi cỏ tươi tốt, Chuột Thỏ cẩn thận tiến lên, xác nhận cảnh vật xung quanh an toàn rồi nó cúi đầu gặm cỏ.

Chuột Thỏ có ngoại hình giống thỏ, nhưng thân hình và thái độ lại giống chuột, cơ thể nhỏ toàn thân phủ đầy lông mềm mại, có lớp nhung dày, sống ở các khu vực cao nguyên hoặc cao độ so với mực nước biển.

Cảnh vật xung quanh với màu sắc gần như màu da và lông của chúng giúp cho bọn chúng có thể tự vệ, tránh né kẻ thù mà không bị phát hiện. Tuy nhiên, cũng có những loài động vật khác đã tiến hóa ra màu sắc tương tự để tự vệ.

Khi Chuột Thỏ đang chúi đầu vào gặm cỏ, một con động vật họ mèo nằm phục trên mặt đất nhìn chằm chằm vào nó.

Mục Sa cúi thấp người áp sát mặt đất, hắn cụp tai xuống sát đầu, lông màu vàng xám hòa lẫn với mặt cỏ khô vàng và những mỏm đá gần đó, màu lông giúp hắn ngụy trang hoàn hảo giữa cỏ và đá trong thiên nhiên.

Khoảng cách giữa con mồi và thợ săn mồi vẫn còn khá xa, lợi dụng lúc chuột thỏ đang chăm chú gặm cỏ, Mục Sa nhẹ nhàng nâng chân định tiến thêm vài bước.

“Loạt xoạt”

Âm thanh cỏ khô bị cọ xát vang lên.

Chuột Thỏ phản ứng cực nhanh, thân thể ngay lập tức cảnh giác khi nghe thấy tiếng động lạ, nó nhảy bật lên một cách thận trọng.

Mục Sa cứng người đứng tại chỗ, bàn chân đang nâng lên giữa không trung nhưng không thể hạ xuống, rồi hắn đành phải ngồi xổm xuống xấu hổ liếm móng vuốt.

Lại không bắt được con mồi, hắn thở dài một tiếng, vừa sửa soạn liếm lông trên người.

Ngày hôm qua sau khi mẹ mèo Manul trở về, hắn cũng không dám mặt dày mà ở lại dòm mấy cục bông nữa, dù là mèo Manul đực hay cái, chúng đều có ý thức lãnh thổ mạnh mẽ. 

Lúc này mẹ mèo Manul không có mặt ở đây để săn mồi, rõ ràng là để bảo vệ con cái, chắc chắn một điều là nếu Mục Sa không đi, mẹ mèo sẽ quay lại xua đuổi hắn. 

Vì vậy, hắn quyết định tranh thủ lúc mẹ mèo Manul chưa đến, đi ra xa một chút.

Lãnh thổ đã được xác nhận, hắn nhận ra khu vực xung quanh hang của mình không thuộc lãnh thổ của mẹ mèo Manul, cảm thấy hơi bối rối 囧 囧.

Thật là kỳ lạ mà, đã không có lãnh thổ riêng mà hắn còn sống sót đến tận bây giờ, lạ ơi là lạ đó. 

Nếu không phải mẹ mèo Manul đang chăm sóc những con mèo con, có lẽ hắn đã bị một con mèo Manul trưởng thành đánh đuổi ra ngoài từ lâu, lang thang trong cánh đồng hoang không có nơi nào để về.

Thật là một con mèo nhỏ đáng thương.

Điều còn tệ hơn là ngày hôm qua khi ra ngoài, hắn không chỉ không tìm được lãnh thổ mà còn vô tình đi một vòng lớn, hắn lại không tìm được nguồn nước nên chỉ có thể quay về hang mà không có gì trong bụng. 

Sau một ngày dài, ngoài việc liếm bộ lông mèo thì hắn không thu hoạch được gì, Mục Sa cảm thấy vô cùng thất vọng.

Vì vậy sáng nay Mục Sa đã dậy thật sớm, chuẩn bị lại mọi thứ và lên đường đi tìm nguồn nước.

May mắn là trên đường đi hắn không gặp phải những loài thú săn mồi cỡ lớn.

Mục Sa vừa đi vừa dừng, định thử săn mồi lấp bụng nhưng đều thất bại. Lần này khi chuẩn bị vồ Chuột Thỏ hắn gần như thành công, nhưng lại bị phá hỏng bởi tiếng cỏ khô giòn bị bẻ gãy.

Xác suất thành công khi mèo Manul vồ mồi khoảng 30-40%.

Mèo Manul hoang dã có tỷ lệ thành công rất cao, nhưng Mục Sa chỉ mới vừa xuyên qua đây, kỹ năng săn mồi vẫn còn rất yếu.

May mắn là lần này hắn không đi quá xa, mà đi đúng hướng về phía nguồn nước, thực vật dần dần trở nên phong phú tươi tốt hơn, không còn là đồng cỏ xơ xác trống trơn và những mỏm đá vỡ vụn, mà có những cây Vân Sam thấp, mấy con chim Ác Là đậu trên cành, nghiêng đầu xuống bên dưới chân chim nhìn hắn.

Tai mèo giật giật, ánh mắt Mục Sa sáng lên, đuôi không tự giác mà vẫy qua vẫy lại.

“Méo…”

Hắn nghe được tiếng nước chảy.

Đây là một tin tốt bao ngày đối với hắn. 

Khoảng cách từ đây đến hang của hắn khá xa, nhưng nếu tiếp tục đi xuống dốc nó sẽ không quá xa, thuận tiện cho việc qua lại, hiện tại khoảng cách này rất hợp lý.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play