Chương 02

Mèo Manul buồn bực ngã xuống đất dúi đầu vào bụi cỏ, hắn nhắm mắt gặm một ngụm nỗ lực nhấm nuốt, cố gắng lừa dối bộ não.

Là thịt, không phải cỏ, có thể ăn thịt này!

Đại não: Là thịt sao?

Đầu lưỡi: Đã khô cứng lại dai nhách, không phải!

Mục Sa: “…” 

Ăn không nổi, mỗi một tế bào trong cơ thể hắn đều đang kháng cự.

Hắn im lặng phun ra đám cỏ khô khó ăn trong miệng.

Đói đến mức hoa mắt chóng mặt, tinh thần uể oải, khi tê liệt ngã xuống mặt đất, Mục Sa hoảng hốt nhìn thấy một con thỏ nhanh chóng nhảy về phía hắn. 

Hắn theo bản năng há mồm cắn lấy, chạm vào bộ lông mềm mại, mắt hắn sáng lên, lập tức kích động bò lên.

Đó là thật sự con thỏ, không phải ảo giác!

Thì ra ôm cây đợi thỏ là thật sự có thể xảy ra!

Khi phản ứng lại, Mục Sa không dám buông con thỏ ra, chờ hắn luống cuống bốn chân bắt giữ con thỏ, hắn mới chợt nhận ra có một đôi mắt đang gườm gườm nhìn mình.

Mục Sa ngẩng đầu và thấy một con cáo Tây Tạng, khuôn mặt kiêu ngạo khinh bỉ với đôi mắt nhỏ tí hin, biểu cảm cực kỳ coi thường, nó thở phì phì mà nhìn chằm chằm hắn.

Thì ra con thỏ là con mồi của con cáo Tây Tạng, thỏ bị đuổi theo và do hoảng loạn không chọn đường thoát, đã đâm phải Mục Sa khi hắn há miệng.

Nói cách khác, vẫn là Mục Sa nửa đường "săn giết được" nhỉ, nhặt được lợi ích.

Cáo Tây Tạng và mèo Manul là những đối thủ cạnh tranh, vì chúng đều săn chuột và thỏ hoang làm thức ăn chính, cho hai loài nên thường xuyên xảy ra tranh đấu sinh tồn vì nguồn thức ăn.

Nhìn thấy con cáo Tây Tạng nhe răng đi tới, Mục Sa tính toán thể hình của nó, trong miệng vẫn cắn chặt con thỏ, yết hầu cuống họng rung lên, hắn phát ra tiếng gầm gừ đe dọa, hung tợn nhìn lại.

Đánh thì đánh bố mày đi, ai sợ ai!

Con mồi đã vào tay hắn thì không thể bị cướp đi.

Mặc dù Mục Sa vẫn chưa hoàn toàn quen thuộc với cơ thể này, nếu thực sự đánh nhau hắn cũng không chắc thắng, nhưng đấu tranh giữa các loài động vật vẫn có thể dựa vào thể hình mà tính toán.

Con cáo Tây Tạng trước mắt rõ ràng chỉ là một con non chưa lớn hẳn, đem so sánh với cơ thể mèo Manul thì cơ thể nó nhỏ hơn hắn một vòng, Mục Sa không muốn nhường con thỏ cho nó.

Hơn nữa, đối với hắn mà nói, đây là thức ăn cứu mạng, nếu không ăn, hắn sợ là sẽ không thể nhìn thấy được ngày mai.

Không biết thái độ không chút nhượng bộ của Mục Sa có làm con cáo Tây Tạng sợ hãi không, hay là do bị thương sẵn trong lúc săn mồi mà nó có chút kiêng kỵ, sau một hồi gằm ghè nhìn hắn giằng co, nó rút lui vài bước biểu thị từ bỏ.

Tuy nhiên trước khi rời đi, nó còn liếc nhìn con thỏ trên miệng Mục Sa, như thể nghi ngờ vì sao hắn vẫn chưa cắn chết con thỏ.

Mục Sa trừng mắt nhìn lại nó, đồng thời trong lòng lầm bầm.

Nhìn cái gì mà nhìn, con thỏ là của hắn, hắn giết hay không là chuyện của hắn nhé.

Chứ không phải là vì người đội lốt mèo Manul không biết cách giết con thỏ nha.

Mèo Manul sống ở độ cao 4500 mét trên vùng đất cao nguyên lạnh lẽo, Mục Sa lúc còn sống đến đây cũng đã trải qua hai mùa thu rồi nên hắn cũng biết được, nhiệt độ cao nhất ở đây chỉ đến hai mươi độ C là cùng. 

Đối với cơ thể của mèo Manul, bộ lông dày của nó tương đương như mặc áo bông dày ấm di chuyển dưới ánh mặt trời.

Sau khi quan sát cẩn thận và chắc chắn rằng đối thủ thực sự đã bỏ đi, Mục Sa ngậm chặt con thỏ còn giãy giụa trong miệng, chạy nhanh tìm một nơi trong khe đá tránh ánh mặt trời.

Răng nanh sắc bén cắm vào da lông thịt thỏ, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sinh mệnh trong cơ thể con thỏ đang từ từ biến mất.

Mục Sa may mắn, hoặc có thể nói cơ thể này vẫn còn giữ lại một chút bản năng săn mồi, gặp được con thỏ, hắn đã tìm đúng góc độ và cắn mạnh vào cổ.

Nhưng ngay lúc này, hắn lại phải đối mặt với hai khó khăn.

Là một con người cả gà cũng chưa từng giết, giờ đây phải trực tiếp cắn chết một con thỏ còn sống, thực sự khiến hắn cảm thấy thử thách tréo ngoéo ha.

Nếu con thỏ vẫn đang giãy giụa, phát ra tiếng động không chừng sẽ thu hút ánh mắt diều hâu. 

Mục Sa không biết liệu diều hâu có săn bé mèo Manul hay không, nhưng hắn không dám đánh cược rằng diều hâu sẽ bỏ qua một con mồi như vậy.

Trong tình trạng đói khát và sinh mệnh gặp nguy hiểm, Mục Sa quyết đoán cắn mạnh xuống, ngửi thấy mùi máu tươi thấm vào đầu lưỡi, hắn cắn chết con thỏ rồi.

Sau đó, là một chuỗi sự kiện tiếp theo.

Trong hang động, Mục Sa - cool ngầu vô tình - mèo Manul vừa nhớ lại những gì đã trải qua hôm nay, hắn khẳng khái đọc tuyên ngôn.

Quan tâm méo gì đến gánh nặng tâm lý con người, đối mặt trước bản năng đói khát của bé mèo Manul, tất cả đều không quan trọng.

Hắn nhắm mắt lại, một ngụm xé bụng con thỏ, vùi đầu vào, miệng to cắn lấy một cái.

Méo mèo meo…

Tội lỗi, tội lỗi.

“Ực.”

Nhưng mà ăn cũng ngon nhỉ?

Mục Sa cắn xuống miếng đầu tiên, sau đó mọi cảm giác tội lỗi của hắn tan biến trong dạ dày, cũng không biết có phải do cơ thể này hay không, thịt tươi ăn vào thực sự ngon hơn nhiều so với những gì hắn nhớ.

Hắn đơn giản bỏ qua mọi thứ, cúi đầu ăn tiếp.

Sau khi ăn xong con thỏ, Mục Sa ngậm luôn phần da lông và xương còn lại, đi ra ngoài một chuyến, ném những phần không ăn được xa xa, rồi đi bộ trở lại hang động, suy nghĩ về tình hình hiện tại.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play