Chương 03

Có một câu nói rất đúng, đã đến rồi thì bình tâm chấp nhận thôi. 

Nếu hắn biến thành mèo Manul, thì đó chính là kết cục đã định, hắn nên quý trọng cơ hội này.

Vì không ai biết sau khi hắn chết đi, chẳng thể nào biết được liệu hắn có còn cơ hội tái sinh hay không.

Khi đã ăn no, Mục Sa lười biếng ngửa mặt nằm trên nền đất trong hang, tự an ủi động viên khai sáng con đường trong tâm trí của chính mình.

Hắn vốn là một người lạc quan, khi còn trẻ, cha mẹ không may qua đời sớm chỉ chừa lại một mình hắn lẻ loi sống trên đời, họ chết đi đột ngột khi hắn còn nhỏ nên cũng không nhớ nhung ai cả.

Có lẽ nào…

Mục Sa trở mình, bốn chân ôm lấy cái đuôi dưới thân, cảm giác mềm mại và bông xốp khiến hắn thoải mái nhắm mắt lại.

Xuyên vào làm một con mèo Manul, bản thân hắn còn là fan trung thành của những thứ bông xù mềm mại, không bị giới hạn số lần chạm vào điều mình yêu thích, hắn thật sự cảm thấy như đang lên thiên đường.

Mặc dù thần tượng yêu thích lại chính là bản thân hắn bây giờ - bé mèo Manul lông xù xinh đẹp.

E hèm, dù không còn là con người thì sao, còn sống cũng không cần để ý những chuyện nhỏ nhặt này nữa.

Hồn Mục Sa bay bổng như lạc vào cõi thần tiên, suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng kéo hồn mình trở lại xác mèo, nghiêm túc phân tích tình hình trước mắt.

Trước hết, hắn muốn ra ngoài đi một vòng, tìm kiếm môi trường xung quanh, xem thức ăn có đủ không, có cần phải chuyển địa bàn không.

Hôm nay khi ra ngồi ngoài cửa hang, hắn mơ hồ nghe thấy tiếng nước, nhưng do khoảng cách với hang quá xa, hắn do dự rồi quyết định tạm thời không đi ra quá xa.

Dù sao thì hắn vẫn muốn đi theo hướng đó một chuyến, vì sau này hắn sống ở đây, chắc chắn phải có chỗ để tìm nước uống.

Mục Sa im lặng ghi nhớ chuyện này trong lòng.

Còn việc xác minh vị trí hành tinh này có phải là Trái Đất hay không, Mục Sa chưa bao giờ nghĩ đến.

Với một người bình thường, việc biến thành động vật là điều không thể tưởng tượng được. Hắn hoàn toàn không đoán được rằng mình không chỉ thay đổi loài, mà còn có thể thay đổi cả thế giới mình đang sống.

Nhưng với một con mèo Manul, những gì quan tâm chỉ là thức ăn có đủ không, có tìm được nguồn nước không và liệu có thể bắt được vài con cá hay tôm để ăn.

Ban ngày ra ngoài gặm cỏ săn thỏ ăn no bụng, khi trở về hắn mệt mỏi thả lỏng, mới nằm lim dim lập tức buồn ngủ.

Mí mắt bắt đầu nặng trĩu, cả thân mèo rơi vào trong trạng thái mơ màng, Mục Sa tiếc nuối ôm đuôi mình và cắn một miếng.

Đáng tiếc, sau khi trở thành mèo Manul, những món như tôm xào cay, tôm nướng hoa tiêu, bề bề rang muối tiêu... Mãi mãi trở thành ký ức.

Tiếng gió thổi nhẹ vào ban đêm cùng với tiếng sói tru xa xôi, Mục Sa chìm vào giấc ngủ sâu.

Đêm nay, giấc ngủ của hắn cực kỳ chất lượng. 

Sáng hôm sau khi Mục Sa duỗi người thức dậy, ngó ra ngoài động thấy ánh sáng mặt trời đã gần đến giữa trưa.

Nếu muốn làm việc, thì bây giờ đã quá muộn.

Biết sao nữa, ai bảo hắn giờ chỉ là một con mèo nhỏ chứ?

Dù ngủ cả ngày cũng chẳng có ai quản.

Mục Sa ngủ một giấc đến tận trưa không chút lo lắng, tỉnh dậy lại cúi đầu thè lưỡi liếm lông và dùng đệm thịt xoa xoa mặt.

Dù là động vật, nhưng cũng phải chú ý đến hình tượng!

Sau khi làm xong Mục Sa ngồi xổm ở cửa động, xác định phương hướng một chút rồi bắt đầu dò xét đi ra ngoài.

Hôm qua khi ra ngoài thì hắn đã vòng quanh hang ổ, quan sát xung quanh một lần và đã có cái nhìn tổng quan về vị trí cũng như môi trường xung quanh.

Xung quanh hang ổ có những khối nham thạch xám xịt lớn nhỏ rải rác khắp nơi, đứng trên tảng nham thạch nhìn xa xăm, một trảng cỏ vàng xanh khô éo xơ xác trải dài ngút ngàn và chạy mãi tới dãy núi phía cuối chân trời.

Cảnh tượng này giống như một vùng cao nguyên.

Mèo Manul luồn lách bước đi dưới bóng đổ của những tảng đá, tránh ánh nắng gắt gỏng.

Mục đích hôm nay Mục Sa ra ngoài, ngoài việc tìm kiếm nguồn nước thì hắn còn muốn xác nhận phạm vi lãnh thổ của mình.

Mỗi loài động vật đều có lãnh thổ của mình, những loài động vật mạnh mẽ thường có lãnh thổ rộng lớn hơn, thức ăn phong phú hơn. 

Có đủ thức ăn sẽ khiến cho động vật chủ lãnh thổ khỏe mạnh và có năng lực để kiểm soát lãnh thổ hơn. Tuy nhiên theo thời gian, nếu cơ thể của thợ săn chủ lãnh thổ yếu đi, chúng có thể bị đồng loại đuổi giết và cướp mất lãnh thổ của mình.

Mặc dù Mục Sa không hiểu nhiều về mèo Manul nhưng hắn biết chắc, nếu là động vật ăn thịt, chắc chắn con vật phải có lãnh thổ của riêng mình.

Chuyến đi này là để xác nhận lãnh thổ của hắn, để tránh đi vào lãnh thổ của mèo Manul khác.

Con mèo Manul mập mạp tự tin đi từng bước hùng dũng, lộ khí phách hiên ngang.

Một lúc sau Mục Sa bắt đầu đi chậm lại, cuối cùng dừng lại quay vòng tại chỗ, hắn bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Hắn dường như... Không có lãnh thổ?

Tại sao lại như vậy, một con mèo Manul trưởng thành mà lại không có lãnh thổ?

Mục Sa tự trách bản thân.

Hắn không tin nên cố dùng mũi hít hít tìm dấu mùi của hắn, cố gắng ngửi không khí xung quanh rồi rơi vào suy tư.

Nơi này không chỉ không có mùi của hắn, mà còn có mùi của một con mèo Manul khác, một con mèo cái và mùi mèo con.

Mèo con! Một đám nhỏ núng nính lông tơ mềm mại như bông.

Mục Sa gặp bất ngờ vui vẻ, đồng tử trong đôi mắt màu đen co tròn lại, tai dựng thẳng lên vì phấn khích.

Hầu hết các động vật họ mèo khi còn là con thú nhỏ đều có bộ móng bé xíu mềm mại, đầu nhỏ khỏe mạnh và đáng yêu, tựa như có một vầng hào quang dễ thương, và quan trọng nhất, đây là cơ hội để hắn gần gũi quan sát!

Làm sao mà có thể nhịn được chứ?

Hắn bỏ qua mục tiêu ban đầu, bốn chân kích động nhảy lên, dẫm chân bước hướng về nơi mùi vị đó phát tán.

Mục Sa uyết định rồi, hắn sẽ đi trước và ngó một ít mèo Manul bé bỏng.

Quả nhiên, trong một khe đá nham thạch, có bốn bóng dáng tròn nhỏ đang chơi đùa.

Trong số đó, hai con đã phát hiện ra một con chuột đồng trên tảng đá, chúng dừng lại trò chơi, né tránh thân hình, tách ra hai bên, rồi lao nhanh về phía trước nhanh chóng vồ lấy chuột đồng.

Chuột đồng đã sớm phát hiện ra động tĩnh của chúng, ngay lập tức nhảy xuống từ cạnh đá, lao nhanh chạy trốn.

Hai con mèo nhỏ khi gặp được "món đồ chơi" sinh động không có ý định bỏ qua, chúng tíu tít đuổi theo con chuột đồng.

Động vật họ mèo thường có hai cách săn mồi: một là rình rập "ôm cây đợi thỏ", hai là chủ động tấn công.

Vì mèo Manul có bốn chi ngắn và tốc độ chạy khá chậm, chúng thường thích phương pháp "ôm cây đợi thỏ": Lợi dụng các chướng ngại vật để phục kích, lặng lẽ ẩn mình gần nơi con mồi hay lui tới. Khi con mồi xuất hiện, chúng sẽ đột ngột tấn công.

Bé mèo Manul theo bản năng cũng làm vậy, dù chúng không chạy nhanh, nhưng nếu không thể tấn công bất ngờ, việc bắt được chuột đồng là rất khó khăn.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play